Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 497: Ta Dựa Vào Bản Lĩnh Để Chịu Nghèo!
Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:14:00
Lượt xem: 39
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dáng vẻ hèn nhát khác thường của Tiêu Ly Lạc khiến mấy Vô Song Tông đều cảm thấy đúng.
Bình thường bọn họ nhiều cơ hội luận bàn với Tiêu Ly Lạc, tu vi của Lục Tấn Diễm cao hơn , tiện tay, Sài Úy cùng là Kim Đan sơ kỳ thì rục rịch thử.
“Vậy để lên , hai tu vi ngang , tồn tại chuyện ai bắt nạt ai.”
Tiêu Ly Lạc lý tráng khí hùng: “Sư phụ ngươi đang ở đây, sư phụ mặt, chắc chắn là ngươi bắt nạt .”
Hạ Minh Sơn u oán chằm chằm , nhả bốn chữ: “Ngươi đúng lắm.”
Tiêu Ly Lạc trừng mắt : “Tiểu gia đúng nhé! Không chỉ là đ.á.n.h với Đại sư của các ngươi ? Ai sợ ai!”
Thấy đồng ý, Lý Đa Kim lộ vẻ vui mừng: “Hậu viện diễn võ trường, hai vị thể qua bên đó luận bàn.”
“Được thôi.” Tiêu Ly Lạc sảng khoái nhận lời, trốn lưng Uyên Tiện hùng hổ hét lên, “Đại sư , lên!”
Uyên Tiện: “?”
“Bọn họ tìm là , tại ?”
Tiêu Ly Lạc nghiêm túc : “Đều cử Đại sư , như mới công bằng.”
Lục Tấn Diễm ỷ tu vi để bắt nạt Tiêu Ly Lạc, vốn dĩ xen chuyện .
khá luận bàn với Uyên Tiện, dạt dào hứng thú hỏi: “Đánh ?”
Uyên Tiện từ chối: “Không đ.á.n.h.”
Hắn sợ thua Lục Tấn Diễm, mà là càng rõ sự bất thường của Tiêu Ly Lạc hơn.
Lục Tấn Diễm thất vọng.
Ôn Triết Minh càng thất vọng hơn: “Đại sư , bách xích can đầu canh tiến nhất bộ, trung lưu kích thủy chính đương kỳ thời.”
“Lục Tấn Diễm công nhận là đầu Kim Đan, hiếm cơ hội luận bàn với , chính là thời điểm để kiểm tra tiến độ tu luyện gần đây của bản .”
“Nếu tiến bộ, nên giữ vững sự siêng năng, tiếp tục cố gắng. Nếu thụt lùi, thì càng nên tự kiểm điểm, nỗ lực gấp bội.”
Tiêu Ly Lạc liều mạng gật đầu: “ đúng đúng!”
Uyên Tiện xách từ lưng .
Đối mặt với ánh mắt của những khác, Tiêu Ly Lạc lanh lẹ đổi giọng: “Đại sư đúng! Thân là kiếm tu, kiếm trong tay chúng là để bảo vệ bản và nhà, để tranh dũng khoe khoang.”
Nói xong hỏa tốc trốn lưng Uyên Tiện.
Nhìn dáng vẻ vô dụng đó của , Ngôn Triệt đều cảm thấy mất mặt.
Ăn xong bánh hạnh nhân trong tay, Ngôn Triệt vỗ vỗ tay, mặc chiếc váy hồng nhỏ, đến mặt đám Vấn Tâm Tông.
Hắn liếc các sư Vô Song Tông đối diện, kiêu ngạo mở miệng: “Bọn họ đ.á.n.h thì đ.á.n.h, các ngươi cử ai?”
Lăng Phong Tiên Quân, Lục Tấn Diễm và Sài Úy, tất cả đều hẹn mà cùng về phía Hạ Minh Sơn.
Hạ Minh Sơn cảm giác đầu gối “vút v.út v.út” trúng ba kiếm, hai tay ôm lấy n.g.ự.c, nhắm mắt , cơ thể cứng đơ ghế thái sư giả c.h.ế.t.
Dưới sự khuấy đảo của Tiêu Ly Lạc, chủ đề lệch mười vạn tám ngàn dặm.
Thịnh Tịch dứt khoát nhân cơ hội cáo từ: “Nếu Thiếu các chủ tìm về , chúng xin phép , để Thiếu các chủ nghỉ ngơi thật .”
Lý Đa Kim vội vàng : “Các ngươi giúp , cứ ở chỗ .”
Mặc dù Thịnh Tịch quả thực lòng giúp, nhưng cô rõ chẳng giúp gì: “Khách sáo , gì cả.”
Lý Đa Kim chỉ về phía Anh Bạch Tuộc: “Hắn giúp nhặt Tu Di giới và các pháp khí khác bọn bắt cóc tịch thu, nhất định cảm tạ các ngươi thật .”
Tiêu Ly Lạc bỗng nhiên hận Anh Bạch Tuộc nhiều tay.
Thịnh tình khó chối từ, nếu còn từ chối nữa, Lý Đa Kim sẽ sinh nghi mất.
Thịnh Tịch hết cách, đành tạm thời đồng ý.
Đám Lục Tấn Diễm cũng Lý Đa Kim giữ để bày tỏ lòng ơn.
Bước khỏi tiền viện nghị sự, hai bên theo quản sự tiến về khách xá.
Không ngoài, Lục Tấn Diễm âm thầm truyền âm cho Thịnh Tịch: “Tiêu Ly Lạc ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-497-ta-dua-vao-ban-linh-de-chiu-ngheo.html.]
“Không a.” Thịnh Tịch giả ngu.
“Tiêu Ly Lạc quan hệ với Lý gia.”
Lục Tấn Diễm một câu trần thuật, khiến trong lòng Thịnh Tịch giật .
“Sư phụ từng nhắc với chuyện Lý Chiêu Tài mất tích, bảo chúng trong lúc lịch luyện chú ý xem kiếm tu nào là đơn hệ Kim linh căn .”
Lục Tấn Diễm truyền âm cho Thịnh Tịch, về phía Tiêu Ly Lạc.
Tiêu Ly Lạc vì ngủ , đang dốc sức phản kháng trong biệt viện, lúc đang Anh Bạch Tuộc và Cực Địa Hùng một trái một kéo lê về phía .
Lục Tấn Diễm chắc chắn thuộc tính linh căn của Tiêu Ly Lạc rốt cuộc là gì, nhưng từng hợp tác với Tiêu Ly Lạc, từ trong kiếm thế của nhận chút khí tức thuộc tính băng nào, thể khẳng định Tiêu Ly Lạc đang dối.
Đám Vấn Tâm Tông luôn trời sợ đất sợ, mỗi dối đều là gây án tổ chức.
Bây giờ chỉ một Tiêu Ly Lạc đang hươu vượn, thể thấy đây là bí mật của một .
Thấy sắc mặt Thịnh Tịch ngưng trọng, Lục Tấn Diễm kết luận của : “Tiêu Ly Lạc chính là Lý Chiêu Tài.”
Mặc dù hai dùng truyền âm nhập mật, nhưng chọc thủng lớp giấy cửa sổ , Thịnh Tịch vẫn căng thẳng quanh.
Cô giữa Uyên Tiện và Lục Tấn Diễm, nhận sự khác thường của Thịnh Tịch, Uyên Tiện nắm lấy cổ tay cô, nhẹ nhàng kéo Thịnh Tịch một cái, liền đổi vị trí với cô.
“Ngươi gì với Tiểu sư của ?” Uyên Tiện hỏi Lục Tấn Diễm.
Lữ Tưởng phía bọn họ bỗng nhiên cảm thấy áp suất khí chút thấp.
Lục Tấn Diễm liếc quản sự tuốt đằng , thấp giọng : “Lát nữa .”
Uyên Tiện nhíu mày, nhưng gì, duy trì đội hình về phía .
Lữ Tưởng mạc danh cảm thấy áp suất khí càng thấp hơn, chậm , sóng vai cùng Tiêu Ly Lạc ở tít phía .
Không bao lâu, quản sự liền dẫn đến khách xá.
Hai bên ở ngay sát vách , nhưng khi đến tiểu viện nơi nhóm Thịnh Tịch dừng chân, Lục Tấn Diễm liền rời .
Đợi đến khi Ngôn Triệt và Lữ Tưởng mở hết các biện pháp phòng hộ của viện t.ử lên, Uyên Tiện hỏi Lục Tấn Diễm: “Ngươi gì?”
Lục Tấn Diễm hất cằm về phía Tiêu Ly Lạc vẫn đang Anh Bạch Tuộc và Cực Địa Hùng kẹp c.h.ặ.t: “Ngươi là Lý Chiêu Tài đúng ?”
Tiêu Ly Lạc vốn đang tâm như tro tàn “vút” một cái nhảy dựng lên: “Ta ! Ngươi đừng bôi nhọ sự trong sạch của !”
Hạ Minh Sơn cũng cảm thấy thể nào là đó: “Đại sư , chỉ là một tên quỷ nghèo tiền hơn chúng một chút, thể là Đại thiếu gia của Vô Nhai Các ?”
“Vậy linh căn của ngươi thật sự là biến dị Băng linh căn ?” Lục Tấn Diễm hỏi.
Tiêu Ly Lạc dùng sức gật đầu: “Ta là!”
Lục Tấn Diễm tin: “Ta mời Sư thúc tổ đến kiểm tra.”
Sư thúc tổ trong miệng chính là Tô Đào.
Thấy Lục Tấn Diễm thật sự định mở cửa gọi , Tiêu Ly Lạc gấp gáp: “Ta còn ? Ngươi đó cho !”
Lục Tấn Diễm dừng ở cửa, đầu : “Tại ngươi chịu nhận mặt với Lý gia?”
“Ta và Lý gia quan hệ gì.” Tiêu Ly Lạc ngụy biện cực kỳ nhỏ giọng, mỗi một dấu câu đều lộ vẻ chột .
Cực Địa Hùng nhiều kiên nhẫn như , trực tiếp đè xuống, kiểm tra linh căn của Tiêu Ly Lạc, hai mắt phát sáng: “Oa, thật sự là cực phẩm Kim linh căn! Ngươi là Đại thiếu gia của cái Các gì đó ? Có thể cho linh thạch ? Ta thể gấu của ngươi!”
Con gấu tiết tháo , vì chút linh thạch, phe phẩy cái đuôi đè Tiêu Ly Lạc cọ xát mặt đất.
Thịnh Tịch vội vàng nhét cái thứ mất mặt Trữ vật đại.
Thứ như linh căn khó giả, nhận Lục Tấn Diễm đoán đúng, Sài Úy cảm thấy khó tin: “Tên quỷ nghèo là trời sinh phú quý? Sao thể!”
Thấy giấu nữa, Tiêu Ly Lạc Lữ Tưởng và Ôn Triết Minh đỡ dậy dứt khoát giả vờ nữa.
Hắn lật bài .
Tiêu Ly Lạc ườn ghế thái sư, hừ hừ với Sài Úy: “Trời sinh phú quý thì ? Ta dựa bản lĩnh để chịu nghèo!”
Những khác và yêu thú: “?”
Ngươi tự hào cái nỗi gì!