Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 480: Người Làm Công Chính Là Phải Giỏi Giảm Gánh Nặng Cho Bản Thân
Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:12:29
Lượt xem: 41
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cân nhắc hồi lâu, Thủy Kinh Vũ thở dài : “Ta hỏi bệ hạ giúp ngươi một chút. ngươi đừng ôm hy vọng quá lớn. Bệ hạ tuy nhiều, nhưng chắc cho .”
Di Minh là một chuyện, là chuyện khác.
Chỉ cần luyện chế một khôi thể nâng cao tu vi như thế nào, Thịnh Tịch sẽ cách khiến giao công thức.
Dù cô cũng thể bán Đại Tế Ti mà Ma Tôn bệ hạ quan tâm nhất một chút.
Cho dù gặp ở Cực Địa là Đại Tế Ti, Thịnh Tịch cũng thể báo cáo sai quân tình, giả vờ ông là Đại Tế Ti.
Người công dũng cảm vặt lông cừu của ông chủ, giảm bớt lượng giá trị thặng dư của bản bóc lột.
Trước khi kết thúc cuộc gọi, Thịnh Tịch còn hỏi thăm Thủy Kinh Vũ một chút về tình hình tài chính của .
“Tiền bối, ngài là Hộ Pháp Ma Giới, đãi ngộ chắc là lắm nhỉ?”
“Sao thế, ngươi tới Ma Giới chúng việc ?”
Thịnh Tịch chủ yếu là quan tâm kho bạc nhỏ của Rùa ước nguyện một chút.
Nếu Thủy Kinh Vũ cũng nghèo như Tương Liễu, cô còn chắc cầu xin sư phụ thêm một mặt gương bắt rùa nữa .
lời tiện thẳng, Thịnh Tịch ậm ờ : “Ta việc cho Ma Giới lâu như , còn nhận đãi ngộ gì .”
Chỉ cần kéo cùng Thiên Đạo, đòi chút phần thưởng đều là chuyện nhỏ.
Thủy Kinh Vũ cần suy nghĩ: “Không cần tủi . Ngươi việc cho , công lao đều ghi nhớ cả. Gần đây Phượng Tam canh chừng gắt gao, cách nào liên lạc với tà tu bên đó. Qua một thời gian nữa sẽ bảo bọn họ đưa vật tư cho ngươi, an tâm chờ .”
“Được , cảm ơn tiền bối!” Sau khi thuận lợi tống tiền một khoản vật tư, Thịnh Tịch đắc ý cúp máy.
Phú Quý Nhi giống như mất nửa cái mạng, bẹp mặt đất nhúc nhích.
Thịnh Tịch cho nó một viên đan d.ư.ợ.c dùng để khôi phục thể lực, về phía cái máy cho ăn tự động nọc độc ăn mòn đến hình thù gì .
Trong máy cho ăn tự động dự trữ lượng thức ăn đủ cho một năm, cái máy lớn, gấp hàng trăm thể tích của Phú Quý Nhi, thế mà cái đồ nũng sập.
Cứ bộ dạng ăn mòn bên ngoài , e rằng vắt kiệt chút nọc độc cuối cùng trong cơ thể Phú Quý Nhi .
Thịnh Tịch cũng khá là khâm phục nó, vì ăn mà thế mà dũng cảm tiến tới như .
Cô may mắn là lúc đó dùng vật liệu Trúc Cơ kỳ để luyện chế cái máy , mới để nọc độc Luyện Khí kỳ của Phú Quý Nhi trực tiếp ăn mòn một cái lỗ.
Nếu một khi cái máy hỏng, thú lương và đan d.ư.ợ.c dự trữ bên trong bộ chảy ngoài, cái đồ nũng Phú Quý Nhi sớm no c.h.ế.t .
Thịnh Tịch nhẹ nhàng cầm cành cây khô chọc chọc hình tròn vo của Phú Quý Nhi: “Bình thường Nhị sư xin ngươi chút nọc độc luyện đan, ngươi đều đòi sống đòi c.h.ế.t. Bây giờ thế mà bôi đầy nọc độc lên ngóc ngách cái máy , ngươi giỏi đấy.”
“Ộp...”
Phú Quý Nhi yếu ớt kêu một tiếng, phảng phất như kêu cả linh hồn ngoài.
“Được , ngươi nghỉ ngơi cho .”
Thịnh Tịch đeo găng tay chống độc tháo máy cho ăn tự động , lấy thú lương và đan d.ư.ợ.c bên trong , đem cái máy dính nọc độc đốt .
Sau khi xử lý xong thứ, cô mới rời khỏi An Thủy Sơn Bí Cảnh.
Các sư đang đợi bên ngoài bí cảnh, Thịnh Tịch kể tóm tắt tình hình cuộc gọi với Thủy Kinh Vũ một lượt.
Uyên Tiện suy nghĩ : “Hai tháng để liên lạc với Thủy tiền bối . Hắn bảo điều tra chuyện Cực Địa, định với thế nào?”
Để che mắt khác, Thịnh Tịch an trí Phú Quý Nhi ở An Thủy Sơn Bí Cảnh, công việc liên lạc với Thủy Kinh Vũ cũng luôn do một cô phụ trách.
Uyên Tiện yên tâm về cô, vì từng hỏi đến.
Bây giờ chủ động nhận lấy công việc , cũng là sợ Thịnh Tịch quên mất chuyện .
Thịnh Tịch định việc đàng hoàng cho Thủy Kinh Vũ, cũng liền tăng gánh nặng cho Uyên Tiện: “Chuyện Cực Địa ầm ĩ khá lớn, Thất Tông qua vài ngày nữa hẳn là sẽ bịa một cái cớ để an ủi . Đến lúc đó chép một bản đưa cho Thủy Kinh Vũ là .”
Đừng , cô bây giờ mục đích của Di Minh và Phượng Tam khác , cho dù đó Di Minh là ma của Thiên Đạo, Thịnh Tịch cũng định giúp bọn họ việc.
Người công chính là giỏi giảm gánh nặng cho bản .
Một đồng cũng cho, liều mạng cái gì?
“ , bàn bạc xong ?” Thịnh Tịch hỏi.
Ánh mắt các sư đồng loạt về phía Tiêu Ly Lạc.
Tiêu Ly Lạc khi bọn họ mở miệng dẫn đầu phản đối: “Ta !”
Uyên Tiện giải thích cho Thịnh Tịch: “Bọn đến quê hương của Ngũ sư xem thử.”
Trước đó Tiêu Ly Lạc nhà bọn họ quan hệ với Thiên Đạo, khiến đều bối rối.
Lúc bàn bạc địa điểm rèn luyện, Uyên Tiện liền nghĩ tới điểm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-480-nguoi-lam-cong-chinh-la-phai-gioi-giam-ganh-nang-cho-ban-than.html.]
Thịnh Tịch cũng suy nghĩ tương tự, cô hiểu Tiêu Ly Lạc đang kháng cự điều gì.
“Ngũ sư , lâu lắm về nhà , thể về nhà xem thử.”
Tiêu Ly Lạc tâm ý đều đang kháng cự: “Ta bỏ nhà , về !”
Thịnh Tịch cố gắng dỗ dành : “Bỏ nhà cũng thể về mà. Huynh bây giờ tu luyện thành tựu, bọn họ chắc chắn dám coi thường .”
“Vậy cũng về, lúc bỏ nhà , buông lời hung ác tu luyện đến Đại Thừa kỳ, trở thành nhất nhân kiếm đạo. Bây giờ mới Kim Đan, ngay cả cái bóng của nhất kiếm đạo cũng chạm tới , cứ thế mà về, chắc chắn sẽ bọn họ chê .”
Tiêu Ly Lạc càng giọng càng nhỏ, phảng phất như thấy tiếng nhạo từ nhà.
Ngũ sư đúng là nghé con mới đẻ sợ cọp, thế mà dám buông lời hung ác như .
Thịnh Tịch vẽ bánh cho : “Ngũ sư đừng sợ, mấy chúng cộng chính là Đại Thừa kỳ!”
Tiêu Ly Lạc hừ hừ: “Tiểu sư , tuy đều ngốc, nhưng ngốc thật.”
“Mấy chúng cộng , đều đ.á.n.h Tương Liễu Hợp Thể kỳ, thể là Đại Thừa kỳ ?”
Đầu óc của luôn đặc biệt nhạy bén những lúc nên nhạy bén.
Thịnh Tịch hết cách, chỉ đành tiếp tục lừa gạt: “Vậy về thì về, chúng là . Quê hương của Ngũ sư ở ?”
Ôn Triết Minh bất đắc dĩ lắc đầu: “Ngoại trừ bản Ngũ sư , ai quê hương ở .”
Tiêu Ly Lạc lập tức bịt miệng , phát một tràng âm thanh ư ư ư.
Thịnh Tịch tuy một chữ cũng rõ, nhưng Tiêu Ly Lạc chắc chắn đang “Ta c.h.ế.t cũng cho các nhà ở !”
Tuy thể đ.á.n.h một trận, cho uống nước thổ chân, ép Tiêu Ly Lạc địa chỉ nhà.
như khỏi quá vô nhân đạo .
Đối với sư nhà , vẫn một chút.
Thịnh Tịch nhịn xuống ý nghĩ đáng sợ , về phía bản đồ.
Linh chu rời khỏi Phong Nhiêu Bảo chỉ hai tuyến đường, một tuyến là hướng Vạn Cẩm Thành, tuyến còn là hướng Nhật Nguyệt Thành.
“Ngũ sư , hai con đường , chọn một .”
Tiêu Ly Lạc cần suy nghĩ liền : “Vạn Cẩm Thành!”
Thịnh Tịch quả quyết : “Chúng Nhật Nguyệt Thành.”
Tiêu Ly Lạc gấp gáp: “Tại Vạn Cẩm Thành? Trên đường , chúng còn nhiều thành trì từng thấy, đều thể chơi mà!”
Thịnh Tịch mỉm : “Ngũ sư , chính là minh đăng chỉ đường của chúng , chúng đương nhiên tôn trọng hiệu ứng minh đăng của .”
Thấy Tiêu Ly Lạc còn phản bác, Thịnh Tịch móc một khối Thượng phẩm linh thạch: “Ngoan, đừng chuyện.”
Tiêu Ly Lạc giãy giụa chằm chằm linh thạch trong tay cô, biện giải khống chế sự khao khát của bản đối với linh thạch.
Uyên Tiện theo đó lấy khối linh thạch thứ hai: “Cái cũng cho .”
Ôn Triết Minh đốn ngộ, quả quyết lấy khối linh thạch thứ ba: “Ngũ sư , cái cũng là của .”
Lữ Tưởng quá hiểu ý của bọn họ, nhưng là một hòa đồng, cũng móc một khối Thượng phẩm linh thạch đưa cho Tiêu Ly Lạc: “Ngũ sư , cho .”
Ngôn Triệt linh thạch trong tay bọn họ, Tiêu Ly Lạc, lấy từ trong túi sáu tấm phù lục, nhét tay Tiêu Ly Lạc.
“Phù lục cho , linh thạch thuộc về .”
Nói xong, cũng đợi Tiêu Ly Lạc đồng ý, liền lấy hết linh thạch trong tay mấy Thịnh Tịch qua, vô cùng vui vẻ.
Thịnh Tịch hiểu vui cái gì: “Tam sư , giá trị mấy tấm phù lục của vượt xa mấy khối linh thạch của chúng đấy.”
“ thích linh thạch.” Ngôn Triệt nắm lấy linh thạch, lăn qua lăn khuôn mặt gấu trúc tròn vo, tả xiết.
Trên con đường trưởng thành của Tam sư rốt cuộc trải qua những gì, mới nuôi dưỡng quan niệm tiền bạc vặn vẹo như của ?
Quá khó , giá trị quan Thịnh Tịch đều bẻ .
Cô đang buồn bực, thấy Tiêu Ly Lạc hì hì : “Mọi thì đó, lúc mua vé, tiện thể báo danh vị trí công ở Vô Nhai Các giúp với.”
Hắn ườn ghế hoa hồng, đắc ý vung vẩy phù lục trong tay dán lên mặt, đến mức mắt đều sắp thấy nữa.
Đây cũng là một kẻ rớt mắt tiền.
Trước đó Tiêu Ly Lạc mang bộ dạng sợ hãi “đánh c.h.ế.t cũng về nhà”, khiến Uyên Tiện và Ôn Triết Minh vô cùng đau đầu.
Không ngờ dễ dàng Thịnh Tịch giải quyết như , các sư nhất thời đều nên Thịnh Tịch quá nắm thóp khác, nên Tiêu Ly Lạc quá nghèo.