Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 477: Không Phải Cố Ý, Vậy Chính Là Đã Có Âm Mưu Từ Lâu

Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:12:26
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thịnh Tịch sợ Phú Quý Nhi xảy chuyện, vội vàng tiến An Thủy Sơn Bí Cảnh.

 

“Phú Quý Nhi? Phú Quý Nhi?”

 

Cô gọi vài tiếng, dựa thính lực tăng lên nhờ tu vi, từ trong tiếng gió xào xạc tiếng “ộp oạp” cực kỳ nhỏ bé.

 

Nguồn gốc âm thanh là từ cái máy cho ăn tự động hư hỏng nghiêm trọng .

 

Thịnh Tịch tới, dùng linh lực đẩy cái máy cho ăn tự động dính đầy nọc độc , thấy Phú Quý Nhi đè ở bên .

 

Con cóc nhỏ tròn vo, lúc dường như chịu đòn tấn công Nhị Hướng Bạc, chỉ còn một tờ mỏng dẹt.

 

Một đôi mắt tam giác ủ rũ, gian nan mở lớp da cóc cán phẳng, động tác chậm chạp giống như giật lag thành PPT.

 

“Ộp...”

 

Con cóc nhỏ vô cùng oán hận phát một tiếng vang trầm thấp, phảng phất như đang trăng trối di ngôn lâm chung.

 

“Sao ngươi biến thành thế ?”

 

Thịnh Tịch vội vàng kiểm tra tình trạng cho nó, phát hiện linh lực trong cơ thể Phú Quý Nhi vận hành thông suốt, căn bản hề thương.

 

Giọng Phú Quý Nhi càng nhỏ hơn, tựa như sắp tắt thở: “Ộp... ộp...”

 

“Đừng tự vứt bỏ bản , gì ngươi cũng tu vi Luyện Khí kỳ tầng một, đến mức một cái máy đè c.h.ế.t .”

 

Thịnh Tịch cổ vũ nó, lấy đan d.ư.ợ.c trị thương , khi nghiền nát đan d.ư.ợ.c thành bột phấn, liền đổ lên chiếc lưỡi mà Phú Quý Nhi thè .

 

Chiếc lưỡi đỏ tươi giống như bàn ủi ủi qua, phẳng mỏng, dẹt như một tờ giấy.

 

Bột phấn đan d.ư.ợ.c màu vàng nhạt rơi rêu lưỡi, nhanh tan , Phú Quý Nhi hấp thu.

 

“Ộp...”

 

Thịnh Tịch từ chối yêu cầu tham lam của nó: “Đây là Cực phẩm đan d.ư.ợ.c, d.ư.ợ.c hiệu quá mạnh, ngươi ăn một viên tiêu hóa mất mấy ngày. Ăn nữa là nổ tung đấy.”

 

Phú Quý Nhi thê lương gào thét: “Ộp ộp ộp!”

 

“Ăn vạ cũng vô dụng, thấy ngươi ăn đan d.ư.ợ.c xong d.ư.ợ.c hiệu cho nổ tung . Đứng lên .”

 

Thịnh Tịch tìm một cành cây khô, khều Phú Quý Nhi đang dính mặt đất giống như bùn nhão lên.

 

Phú Quý Nhi tuy gà mờ, nhưng gì cũng tu vi Luyện Khí kỳ tầng một.

 

Thú lương trong máy cho ăn tự động nhiều đến thì đó cũng là vật c.h.ế.t, căn bản thể nào đè nó thành tờ giấy .

 

Cái đồ mít ướt Phú Quý Nhi căn bản hề thương, sự dẹt phẳng như chỉ là một kỹ năng dùng để tự vệ của Song Sinh Thiềm Thừ mà thôi.

 

Thịnh Tịch vì bỏ lạnh nó quá lâu, trong lòng áy náy, mới phối hợp diễn một màn với Phú Quý Nhi.

 

Bây giờ Phú Quý Nhi còn giả vờ với cô, Thịnh Tịch sẽ chiều chuộng nữa.

 

“Đứng lên, nếu đây, ngươi cứ chịu đói .”

 

Thịnh Tịch dậy bộ , Phú Quý Nhi vội vàng kêu ộp ộp hai tiếng, lạch bạch bò dậy.

 

Cái hình mỏng như giấy Tuyên Thành của nó giống như quả bóng bơm phồng lên, nhanh khôi phục bình thường, chỉ là đôi mắt tam giác ủ rũ càng thêm oán hận, phảng phất như Thịnh Tịch nợ nó năm trăm vạn Cực phẩm linh thạch .

 

Thịnh Tịch để ý tới sự bộ tịch của nó, đ.á.n.h giá cái máy cho ăn tự động biến dạng: “Sao ngươi đè máy cho ăn tự động?”

 

nhắc tới chuyện thì thôi, nhắc tới, Phú Quý Nhi nhảy cao ba thước, tức giận gào lên với Thịnh Tịch: “Ộp ộp ộp ộp ộp!”

 

Thịnh Tịch bực : “Ngươi mắng gì? Ta máy cho ăn tự động, chẳng là để nuôi ngươi ?”

 

Nói Thịnh Tịch còn cảm thấy kỳ lạ, “Lúc đặt máy cho ăn tự động, đặc biệt quan sát địa hình xung quanh, đảm bảo nó sẽ đổ xuống. Tại thứ đè trúng ngươi?”

 

Phú Quý Nhi chột cúi đầu, vươn cánh tay ngắn thô gạt gạt đám cỏ dại mặt.

 

Nó bới từ trong bãi cỏ một viên thú lương rơi mặt đất, nhét miệng, chống đôi má phồng to, giả vờ như tồn tại.

 

Thịnh Tịch nó, nọc độc máy cho ăn tự động, dần dần hiểu , gằn từng chữ: “Là ngươi phá hỏng máy cho ăn tự động của .”

 

Phú Quý Nhi đạp chân một cái, vụng về nhảy về phía , tránh xa Thịnh Tịch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-477-khong-phai-co-y-vay-chinh-la-da-co-am-muu-tu-lau.html.]

 

Nhìn bộ dạng chột của nó, Thịnh Tịch còn gì mà hiểu.

 

Được lắm Phú Quý Nhi, cóc ác c.ắ.n ngược!

 

ăn thú lương bên trong máy cho ăn tự động, Phú Quý Nhi cố gắng dùng nọc độc của ăn mòn cái máy.

 

Kết quả vô tình hỏng chân cố định chống đỡ cái máy, dẫn đến cái máy đổ xuống, mới đè trúng nó.

 

Bây giờ còn mặt mũi mắng cô?

 

Thịnh Tịch đeo găng tay chống độc, hung hăng bóp lấy chân của Phú Quý Nhi, xách nó lên: “Chúng tới bàn chuyện bồi thường một chút.”

 

Phú Quý Nhi đáng thương cô: “Ộp...”

 

Thịnh Tịch lạnh lùng vô tình: “Đừng giả vờ đáng thương với . Ngươi cố ý, chính là âm mưu từ lâu.”

 

Phú Quý Nhi càng đáng thương hơn: “Ộp...”

 

“Còn thừa nhận sai? Ngươi cũng xem béo thành cái dạng gì , còn giảm béo, ngươi bò cũng bò nổi !”

 

“Hơn nữa cũng bớt phần ăn của ngươi, chỉ là để ngươi chia nhỏ bữa ăn thôi.”

 

Phú Quý Nhi vặn vẹo thể giãy giụa: “Ộp ộp ộp ộp!”

 

Nhìn cái cánh tay cẳng chân mập nhỏ của nó, Thịnh Tịch đều lo Phú Quý Nhi sẽ tự vặn gãy chân của .

 

Cô đặt cái đồ mít ướt xuống đất, cũng coi như là phục Phú Quý Nhi: “Được , giảm béo thì giảm béo. Ta hỏi ngươi, Thủy tiền bối gần đây tìm ?”

 

Phú Quý Nhi đang sợ Thịnh Tịch bắt nó bồi thường cái máy cho ăn tự động , bây giờ Thịnh Tịch chủ động chuyển chủ đề, Phú Quý Nhi đừng bao nhiêu tinh thần, lập tức phát lời nhắn của Thủy Kinh Vũ .

 

“Nha đầu, gần đây sự tình tiến triển thế nào ?”

 

“Bảo ngươi ít nhất hai tháng nộp báo cáo cho một , đây ba tháng , ngươi nộp báo cáo nào?”

 

“Nha đầu, báo cáo ?”

 

“Bốn tháng ! Rốt cuộc ngươi đang bận cái gì?”

 

“Thịnh Tịch, mau trả lời !”...

 

Giọng của Thủy Kinh Vũ từ trong cái miệng rộng mở của Phú Quý Nhi truyền , từ sự bất mãn ban đầu đến sự phẫn nộ phía , càng ngày càng cáu kỉnh.

 

Thịnh Tịch lúc đầu còn chút thấp thỏm và chột , nhưng về nhiều , cô ngược chút thản nhiên.

 

cũng thế , cô còn thể gì nữa?

 

Dưới tinh thần vỡ bình mẻ ném , Thịnh Tịch lấy khoai tây chiên ăn ngon lành, yên lặng Phú Quý Nhi phát lời nhắn của Thủy Kinh Vũ.

 

Nửa đoạn đầu lời nhắn đều là hỏi thăm tiến độ công việc của cô, phía thì biến thành ngừng chất vấn tại báo cáo kịp thời.

 

Trong lúc đó, Thủy Kinh Vũ còn quan tâm cô một câu: “Nếu như sắp c.h.ế.t, cách nào liên lạc với , thì trực tiếp bóp c.h.ế.t con Song Sinh Thiềm Thừ của ngươi , cũng coi như là báo tin cho .”

 

Lúc phát đến đây, hình nhỏ bé của Phú Quý Nhi run lên rõ ràng.

 

Trong đôi mắt to tròn màu vàng, lộ sự cầu xin Thịnh Tịch giơ cao đ.á.n.h khẽ.

 

Không thể , trong các vị đại lão, tính tình của Thủy Kinh Vũ coi như là tệ.

 

Thịnh Tịch cho leo cây lâu như , thế mà hề mắng c.h.ử.i, chỉ là chỉ trích Thịnh Tịch vài câu.

 

Cũng thể là do cách khá xa, Thủy Kinh Vũ cách nào trực tiếp cho Thịnh Tịch thêm bài học, chỉ thể nghiêm khắc phê bình vài câu miệng.

 

Thịnh Tịch đặt khoai tây chiên ăn xong trong tay xuống, lau sạch ngón tay, uống non nửa chén , điều chỉnh cảm xúc, mới nhanh chậm hiệu cho Phú Quý Nhi gọi cuộc gọi xuyên giới cho Thủy Kinh Vũ.

 

Cuộc gọi nhanh kết nối, nhưng Thủy Kinh Vũ lên tiếng.

 

Thịnh Tịch nhiệt tình dạt dào chủ động chào hỏi Rùa ước nguyện: “Thủy tiền bối yêu, nhớ ngài c.h.ế.t !”

 

Lần thấy lời , Thủy Kinh Vũ cảm thấy chút kỳ lạ.

 

Lần rốt cuộc cũng rõ, lạnh lẽo mở miệng: “Ngươi cho xem.”

 

 

Loading...