Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 474: Ta Tới Tặng Con Trai Cho Ngài

Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:12:23
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thịnh Tịch dạo một vòng phố, phát hiện phần lớn chủ cửa hàng đều đến phân đà Vô Song Tông họp . Ước chừng là Thất Tông bàn bạc xong các sự vụ mới, công bố hoặc thảo luận với bọn họ.

 

Sau khi mua đủ phần lớn vật phẩm, chỉ còn một quặng mỏ quý hiếm là mua . Thịnh Tịch định đến cửa hàng trực doanh của Vô Nhai Các và Khuyết Nguyệt Môn xem thử. Kết quả bước cửa hàng trực doanh của Khuyết Nguyệt Môn, Thịnh Tịch thấy Đằng Việt từ bên trong : “Sao tới đây?”

 

“Nghe Thịnh nữ hiệp hành hiệp trượng nghĩa ở đây, Phong Nhiêu Bảo đang thiếu nhân thủ trầm trọng, Sư phụ trắng đêm mở truyền tống trận, đưa cùng sư tới đây.”

 

Đằng Việt chỉ lên lầu, Hàng Lan Chi và Đàm Bình đang ở lầu hai dặn dò chưởng quầy việc. Nhìn thấy Thịnh Tịch, hai đều vui vẻ chạy xuống chào hỏi cô.

 

Ngoài việc mua quặng mỏ, Thịnh Tịch vặn cũng việc tìm Khuyết Nguyệt Môn. Có Đằng Việt - thủ tịch t.ử ở đây, ít việc thể trực tiếp chủ, còn tiết kiệm khâu báo cáo trung gian.

 

“Ta chút chuyện ăn bàn với các , các hứng thú ?”

 

Chuyện ăn của Thịnh Tịch luôn lời, Đằng Việt lập tức tỉnh táo tinh thần, động tác “mời”: “Thần tài gia, chúng nhã gian chuyện chi tiết.”

 

Thịnh Tịch theo Đằng Việt bước nhã gian của Khuyết Nguyệt Môn lầu ba. Đàm Bình ngoan ngoãn pha một ấm , lượt rót cho , tràn đầy mong đợi hỏi: “Thịnh Tịch, bàn chuyện ăn gì với bọn ?”

 

“Các xe trượt tuyết ?” Thịnh Tịch hỏi.

 

Ba sư Khuyết Nguyệt Môn hôm nay mới tới Cực Địa, từng thấy thứ , đều lắc đầu: “Đó là cái gì?”

 

“Cái .”

 

Trong lòng bàn tay Thịnh Tịch hiện lên một đạo hư ảnh, chính là cảnh cô xe trượt tuyết, do bầy Sương Nguyệt Lang kéo xe. Trên nền tuyết trắng xóa, xe trượt tuyết chạy nhanh vững.

 

Đằng Việt lập tức hiểu ý tưởng của Thịnh Tịch: “Muội hợp tác với bọn bán chiếc xe trượt tuyết ?”

 

Thịnh Tịch gật đầu: “Chiếc xe trượt tuyết luyện chế khó, thể phương pháp luyện chế cho các . Đệ t.ử trong môn phái các cần ngừng luyện khí để tích lũy kinh nghiệm, thể để những t.ử tu vi thấp một chút lấy cái luyện tay nghề. Yêu cầu vật liệu của xe trượt tuyết cao, vật liệu cấp thấp bình thường là thể . Nếu dùng vật liệu cấp cao, dựa theo đặc tính khác của vật liệu, thể chế tạo các loại xe trượt tuyết khác . Ví dụ như xe trượt tuyết thể che giấu khí tức, cái thể tăng tốc độ hồi phục linh lực, cái thể tự mang theo trận pháp trị liệu, v. v. Các thể chút bài bản phương diện , chia các phân khúc khác , bán với giá khác .”

 

“Tuy nhiên, ở Phong Nhiêu Bảo lẽ vẫn nên lấy xe trượt tuyết giá thấp chủ đạo. Phần lớn tu sĩ đến đây rèn luyện gia tài phong phú, nhưng vật tư tiêu hao lớn, Linh Thạch thể để dành mua xe trượt tuyết nhiều. Giá của những chiếc xe trượt tuyết cấp thấp thể rẻ hơn một chút, nhưng chất lượng bắt buộc , như mới thể giữ doanh ở Phong Nhiêu Bảo. Ngoài , dùng Sương Nguyệt Lang kéo xe, các cũng thể cải tạo nó, dùng các yếu tố khác để vận hành. Khi cần thiết, thể tìm Ngự Thú Tông hợp tác, bọn họ nghề trong việc thuần dưỡng yêu thú. Hồ Tùng Viễn đang ở Phong Nhiêu Bảo, thể tìm bàn bạc chi tiết.”

 

Ngoài xe trượt tuyết , Thịnh Tịch còn về thiết kế của kính bảo hộ, ván trượt tuyết, v. v. Những thứ luyện chế độ khó, chỉ là vì trong tu chân giới nhiều thứ đều thể dùng linh lực , mới khiến bỏ qua việc phát minh những thứ . Tuy nhiên, tuyết ở Cực Địa khác với bên ngoài, càng dễ pháp khí mài mòn. Để khắc phục điểm khó khăn , khắc trận pháp và bùa chú chuyên dụng lên các pháp khí di chuyển như xe trượt tuyết, ván trượt tuyết. Khoản chi phí thấp hơn chi phí vật liệu, cũng hạn chế sự phát triển của những thứ ở Cực Địa.

 

Thịnh Tịch đề nghị Khuyết Nguyệt Môn thể mở một bộ phận bảo trì chuyên dụng, dùng để sửa chữa những chiếc xe trượt tuyết hoặc ván trượt tuyết mài mòn trong thời gian dài . Vật liệu luyện chế những thứ đều đắt, giá bán cũng đắt. tu sĩ ở Phong Nhiêu Bảo đông, lượng bán tăng lên, lợi nhuận tự nhiên sẽ cao. Ngoài Phong Nhiêu Bảo , những nơi tuyết rơi khác, những thứ cũng thể bán .

 

Thịnh Tịch còn xong, bàn tính nhỏ trong lòng Đằng Việt gõ xong .

 

—— Mối ăn những lời, mà còn kiếm bộn tiền!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-474-ta-toi-tang-con-trai-cho-ngai.html.]

 

Với tư cách là thủ tịch t.ử, Đằng Việt trực tiếp đồng ý mối ăn , đồng thời hỏi thăm Thịnh Tịch những tin tức cần.

 

“Lần các rèn luyện ở Cực Địa, từng đến Băng Sương Thành ? Nghe trong tay Băng Sương tộc nhiều vật liệu Cực Địa, còn rẻ, bọn tìm bọn họ nhập một lô hàng.”

 

“Vậy hỏi đúng .” Thịnh Tịch híp mắt xoay xoay Tu Di giới của , “Chỗ là vật liệu mua từ Băng Sương Thành, gì? Ta bán cho theo giá thị trường.”

 

Trực giác mách bảo Đằng Việt, Thịnh Tịch chắc chắn sẽ tăng giá. Hắn thà tự chạy thêm chút đường, đích đến Băng Sương Thành nhập hàng, nhân tiện rèn luyện ở Cực Địa một phen.

 

“Cái thì cần , tự tìm Băng Sương Thành thu mua là .”

 

Thịnh Tịch: “Vậy mua , lấy quyền kinh doanh độc quyền hàng hóa của Băng Sương Thành .”

 

Đàm Bình kinh ngạc: “Thứ cũng lấy ? Băng Sương tộc bài ngoại, kiên quyết bán bộ đồ cho cùng một ?”

 

“Đó là vì đám ở Cực Địa tâm quá đen, giá cho Băng Sương Thành quá thấp. Ta thu mua hàng hóa của bọn họ theo giá thu mua trung bình, bọn họ thể kiếm thêm chút đỉnh, còn thể sớm xoay vòng vốn, tại bán cho chứ?”

 

Đằng Việt vốn còn định đến Băng Sương Thành chiếm một món hời lớn, lặng lẽ ôm n.g.ự.c. Trong chuyện , Thịnh Tịch cần thiết lừa .

 

Hàng Lan Chi lặng lẽ lấy danh sách thu mua của bọn họ: “Bọn cần những thứ . Thịnh Tịch, những thứ nào bằng lòng bán, thì đ.á.n.h dấu đó, báo giá cho bọn .”

 

Danh sách dài, nhưng Băng Sương Thành trải qua một trận thú triều thì cái gì cũng . Ngoại trừ một linh thực quý giá, trận thú triều đó, phần lớn vật liệu yêu thú Băng Sương Thành đều thu thập , và bán cho Thịnh Tịch. Thịnh Tịch tạm thời dùng đến những vật liệu , khi rời khỏi Phong Nhiêu Bảo dù cũng bán cho khác, cô dứt khoát bán cho Đằng Việt.

 

Hai mối ăn lớn xong, những việc kết nối còn thì trực tiếp giao cho Tiên Dương Thành và Khuyết Nguyệt Môn tự kết nối, cần Thịnh Tịch bận tâm thêm.

 

Tạm biệt ba sư Đằng Việt, Thịnh Tịch tản bộ phố. Toàn bộ Phong Nhiêu Bảo hỉ khí dương dương, giăng đèn kết hoa, bầu khí vui vẻ như thể đang đón Tết. Ba chú cháu Triệu công t.ử nếu , ước chừng sẽ tức c.h.ế.t.

 

Lúc ngang qua phân đà Vô Song Tông, đại diện của các thế lực lớn đến họp lượt . Thịnh Tịch vốn định cứ thế rời , bỗng nhiên thấy một quen, liền dừng bước. Cô do dự giữa việc nên chạy nên ở . Nhìn ba chữ to "Vô Song Tông" cổng lớn, Thịnh Tịch lấy can đảm bước . Cô là thần tài gia của Vô Song Tông, tròn lên, đây chính là địa bàn nhà , chắc là xảy chuyện gì .

 

“Hi, tỷ tỷ xinh .”

 

Thịnh Tịch vẫy vẫy bàn tay nhỏ với Hắc Xà Vương đang chuyện với An Khê trong đại viện.

 

Hắc Xà Vương nhướng mày, vặn vẹo vòng eo rắn nước yêu kiều bước : “Ái chà, đang định tìm ngươi, ngươi còn dám tự vác xác tới cửa ?”

 

“Ta tới tặng con trai cho ngài đây.” Thịnh Tịch hì hì, xách Chư Dực từ trong túi linh thú .

 

 

Loading...