Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 459: Thế Giới Rộng Lớn Như Vậy, Ta Muốn Đi Xem Một Chút

Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:12:07
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bốn chữ “bạch tuộc nuôi trong nhà”, quả thực khiến Cực Địa Hùng kinh ngạc.

 

Gấu nhà quê sinh và lớn lên ở đây, nào từng thấy cảnh tượng ?

 

Nó sững sờ một lát mới phản ứng , chỉ Anh Bạch Tuộc mắng mỏ: “Cái đồ tiểu bạch kiểm ăn bám nhà ngươi! Thật mất mặt Yêu tộc chúng !”

 

Anh Bạch Tuộc thầm nghĩ, đó là ngươi từng thấy tấm gương mẫu mực trong giới tiểu bạch kiểm là Kính Trần Nguyên Quân.

 

Hắn đang định giúp con gấu nhà quê mở mang tầm mắt, đột nhiên thấy Cực Địa Hùng vẫy vẫy cái đuôi ngắn ngủn của nó hỏi: “Nhân tộc nuôi ngươi đó thiếu gấu ? Ta bây giờ thể ký Huyết khế với . Chỉ cần đưa thành.”

 

Anh Bạch Tuộc: “... Ngươi đúng là chí khí.”

 

Mắt thấy một đợt tấn công khác sắp men theo Cực Địa lan tràn tới, Thịnh Tịch quyết định giúp nó một tay.

 

thì Vạn Niên Ngân Tuyết Thiên Chi trong túi cô, vẫn là Thịnh Như Nguyệt cướp từ miệng con gấu mà.

 

“Ta thể cho ngươi thành, nhưng ngươi xằng bậy trong thành, hại bất kỳ một nào.”

 

“Được, mau mở cửa cho !” Cực Địa Hùng hai lời liền đồng ý.

 

Mẹ kiếp, Cực Bắc Băng Nguyên thể ở nữa .

 

Cũng đại lão từ tới chiến đấu ở đây, chốc thì sấm sét vang dội, chốc thì biển lửa ngập trời, trong đó còn ngừng thế kiếm sắc bén xen kẽ, gọt lớp băng vạn năm kiên cố thể phá vỡ của Cực Địa thành những mảnh vụn.

 

Nếu đại lão áo đỏ trong đó tiện tay ném nó đến cửa Phong Nhiêu Bảo, để nó cuốn trận chiến, nó ước chừng sớm hồn bay phách lạc .

 

Bây giờ chỉ cần thể cho nó thành lánh nạn, nó thú cưỡi cho Thịnh Tịch cũng thành vấn đề.

 

Các trưởng lão của Phong Nhiêu Bảo mặc dù đều là đầu tiên thấy Thịnh Tịch, nhưng khi liên lạc cắt đứt, bọn họ đều nhận chỉ thị của tông môn nhà , bảo bọn họ theo Thịnh Tịch.

 

Cho dù trong lòng nghi ngờ, các trưởng lão vẫn mở một lỗ hổng đại trận hộ thành, cho Cực Địa Hùng thành lánh nạn.

 

Con gấu lớn trắng như tuyết tròn trịa đầy đặn dùng cả tay chân nhanh ch.óng xông trong thành.

 

Mặt đất vốn run rẩy ngừng, vì sự chạy bộ của hình nặng nề của nó mà run rẩy càng dữ dội hơn.

 

Vào thành, Cực Địa Hùng dựng nửa , ngửa đầu lên lầu thành: “Này, Nhân tộc nuôi con bạch tuộc đó ?”

 

Ngươi cũng tự giác quá đấy?

 

Thịnh Tịch thò cái đầu nhỏ : “Ngươi thật sự ký Huyết khế với ?”

 

Cái đuôi ngắn đầy lông của Cực Địa Hùng, vẫy vẫy phấp phới.

 

Nhân tộc mới Luyện Khí tầng hai, cho dù ký khế ước với cô, cô cũng con gấu Hóa Thần kỳ là .

 

Ngược còn thể ỷ tu vi Hóa Thần kỳ, sai bảo Nhân tộc việc.

 

Bàn tính nhỏ của Cực Địa Hùng gõ lách cách.

 

“Chuyện bổn hùng đồng ý sẽ đổi, lúc ngươi rời khỏi Cực Địa nhớ mang theo .”

 

Thịnh Tịch: “Cho nên thật ngươi nhờ xe? Sao thế, Cực Địa cho ngươi sự lạnh lẽo nữa ?”

 

Cực Địa Hùng kiên quyết thừa nhận: “Thế giới rộng lớn như , xem một chút.”

 

Con Cực Địa Hùng chính là một kẻ nhát gan bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, nhưng đầu óc coi như linh hoạt, giác ngộ theo trái tim.

 

Thịnh Tịch cọ một chút vết m.á.u còn lưu dái tai, dùng linh lực bọc ném cho Cực Địa Hùng: “Nè, ký Huyết khế .”

 

Cực Địa Hùng khó nên lời cô: “Chút m.á.u ngươi đưa, quá qua loa ?”

 

“Dùng . Ngươi cần thì vứt m.á.u , tự ngoài thành .”

 

“Ngươi đúng, dùng !”

 

Cực Địa Hùng co dãn , “gào” một tiếng liền nuốt chửng giọt m.á.u.

 

Nó nhanh ch.óng ký Huyết khế với Thịnh Tịch, sợ muộn một giây Thịnh Tịch sẽ đổi ý, phái ném khỏi Phong Nhiêu Bảo.

 

Không gian cổng thành hạn, hình Cực Địa Hùng quá mức cồng kềnh, thể lên lầu.

 

Nó thu nhỏ hình thành con gấu bình thường, phi nhảy lên lầu thành, dương dương đắc ý Anh Bạch Tuộc một cái: “Hai bây giờ giống .”

 

Anh Bạch Tuộc nó một cái, gì.

 

Cực Địa Hùng luôn cảm thấy ánh mắt là lạ, thấp giọng hỏi Lữ Tưởng bên cạnh: “Hắn ý gì?”

 

Lữ Tưởng thành thật : “Anh Bạch Tuộc hai giống , bởi vì ký Huyết khế với tiểu sư .”

 

Cực Địa Hùng: “?”

 

Nó hét lên: “Hắn là nuôi trong nhà ? Không ký lập Huyết khế, dựa cái gì mà nuôi ?”

 

Thịnh Tịch hừ hừ: “Ta thích.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-459-the-gioi-rong-lon-nhu-vay-ta-muon-di-xem-mot-chut.html.]

 

Cực Địa Hùng: “...”

 

Bạch tuộc trong thành các ngươi thật chơi, vẫn là gấu nhà quê chúng chất phác.

 

Huyết khế ký, nó lúc dám tìm Thịnh Tịch giải trừ, sợ Thịnh Tịch trong lúc tức giận, trực tiếp ném nó khỏi Phong Nhiêu Bảo.

 

Nhìn các loại tấn công bay lượn ở Cực Địa, Cực Địa Hùng vẫn còn sợ hãi hỏi: “Mấy vị đại lão tay , là thần thánh phương nào?”

 

Thịnh Tịch: “Cha và kẻ thù của .”

 

Cực Địa Hùng: “!”

 

Là tiểu t.ử ngươi dẫn họa đến đây ?

 

Nó thật một tát gấu đập bay Thịnh Tịch!

 

Tuy nhiên bàn tay gấu động đậy một chút, Cực Địa Hùng đột nhiên nhận một chuyện đáng sợ hơn.

 

Thịnh Tịch nãy là “cha ”.

 

Mẹ ơi!

 

Đại lão lợi hại như , thế mà là cha của chủ nhân nó!

 

Vậy tròn lên, chẳng là ông ngoại nó ?

 

Quá trâu bò !

 

Nó thế mà một ông ngoại lợi hại như !

 

Băng Nguyên Hùng nãy còn đang hối hận nhận giặc , trong nháy mắt thẳng lưng lên, cảm thấy kiên trì ký kết Huyết khế thật là sáng suốt.

 

Nó quả hổ là đại thông minh nhất Cực Bắc Băng Nguyên!

 

……

 

Vì trận chiến của bọn Phượng Tam, Băng Nguyên vốn bằng phẳng trở nên bừa bộn, khắp nơi đều là dấu vết các loại tấn công tàn phá.

 

Thịnh Như Nguyệt thể duy trì hình , buộc hóa thành một quả cầu ánh sáng.

 

Trong quả cầu ánh sáng sấm sét ầm ầm, nơi qua, đều là đất khô cằn.

 

Phượng Tam duy trì hình , trong lòng mỗi bàn tay đều nâng một ngọn Phượng Hoàng Hỏa.

 

Người bên cạnh đỉnh đầu mọc một cặp sừng nhọn mang tính biểu tượng của Ma tộc, khuôn mặt mờ ảo, hình phiêu hốt, dường như trạng thái định.

 

Người tay cầm một thanh trường kiếm, âm thầm truyền âm với Phượng Tam.

 

“Thế giới bình chướng của Cực Địa là mỏng manh nhất, lợi dụng sự tấn công của chúng , phá vỡ tia bình chướng cuối cùng.”

 

Vẻ mặt Phượng Tam ngưng trọng: “Ta , còn phá hủy đại trận thiết lập ở Cực Địa, thả cương thi bên .”

 

Chuyện của Cực Địa là do đích đến xử lý, hiểu rõ tình hình ở đây hơn bất kỳ ai.

 

Nếu liên lụy đến mấy chục vạn tu sĩ vô tội trong Phong Nhiêu Bảo, cũng dời chiến trường đến Cực Địa.

 

Hai cái hại gặp chọn cái nhẹ hơn.

 

Phượng Tam trầm ngâm: “Cứ g.i.ế.c tính .”

 

Thịnh Như Nguyệt khẩy: “Đây chỉ là một phần sức mạnh của , cho dù các ngươi tiêu hao cạn kiệt, cũng thể thật sự g.i.ế.c c.h.ế.t , ?”

 

“Sức mạnh còn của ngươi nhiều, khuyên ngươi nên tiết kiệm một chút.” Nam t.ử cầm kiếm xùy một tiếng, vung kiếm c.h.é.m rụng đợt tấn công mới, hình càng thêm phiêu hốt bất định.

 

Thịnh Như Nguyệt: “Ngay cả thể cũng thể ngưng thực xuất hiện, Quân Ly, ngươi cũng chẳng hơn chỗ nào nhỉ?”

 

“G.i.ế.c ngươi, chút sức mạnh là đủ .” Trường kiếm trong tay Quân Ly nổi lên ánh sáng rực rỡ, hình khẽ động, lao thẳng về phía Thịnh Như Nguyệt.

 

Thịnh Như Nguyệt phi lùi , nhưng động tác của Quân Ly nhanh hơn.

 

Kiếm khí như cầu vồng xuyên qua thể cô , bóng do quả cầu ánh sáng hóa thành giống như tấm gương vỡ, từng mảnh văng tung tóe trung.

 

Phượng Hoàng Hỏa trong tay Phượng Tam hóa thành vô đốm lửa, vồ lấy những quả cầu ánh sáng , nhanh ch.óng nuốt chửng chúng.

 

Thịnh Như Nguyệt liều mạng giãy giụa, thể thoát khỏi Phượng Hoàng Hỏa , chỉ còn sự phẫn nộ vô năng: “Hai tên khốn kiếp khi quân phạm thượng các ngươi!”

 

“Súc sinh tham lam đáy!” Phượng Tam lạnh lùng quát, Phượng Hoàng Hỏa điên cuồng thiêu đốt quả cầu ánh sáng càng thêm rực rỡ.

 

Tia sức mạnh sấm sét cuối cùng bao trùm ở Cực Địa tiêu tán, chỉ còn âm cuối cam lòng của Thịnh Như Nguyệt: “Ta thua!”

 

Một tia sét ầm ầm từ lên nổ tung trong Phong Nhiêu Bảo, Phượng Tam và Quân Ly đồng thời nhận điều .

 

“Tiểu Tịch!”

 

 

Loading...