Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 442: Chào Mừng Gia Nhập Liên Minh Báo Thù

Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:11:50
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Các ngươi rốt cuộc là chuyện gì thế ?” Phan Hoài thể tin nổi hỏi.

 

Lữ Tưởng tóm tắt việc họ biến thành gấu trúc và tình huống chiếc chuông thể che giấu dung mạo giải thích một .

 

Hồ Tùng Viễn ôm mặt: “Thảo nào cứ thấy sáu các ngươi thoạt chút kỳ lạ, nhưng nhất thời .”

 

Hồ Tùng Viễn ban đầu tưởng rằng vì Cực Địa hung hiểm, sáu sư Thịnh Tịch đến rèn luyện, mang theo pháp khí phòng lợi hại, mới khiến hình thoạt chút phiêu hốt.

 

Không ngờ thế mà là như .

 

Phong Nhiêu Bảo quy định Ngự Thú Sư mang yêu thú thành, Hồ Tùng Viễn và Phan Hoài yêu bài của Ngự Thú Tông, mỗi mang ba con yêu thú thành sẽ ngăn cản.

 

Hồ Tùng Viễn chỉ sợ : “Lỡ như thủ vệ phát hiện các ngươi là giả dạng, các ngươi thể sẽ bắt đại lao.”

 

Thông thường, đối với những tu sĩ trả linh thạch mà thành, Phong Nhiêu Bảo sẽ trực tiếp ném bọn họ ngoài.

 

nếu đối phương quá đáng, ví dụ như Thịnh Tịch cực kỳ khả năng mở một con đường mới từng thiết tưởng cho những tu sĩ trốn vé thành, thì sẽ ném địa lao của Phong Nhiêu Bảo, để răn đe kẻ khác.

 

Thịnh Tịch hiệu cho Hồ Tùng Viễn yên tâm: “Lúc ngoài quan sát , tất cả thủ vệ đều là Kim Đan kỳ. Chỉ cần ngươi đủ tự tin, ai sẽ nghi ngờ Thiếu tông chủ Ngự Thú Tông như ngươi .”

 

Ngôn Triệt vẫn còn ở đây, mỗi Thịnh Tịch gọi là Thiếu tông chủ, mặt Hồ Tùng Viễn chút nóng ran.

 

“Đi thôi.” Thịnh Tịch vỗ vai Phan Hoài, dẫn bọn họ về phía .

 

Đi mấy bước, một nữ t.ử trọng thương, bước chân lảo đảo đ.â.m sầm bọn họ.

 

Thịnh Tịch đ.á.n.h giá cô nương đó hai cái, phát hiện đây chính là cô nương xảy xung đột với thủ vệ ở cổng thành.

 

Người tu vi ở Kim Đan sơ kỳ, nhưng bước chân phù phiếm, linh khí quanh tan rã, xem chịu nội thương nhiều , vẫn luôn điều lý .

 

Với tu vi của cô, nên ngay cả một khối thượng phẩm linh thạch phí thành cũng trả nổi.

 

Tình trạng hiện tại, cô nương nếu sâu Cực Địa, cần đợi yêu thú xuất hiện, sẽ trực tiếp đưa chịu c.h.ế.t trong Cực Địa.

 

Đối phương ban đầu chú ý tới nhóm Thịnh Tịch, khi hai bên chạm mặt, cô nương liền cảnh giác xoay vòng qua bọn họ.

 

Sáu con gấu trúc một cái là giang hồ, cô mau ch.óng rời , kẻo vì lẻ loi một đối phương bắt nạt.

 

Thịnh Tịch suy nghĩ một chút, gọi cô : “Tiểu tỷ tỷ, mượn tiền ?”

 

Thân hình cô nương cứng đờ, cảnh giác đầu Thịnh Tịch: “Ngươi cái gì?”

 

“Ta hỏi ngươi mượn tiền .” Thịnh Tịch lấy một khối thượng phẩm linh thạch, tung tung trong tay, “Ngươi thiếu phí thành đúng ? Ta thể cho ngươi mượn nha.”

 

Cô nương tiên là kinh ngạc vì gấu trúc chuyện, đó đoán thể là uống Biến Hình Đan.

 

Trên mặt cô xẹt qua một tia vui sướng, nhưng nhanh sự cảnh giác sâu hơn thế: “Tại ngươi cho mượn tiền?”

 

“Muốn thu tiền lãi nha.” Thịnh Tịch thành thật suy nghĩ của .

 

Cô nương hồ nghi: “Ngươi sợ trả nổi ?”

 

Thịnh Tịch : “Pháp y ngươi và v.ũ k.h.í trong tay ngươi, tuy rằng đều hư hỏng ở các mức độ khác , nhưng thể là cao giai pháp khí.”

 

“Trâm cài hoa tai đầu ngươi, ngọc bội bên hông, ngay cả hạt châu giày cũng là cao giai pháp khí, một cái là đại tiểu thư nhà tiền, thể trả nổi tiền?”

 

Cô nương nương theo lời Thịnh Tịch kiểm tra đồ đạc một lượt, trong lòng thầm khâm phục ánh mắt của Thịnh Tịch.

 

Cô do dự một lát, thừa nhận chuyện : “Ngươi sai, quả thực nhiều cao giai pháp khí.”

 

ngươi hẳn là , những pháp khí đều hư hỏng, thể tiếp tục sử dụng.”

 

Thịnh Tịch gật đầu tỏ vẻ hiểu: “Cho nên cho ngươi mượn một khối thượng phẩm linh thạch, để ngươi thành tìm một khu an , đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi cho ngươi, vặn ?”

 

Đối phương suy nghĩ một chút, hít sâu một : “Linh thạch cô nương cho mượn, lãi suất bao nhiêu?”

 

“Lãi suất mười ba phân.” Thịnh Tịch đưa giấy b.út đặc chế để giấy nợ cùng một khối thượng phẩm linh thạch cho đối phương, “Ngươi nếu ý kiến gì, thì giấy nợ .”

 

Đối phương suy nghĩ một chút, nhận lấy đồ, xuống giấy nợ: “Tại hạ La Kiều, đa tạ cô nương khảng khái giải nang! Đợi thành tìm vị hôn phu, sẽ đem một khối thượng phẩm linh thạch cả gốc lẫn lãi trả cho ngươi.”

 

“Vị hôn phu của ngươi là ai ?” Tiêu Ly Lạc thuận miệng hỏi một câu.

 

“Con trai của Bảo chủ Phong Nhiêu Bảo.”

 

Mọi kinh ngạc: “Vị Triệu công t.ử ?”

 

Thịnh Tịch kinh ngạc: “Con cá đó?”

 

La Kiều rõ lời Thịnh Tịch, nhưng hiểu sự kinh ngạc của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-442-chao-mung-gia-nhap-lien-minh-bao-thu.html.]

 

Cô tóm tắt giải thích: “Ta là con gái La gia ở La Thành, hôn ước từ bé với Triệu gia ở Phong Nhiêu Bảo. La Thành diệt vong, đến để nương tựa gia đình vị hôn phu.”

 

Ôn Triệt Minh nhíu mày: “La Thành cũng là một thành trì lớn ở phương Bắc, thể diệt vong?”

 

La Kiều c.ắ.n răng: “La Thành một nơi phong ấn thượng cổ, mấy ngày phong ấn phá vỡ, mấy tên Ma tộc từ trong phong ấn xông , tàn sát cả nhà La gia, chỉ dựa Mật Bảo gia tộc mới trốn thoát .”

 

Sắc mặt đại biến.

 

Hồ Tùng Viễn vội hỏi: “Vậy ngươi thông báo chuyện cho Thất Tông ?”

 

La Kiều lắc đầu: “Nơi gần La Thành nhất chính là Phong Nhiêu Bảo, tu vi đủ, thể lặn lội đường xa thành trì khác cầu cứu, chỉ thể mau ch.óng đến Phong Nhiêu Bảo.”

 

“Một là nương tựa vị hôn phu. Hai là mau ch.óng thông báo chuyện cho Thất Tông, chỉ Thất Tông mới thực lực xử lý sự vụ bực , báo thù cho cả nhà .”

 

Vừa nghĩ đến cái c.h.ế.t t.h.ả.m của nhà, hốc mắt La Kiều đỏ hoe, nước mắt kìm mà tuôn rơi.

 

Thịnh Tịch đưa cho cô một tờ khăn giấy tự chế, thấy sự bi thương của cô giống giả vờ, trong lòng dâng lên một dự cảm lành.

 

Thân là gia đình Thành chủ mà La gia còn diệt môn, bách tính trong thành phỏng chừng dữ nhiều lành ít.

 

Bọn họ đến bây giờ mới chuyện , là vì đang ở Cực Địa, tin tức bế tắc, mới nhận tin tức , là vì sống trong thành đều c.h.ế.t, tin tức truyền ngoài.

 

“Những tên Ma tộc đó tu vi gì?” Uyên Tiện hỏi.

 

La Kiều sụt sịt mũi : “Cao nhất ở Hóa Thần, chỉ một tên. Còn nhiều tu sĩ Nguyên Anh kỳ, tổng thể thực lực mạnh.”

 

“Chuyện xảy khi nào? Ngươi mới đến Phong Nhiêu Bảo ?” Thịnh Tịch hỏi.

 

La Kiều lắc đầu, trong mắt bùng lên ngọn lửa giận: “Ta đến đây từ lâu , nhưng vẫn luôn thể liên lạc thành công với Triệu gia. Ta... tín vật cướp .”

 

“Bị ai cướp?”

 

“Thịnh Như Nguyệt!”

 

Ồ hố!

 

Thịnh Tịch bất giác lấy dưa : “Ngươi chi tiết xem.”

 

La Kiều nhắc đến cái tên liền bốc hỏa, căm hận : “Mật Bảo gia tộc đưa rời là truyền tống ngẫu nhiên, khi truyền tống ngoài thành, liền ghi nhớ kỹ lời dặn dò của gia gia, tốc báo tin.”

 

“Tuy rằng Phong Nhiêu Bảo là thành trì gần Lạc Trần nhất, nhưng thực cách giữa hai nơi cũng xa. Cần băng qua một vùng hoang dã và khu rừng rộng lớn yêu thú chiếm cứ, mới thể đến nơi.”

 

“Trên đường, sơ ý yêu thú đ.á.n.h trọng thương, lúc ngủ ngoài trời thì gặp Thịnh Như Nguyệt một ngoài rèn luyện.”

 

“Ta vẻ ngoài thanh thuần của cô lừa gạt, tưởng rằng cô thật sự thể giúp , liền đem tình hình gia tộc và dự định của bản hết cho Thịnh Như Nguyệt.”

 

“Tín vật đính hôn của hai nhà La Triệu là một đôi Hồ Điệp Ngọc Khóa, Thịnh Như Nguyệt xem, liền cho cô xem.”

 

“Kết quả khi cô hỏi rõ tình huống, liền cướp Hồ Điệp Ngọc Khóa của . Nếu chạy nhanh, suýt chút nữa c.h.ế.t trong tay Thịnh Như Nguyệt!”

 

Chuyện đè nén trong lòng La Kiều lâu , cô vẫn luôn tìm để giãi bày.

 

Bây giờ Thịnh Tịch hỏi, cô như tìm một cửa xả, tuôn hết.

 

“Uổng công tưởng cô tình thâm tỷ với , kết quả chỉ là lừa đồ của ! Con tiện nhân !”

 

Thịnh Tịch chia một phần dưa cho cô: “Bình tĩnh bình tĩnh, Thịnh Như Nguyệt với còn là tỷ ruột thịt ý nghĩa huyết thống đấy, cô hại còn t.h.ả.m hơn.”

 

Tay nhận dưa của La Kiều run lên, lập tức lùi về , bày tư thế phòng ngự.

 

Thịnh Tịch hiệu cho cô bình tĩnh, hai tay vung lên, chỉ tất cả mặt: “Giới thiệu cho ngươi một chút, tất cả những ngươi thấy ở đây, đều là hại của Thịnh Như Nguyệt.”

 

Tuy rằng vì Thịnh Tịch xuyên sách, các sư của Vấn Tâm Tông đều Thịnh Như Nguyệt bắt nạt, nhưng tiểu sư bắt nạt, cũng chính là bọn họ đều bắt nạt.

 

Phan Hoài căm phẫn : “Một thương tích của chính là do Thịnh Như Nguyệt gây ! Đợi trở về dưỡng thương cho , sẽ độc c.h.ế.t cô !”

 

Hồ Tùng Viễn hùa theo gật đầu: “Ta cũng suýt Thịnh Như Nguyệt hại c.h.ế.t. Ngươi lời gì cứ , đến lúc đó chúng đưa ngươi cùng đến Lạc Phong Tông đòi công bằng.”

 

Sự oán hận đối với Thịnh Như Nguyệt hai nồng đậm đến mức gần như thể thực thể hóa.

 

La Kiều sự cảnh giác ban đầu, tin ba phần, về phía Thịnh Tịch: “Ngươi và Thịnh Như Nguyệt là tỷ ruột, thù oán gì?”

 

Thịnh Tịch cảm thấy ân oán giữa và Thịnh Như Nguyệt, ba ngày ba đêm cũng hết.

 

“Ân oán của sâu lắm. Nếu nhiều phá hỏng chuyện của Thịnh Như Nguyệt, cô bây giờ Kim Đan .”

 

“Chuyện quan trọng, quan trọng là chúng bây giờ là một phe. Chào mừng gia nhập Liên minh Báo thù, quen một chút, tên là Thịnh Tịch.”

 

 

Loading...