Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 408: Thịnh Tịch Rất Lo Lắng Cho Tình Trạng Tinh Thần Của Kính Trần Nguyên Quân

Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:10:58
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thịnh Tịch cất Hắc Xà Kính Tu Di giới, khí tức còn sót của Tương Liễu xung quanh biến mất.

 

Phan Hoài cuối cùng cũng dám thở mạnh.

 

“Hắt xì…”

 

Hắn liên tục hắt mấy cái, ôm tiểu lan hoa run lẩy bẩy: “Lạnh quá, chúng thể về bí cảnh ?”

 

Ở đây ngoài , tất cả đều mặc trang phục mùa đông dày cộm.

 

Phan Hoài thể chịu đựng đến bây giờ, là nhờ Huyền Dương Đan mua của Ôn Triết Minh đó để duy trì mạng sống.

 

Thịnh Tịch đưa tất cả trở về An Thủy Sơn Bí Cảnh.

 

lo Hồ Tùng Viễn và Phan Hoài trong tay còn một bí cảnh.

 

Phong Lâm Bí Cảnh lớn, mỗi nơi địa hình đều khác .

 

Chỉ dựa địa hình để phán đoán thì thể phân biệt là ở Phong Lâm Bí Cảnh An Thủy Sơn Bí Cảnh.

 

Hai nhắm mắt mở mắt bí cảnh, trong tình huống Ngôn Triệt Phong Lâm Bí Cảnh trong tay, hai sư vẫn luôn cho rằng Phong Lâm Bí Cảnh.

 

Vào bí cảnh, Phan Hoài cuối cùng cũng ấm hơn một chút.

 

Nhớ chuyện , vẫn còn sợ hãi, thể tin nổi hỏi Thịnh Tịch: “Câu thần chú của mật bảo của ngươi là gì?”

 

Nhắc đến chuyện , Thịnh Tịch vô cùng lo lắng cho tình trạng tinh thần của Kính Trần Nguyên Quân.

 

Đã lúc nào mà sư phụ còn ở đó chứ?

 

Lữ Tưởng là đầu tiên nhịn , khó tin hỏi: “Sư phụ quan tâm đến việc trai đến ?”

 

Tiêu Ly Lạc cảm thấy bình thường: “Sư phụ là một tiểu bạch kiểm dựa mặt để kiếm cơm, là chuyện bình thường.”

 

Uyên Tiện với ánh mắt khiển trách.

 

Tiêu Ly Lạc hùng hồn : “Ta sai ?”

 

Uyên Tiện nhất thời phản bác thế nào.

 

Hắn lặng lẽ đầu , giả vờ như thấy.

 

Ôn Triết Minh suy tư: “Xem nghiên cứu thêm nhiều đan d.ư.ợ.c dưỡng nhan cho sư phụ, thể để khác vượt mặt.”

 

Ngôn Triệt vui vẻ mơ mộng: “Ăn bám chắc kiếm nhiều linh thạch lắm nhỉ? Ta cũng ăn bám quá.”

 

Anh Bạch Tuộc mặt cảm xúc sửa : “Ngươi .”

 

Ngôn Triệt trong đầu là linh thạch lấp lánh: “Ta ! Ta siêu ! Ngũ sư , chúng cùng nhé?”

 

Tiêu Ly Lạc liên tục gật đầu: “Được thôi, thôi!”

 

Anh Bạch Tuộc trực tiếp cấm ngôn hai kẻ vô dụng : “Tiểu Tịch, tại Kính Trần Nguyên Quân so sánh với cha ngươi xem ai hơn? Cha ngươi chỉ là một phàm nhân ?”

 

Thịnh Tịch nghi ngờ là so với cha Phượng Hoàng của cô, nhưng bằng chứng.

 

Suy nghĩ một lát, cô đưa một suy đoán hợp lý: “Chắc là sư phụ điên .”

 

Những khác: “…”

 

So sánh như , đột nhiên cảm thấy Tiêu Ly Lạc cũng là một đại hiếu t.ử.

 

Ôn Triết Minh lớn tiếng với Phan Hoài và Hồ Tùng Viễn: “Hai vị, vì tiểu sư của cứu mạng hai vị, hy vọng hai vị tiết lộ chuyện chúng gặp tiền bối Tương Liễu hôm nay ngoài.”

 

Phổ Mật Sơn Bí Cảnh phong ấn Cố Ngật Sơn năm đó khiến Thất Tông tranh giành ngớt.

 

Bây giờ thêm một Tương Liễu, nếu tin tức lan , chắc chắn sẽ nhắm Thịnh Tịch.

 

Vấn Tâm Tông đều là nhà, thể tin tưởng.

 

Phan Hoài và Hồ Tùng Viễn là ngoài, thể đề phòng.

 

Phan Hoài hiểu quy củ, lập tức : “Ta . Ta và đại sư tuyệt đối sẽ tiết lộ nửa lời về chuyện , xin phát tâm ma thệ!”

 

Nói xong huých Hồ Tùng Viễn một cái, hiệu cho mau ch.óng bày tỏ thái độ.

 

Hồ Tùng Viễn hồn, gật đầu : “Ta cũng sẽ tiết lộ chuyện .”

 

Hai mặt của Vấn Tâm Tông, lượt phát tâm ma thệ.

 

Làm xong những việc , Phan Hoài mới thời gian hỏi han sự tình.

 

“Rốt cuộc xảy chuyện gì? Tại đang dưỡng thương yên trong bí cảnh, đột nhiên một đại yêu Hợp Thể kỳ xông tới?”

 

Ánh mắt của trong Vấn Tâm Tông đều đổ dồn về phía Hồ Tùng Viễn.

 

Sau một thời gian dài, Hồ Tùng Viễn cuối cùng cũng bình tĩnh .

 

Hắn vẻ mặt chán nản : “Tương Liễu đang truy sát Thịnh Như Nguyệt. Ta Thịnh Như Nguyệt lừa, suýt chút nữa liên lụy các ngươi cùng trở thành quỷ thế mạng cho cô .”

 

Nghe đến cái tên Thịnh Như Nguyệt, Phan Hoài tức giận nhảy dựng lên: “Ta con đàn bà đó là một tai họa! Đại sư , cô lừa thế nào?”

 

Hồ Tùng Viễn ở Cực Địa thực chuyện nhiều với Thịnh Như Nguyệt, chỉ vài ba câu kể sự việc.

 

Phan Hoài tức đến đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân: “A a a a a! Thịnh Như Nguyệt c.h.ế.t t.ử tế!”

 

“Ngươi đang thương, xuống .” Hồ Tùng Viễn thật sự sợ tức giận đến múa may cuồng, rách vết thương.

 

Nhìn Phan Hoài quấn đầy băng gạc, lo lắng hỏi: “Vết thương của ngươi là ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-408-thinh-tich-rat-lo-lang-cho-tinh-trang-tinh-than-cua-kinh-tran-nguyen-quan.html.]

 

“Cũng là do con đàn bà xa Thịnh Như Nguyệt hại!” Phan Hoài tức giận kể trải nghiệm của cho Hồ Tùng Viễn, nhiệt tình c.h.ử.i rủa Thịnh Như Nguyệt: “Đợi khỏi hẳn, sẽ tìm Lạc Phong Tông tính sổ!”

 

Hồ Tùng Viễn an ủi vài câu, thấy Thịnh Tịch và mấy định đốt lửa trại, tiến lên giúp đỡ và chân thành cảm ơn: “Xin , là liên lụy các ngươi, cảm ơn các ngươi cứu .”

 

Thịnh Tịch đưa bàn tay nhỏ : “Quy củ ngươi hiểu mà.”

 

Hồ Tùng Viễn nhất thời phản ứng kịp.

 

Phan Hoài ở lưng nhỏ giọng nhắc nhở: “Đại sư , quy củ của tiểu Tịch: ơn cứu mạng, mười vạn linh thạch.”

 

Thịnh Tịch hừ một tiếng: “Ngươi chỉ mười vạn . Nếu ngươi, chúng sẽ Tương Liễu truy sát.”

 

xét thấy cuối cùng Tương Liễu ao ước nguyện của nhà , sẽ giảm giá cho ngươi, ngươi trả một triệu là . Tiền bồi thường tổn thất tinh thần và vật tư chúng tiêu hao cũng tìm ngươi thanh toán chứ?”

 

Phan Hoài là một đan tu tiền, đến con cũng đau lòng vô cùng: “Có quá đắt ?”

 

“Vậy hai triệu?”

 

Phan Hoài: “!”

 

“Một triệu là ! Đại sư mau trả tiền!”

 

Hồ Tùng Viễn hề mặc cả.

 

Chuyện cũng là đuối lý.

 

Chỉ riêng hai món pháp khí Hợp Thể kỳ mà Uyên Tiện và Anh Bạch Tuộc tiêu hao cũng hơn một triệu, kể đến rủi ro mà họ gánh chịu.

 

Pháp khí của Ôn Triết Minh tuy hư hỏng , nhưng cũng ăn mòn nhiều, hiệu quả kém xa đây.

 

Đây cũng là một triệu thượng phẩm linh thạch thể sửa .

 

Hắn lấy một túi linh thạch đưa cho Thịnh Tịch.

 

Hồ Tùng Viễn đó Thịnh Tịch vặt sạch lông, Thịnh Tịch vốn tưởng cũng sẽ giấy nợ, ngờ trong túi linh thạch đưa thật sự một triệu thượng phẩm linh thạch.

 

Lần ngay cả cô cũng chút kinh ngạc: “Gần đây ngươi phát tài ở ? Kiếm nhiều tiền thế.”

 

Hồ Tùng Viễn im lặng một lúc, nhỏ giọng : “Là cha để cho .”

 

Hắn về phía Ngôn Triệt đang vẽ phù lục ở xa: “Trước khi cha qua đời dặn dò, trong di sản của ông một nửa là của ngươi.”

 

Hồ Trinh khi bế quan nghĩ đến việc thể sẽ vẫn lạc, nên dặn dò Hồ Tùng Viễn một việc.

 

đó Ngự Thú Tông Thịnh Tịch và Ngôn Triệt cướp sạch, nên những thứ ông thể để nhiều.

 

Lúc Hồ Trinh dặn dò hậu sự, rõ những thứ đều cho Hồ Tùng Viễn, bảo đề phòng Ngôn Triệt.

 

Hồ Tùng Viễn luôn cảm thấy trong đó ít nhất một nửa thuộc về Ngôn Triệt.

 

Con tuy ăn chơi trác táng, cũng gì, nhưng những việc cha , Hồ Tùng Viễn cũng phản cảm.

 

Với mối thù giữa Ngôn Triệt và Hồ Trinh, Hồ Trinh để bộ di sản cho Ngôn Triệt, Ngôn Triệt chắc chắn tin.

 

Nói Hồ Trinh chia một nửa di sản cho Ngôn Triệt, Hồ Tùng Viễn cảm thấy Ngôn Triệt thể sẽ tin.

 

Thế nhưng Ngôn Triệt hề để ý đến , vẫn chuyên tâm vẽ phù lục.

 

Hồ Tùng Viễn qua tìm , Thịnh Tịch ngăn : “Ngươi qua đó nữa, tam sư của sẽ nổ ngươi đó.”

 

Phan Hoài nghển cổ về phía .

 

Ngôn Triệt đó đều vẽ Gia Tốc Phù, ngay khi Hồ Tùng Viễn mở miệng, liền bắt đầu vẽ Bạo Liệt Phù.

 

Chỉ cần chút gì đúng, Ngôn Triệt thể lập tức rút phù lục nổ bọn họ.

 

Phan Hoài vội vàng kéo Hồ Tùng Viễn xuống, nhỏ giọng an ủi : “Đại sư , chuyện để hãy .”

 

Anh Bạch Tuộc Ngôn Triệt, Hồ Tùng Viễn, mặt trầm xuống tại chỗ một lát, hóa thành một luồng hồng quang, trở về Linh Thú Đại của Thịnh Tịch.

 

Hắn dẫn mấy tiểu gia hỏa chạy trốn, tiêu hao ít linh lực, bây giờ cần nghỉ ngơi thật .

 

Hồ Trinh c.h.ế.t, còn việc tiếp theo nên đối xử với Ngự Thú Tông như thế nào, theo Ngôn Triệt.

 

Uyên Tiện để kích hoạt pháp khí phòng hộ, tiêu hao ít linh lực, cũng điều tức.

 

Ôn Triết Minh thì tranh thủ thời gian luyện chế đan d.ư.ợ.c, bù đắp kho dự trữ tiêu hao.

 

Ngôn Triệt vẫn đang vẽ phù lục.

 

Tiêu Ly Lạc dẫn theo Sương Nguyệt Lang vui vẻ nhặt củi, dựng lửa trại.

 

Lữ Tưởng đến mặt Phan Hoài, đưa cho một bộ giấy b.út: “Ta bây giờ ngươi linh thạch, cứ giấy nợ .”

 

Phan Hoài ngơ ngác: “Ta nợ ngươi tiền lúc nào?”

 

Lữ Tưởng chỉ ngọc bài mà vẫn đang nắm c.h.ặ.t trong tay: “Lúc chạy trốn đó. Ngươi mua di thư trống đặc chế của , một vạn thượng phẩm linh thạch.”

 

Phan Hoài lập tức trả thứ cho : “Ta vẫn sống sờ sờ, cần thứ .”

 

Lữ Tưởng tiếc nuối: “Thứ như mà ngươi cần, thật hàng.”

 

Thịnh Tịch phát hiện tứ sư rốt cuộc vẫn là thật thà, ăn.

 

Người cần, tứ sư bán nữa chứ?

 

Học hỏi bản lĩnh bán lược cho sư của Khuyết Nguyệt Môn chứ!

 

 

Loading...