Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 406: Phú Bà Không Nuôi Quỷ Nghèo!

Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:10:56
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cái đầu tam giác của Tương Liễu chui khỏi mặt nước tiên ho khan hai tiếng, bực bội hỏi: “Thành ý gì?”

 

“Cố…” Thịnh Tịch mở miệng, nghĩ đến còn Hồ Tùng Viễn và Phan Hoài hai ngoài ở đây, vội vàng nén lời , để lộ sự tồn tại của Cố Ngật Sơn.

 

“Thành ý để dừng tay đó, ngài mật bảo thượng cổ nào cho ? Nếu thì dừng tay chứ?” Thịnh Tịch vẻ khó xử.

 

Cái đầu tròn thấy câu , thể tin nổi hỏi: “Ngươi đang tống tiền ?”

 

Thịnh Tịch nghiêm mặt: “Tiền bối, đừng khó như . Ta giúp ngài việc, nhận chút thù lao là chuyện nên . Ngài bảo dừng tay, dừng tay. Vậy thù lao .”

 

Trong lúc chuyện, mấy cái đầu khác của Tương Liễu đều chui khỏi mặt nước.

 

Chín cái đầu , lẽ là đầu tiên gặp hổ như , nhất thời nên gì.

 

Một lát , cái đầu một sừng hỏi: “Nếu cho ngươi thứ gì thì ?”

 

“Tiền bối là đại lão Hợp Thể kỳ, bắt việc mà trả công, một Luyện Khí tầng hai nhỏ bé như thì gì chứ? Chỉ thể nhảy cho tiền bối một điệu «Vũ điệu vẩy hành», tỏ chút lòng thành.”

 

Mặc dù Tương Liễu «Vũ điệu vẩy hành» là cái gì, nhưng chỉ một chữ “vẩy” thôi cũng khiến nhớ cảnh Thịnh Tịch hai tay nắm c.h.ặ.t cán gương, lắc còn mạnh hơn lắc xúc xắc.

 

Nước hồ thần bí trong gương chỉ thể ăn mòn linh lực của mà còn thể áp chế , biến thành một phàm nhân sức phản kháng.

 

Anh hùng chịu thiệt mắt, tiên đừng đắc tội với nha đầu , đợi thoát ngoài g.i.ế.c cả nhà cô .

 

Chín cái đầu của Tương Liễu hiếm khi đồng lòng, cùng nghĩ đến một chỗ.

 

Chúng đồng thời mở miệng hỏi Thịnh Tịch: “Ngươi gì?”

 

Mặc dù sư phụ là một kẻ hố , nhưng dù cũng cứu bọn họ, Thịnh Tịch vẫn đặt nhiệm vụ mà Kính Trần Nguyên Quân giao phó lên hàng đầu.

 

“Muốn Vạn Niên Ngân Tuyết Thiên Chi.”

 

Chín cái đầu của Tương Liễu đồng loạt trợn trắng mắt: “Không .”

 

“Ngươi là một đại lão Hợp Thể kỳ, ngay cả thứ cũng , ngươi thật là Hợp Thể kỳ ?”

 

“Ai Hợp Thể kỳ là thứ ? Vạn Niên Ngân Tuyết Thiên Chi chỉ thể ngộ chứ thể cầu, Đại Thừa kỳ còn chắc .”

 

“Gà mờ.” Thịnh Tịch chút lưu tình dán nhãn cho con rùa mới.

 

“Hỗn xược!” Tương Liễu tức giận mắng, định hành động thì cảm nhận nước hồ bên bắt đầu rung chuyển.

 

Hắn Thịnh Tịch sắp lắc gương, vội vàng đổi giọng: “Ngươi đổi thứ khác .”

 

Ngoài Vạn Niên Ngân Tuyết Thiên Chi , nhất thời Thịnh Tịch cũng nên đòi thứ gì .

 

May mà cô là một lương tâm, tôn trọng sự lựa chọn của Rùa ước nguyện: “Vậy ngài thứ gì thì cứ xem mà cho .”

 

Tương Liễu đột nhiên im lặng.

 

Chín cái đầu , lặng lẽ cúi đầu, hồi lâu mở miệng.

 

Trong sự im lặng kỳ quái , Thịnh Tịch một dự cảm lành: “Ngươi… lẽ gì cả chứ?”

 

Không thể nào, thể nào.

 

Dù là quỷ nghèo như Tiêu Ly Lạc, tu luyện đến Hợp Thể kỳ cũng chút vốn liếng lấy vợ chứ.

 

Thế nhưng quái quỷ là, Tương Liễu hề phản bác.

 

Thịnh Tịch nhịn nữa: “Ngươi là một tên quỷ nghèo? Ngươi là đại lão Hợp Thể kỳ ?”

 

“Hợp Thể kỳ thì thể quỷ nghèo ?!” Chín cái đầu của Tương Liễu đồng thanh hỏi cực lớn, vẻ chột .

 

Trong khoảnh khắc , Thịnh Tịch dường như thấy tương lai của Lục Tấn Diễm khi tấn thăng Hợp Thể kỳ.

 

Không !

 

Dưới sự dạy dỗ mệt mỏi của cô, nương t.ử bây giờ là một quỷ nghèo kiếm tiền .

 

Đợi đến Hợp Thể kỳ, chắc chắn sẽ tiền đồ hơn Tương Liễu.

 

Khung cảnh nhất thời vô cùng khó xử, ai ngờ tới diễn biến .

 

Một lát , Thịnh Tịch hỏi Hồ Tùng Viễn: “Bộ phận nào của yêu thú Hợp Thể kỳ là đáng tiền nhất?”

 

Hồ Tùng Viễn ngẩn , nhất thời phản ứng kịp.

 

Tương Liễu bất an hỏi: “Ngươi gì?”

 

Thịnh Tịch giơ cao chiếc gương, nghiêm túc đ.á.n.h giá trong gương, thỉnh thoảng còn đưa tay đo đạc.

 

“Yêu thú Nguyên Anh kỳ bán một trăm triệu thượng phẩm linh thạch, Hợp Thể kỳ như ngươi chắc chắn còn đáng giá hơn.”

 

“Nếu ngươi là một tên quỷ nghèo, chỉ thể bán ngươi để hồi m.á.u, bù đắp cho phù lục, đan d.ư.ợ.c và pháp khí mà chúng tiêu hao.”

 

“Xét thấy thể mua đứt ngươi một lúc ít, mà đang cần bán gấp, nên chỉ thể cắt ngươi bán từng đoạn thôi.”

 

Tương Liễu: “!”

 

Tại một Luyện Khí tầng hai thể những lời đáng sợ như ?

 

Hắn hoảng , thật sự.

 

“Bổn đại gia là Hợp Thể kỳ, ngươi Hợp Thể kỳ quý giá đến mức nào ? Bổn đại gia chỉ cách Đại Thừa kỳ một bước chân thôi đó!”

 

“Vậy khi nào ngài thể tấn thăng Đại Thừa kỳ?” Thịnh Tịch hỏi.

 

Tương Liễu cảm thấy như một nhát d.a.o đ.â.m n.g.ự.c, nữa im lặng.

 

Thịnh Tịch hận sắt thành thép : “Vô dụng, đường đường là một Hợp Thể kỳ mà lấy một món bảo bối hồn.”

 

“Chỗ nuôi thú ăn , ngươi tấn thăng Đại Thừa kỳ, lấy bất cứ thứ gì đáng tiền, chỉ thể cắt ngươi bán thôi.”

 

Tiên hạc, tiên lộc và cá koi cẩm tú thường ngày ăn đều tỏ tán thành.

 

Tương Liễu hít sâu một , trong đó cái đầu hai sừng : “Đừng lằng nhằng nữa, cùng lắm thì bổn đại gia chỉ điểm ngươi tu luyện là chứ gì.”

 

Cái đầu Sát Mã Đặc phụ họa: “ , tâm đắc tu luyện của Hợp Thể kỳ, đó là báu vật vô giá, ngươi thiệt .”

 

Thịnh Tịch xòe hai tay: “Ta là một Luyện Khí tầng hai, cần tâm đắc tu luyện Hợp Thể kỳ của ngươi gì? Thứ quá cao siêu đối với tác dụng.”

 

Tương Liễu hung hăng trừng cô một cái, chuyển ánh mắt sang những khác.

 

Vì tò mò, tất cả đều vây quanh chiếc gương, Tương Liễu thể thấy tất cả mặt.

 

Nhìn đám Kim Đan còn cách Hợp Thể kỳ xa của bọn họ, Tương Liễu chút tuyệt vọng.

 

Cho đến khi thấy Anh Bạch Tuộc: “Con bạch tuộc , chỉ điểm ngươi tu luyện.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-406-phu-ba-khong-nuoi-quy-ngheo.html.]

Anh Bạch Tuộc bá đạo ngầu lòi từ chối: “Không cần, sợ tẩu hỏa nhập ma.”

 

Sự áp đảo của tu sĩ cấp cao đối với tu sĩ cấp thấp là diện, trong đó cũng bao gồm cả việc chỉ điểm tu luyện.

 

Tương Liễu chỉ cần giở chút trò trong lúc chỉ điểm, Anh Bạch Tuộc thể sẽ đột t.ử mà hề .

 

Bị từ chối thẳng thừng như , Tương Liễu định nổi điên, Thịnh Tịch chê bai : “Cái gì cũng , thôi thì cắt bán .”

 

Chín cái đầu của Tương Liễu đồng thời cảm thấy một trận ớn lạnh.

 

Thân thể Hợp Thể kỳ đủ cứng rắn, nhưng nha đầu c.h.ế.t tiệt mật bảo nhốt trong, chừng cũng mật bảo thể c.h.é.m thành nhiều đoạn.

 

Tương Liễu dám cược.

 

Giãy giụa một lát, cái đầu một mắt hỏi: “Có cho ngươi chút đồ đáng tiền thì ngươi sẽ tha cho ?”

 

Thịnh Tịch cong khóe môi.

 

mà, đại lão Hợp Thể kỳ như chắc chắn giấu chút bảo bối, thể nào gì cả.

 

Hãy nghĩ đến Cố Ngật Sơn, đó chính là một kho báu di động.

 

từng thấy qua đại gia, Thịnh Tịch dễ dàng Tương Liễu lừa gạt.

 

vẻ miễn cưỡng : “Vậy tiên xem thứ ngươi đưa đáng tiền .”

 

“Hừ, cứ chờ đấy.” Cái đầu ba mắt của Tương Liễu , nhắm ngay cổ của cái đầu Sát Mã Đặc mà c.ắ.n một phát.

 

Cái đầu Sát Mã Đặc kinh ngạc tức giận: “Ngươi c.ắ.n gì?”

 

Cái đầu ba mắt thèm để ý đến , trong miệng ngậm hai miếng vảy, vảy còn dính vài tia m.á.u màu xanh mực, là cạy từ cổ của cái đầu Sát Mã Đặc xuống.

 

“Đây là vảy của , độ cứng đủ để ngươi chế tạo một món pháp khí chống công kích của Hợp Thể kỳ.”

 

Cái đầu Sát Mã Đặc phục phản bác: “Là vảy của ! Ngươi c.ắ.n từ cổ xuống!”

 

Cái đầu ba mắt thèm để ý đến , tiếp tục chào hàng với Thịnh Tịch: “Máu vảy kịch độc, chỉ nhiêu đây thôi cũng đủ để ngươi đầu độc c.h.ế.t cả một thành.”

 

“Ngươi cũng thể chiết xuất để luyện chế độc đan, đầu độc c.h.ế.t Hóa Thần kỳ thành vấn đề.”

 

Cái đầu ba mắt dùng sức lắc một cái, liền ném miếng vảy từ trong mặt gương ngoài.

 

Anh Bạch Tuộc hiệu cho Thịnh Tịch lùi , tự dùng linh lực bao bọc lấy hai miếng vảy dính m.á.u, để một giọt m.á.u nào rơi ngoài.

 

Lữ Tưởng tìm một cái hộp ngọc đặc chế, cất thứ độ nguy hiểm cực cao trong.

 

Hắn cẩn thận kiểm tra một lượt, khẽ gật đầu với Thịnh Tịch, chứng minh Tương Liễu dối.

 

Nhìn phần da thịt lộ cổ của cái đầu Sát Mã Đặc vì thiếu vảy, Thịnh Tịch tin rằng Tương Liễu thật sự nghèo.

 

Lần chỉ cô, ngay cả Tiêu Ly Lạc nghèo nhất cũng cảm thấy khó tin: “Tiền bối, tại ngài nghèo như ?”

 

“Liên quan quái gì đến ngươi!” Trên cái đầu ba mắt, cả ba con mắt đồng thời trợn trắng, trả lời câu hỏi đau lòng .

 

Cái đầu một mắt vẫn còn nhớ chuyện chính, hỏi Thịnh Tịch: “Hai miếng vảy và m.á.u đó đủ đáng tiền .”

 

“Ngươi dù tự dùng cũng thể đem bán mấy trăm triệu thượng phẩm linh thạch, nhiêu đây chắc là đủ bù đắp tổn thất của các ngươi chứ?”

 

Ngoài Gia Tốc Phù và các loại đan d.ư.ợ.c như Bổ Linh Đan dùng ở giữa chừng, tổn thất lớn nhất của họ là hai món mật bảo Hợp Thể kỳ mà Kính Trần Nguyên Quân tặng.

 

Hai món mật bảo và hai miếng vảy rắn mà Tương Liễu cung cấp thể bù đắp cho , nhưng phí nhân công luyện chế pháp khí thì khó .

 

Tương Liễu nghèo đến mức tự đào vảy rắn và m.á.u tươi của để trả nợ, Thịnh Tịch đoán thể vắt thêm dầu mỡ từ nữa, đành từ bỏ ý định tiếp tục vặt lông.

 

Có một con yêu thú Hợp Thể kỳ trong tay, vặt lông là một chuyện, còn cơ hội hỏi thêm nhiều tin tức và bí mật từ Tương Liễu.

 

Những thứ cũng giá trị nhỏ.

 

Thịnh Tịch ho một tiếng, vẻ mặt như thiệt lớn, nặng nề thở dài một .

 

“Tiền bối, tổn thất của chúng thực chỉ nhiêu đây, nhưng cảm nhận thành ý của tiền bối, nên sẽ khó tiền bối nữa.”

 

Chín cái đầu đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, hiểu cảm giác như nhặt một mạng.

 

Nha đầu thối nhiều mật bảo như , chắc chắn là vãn bối của mấy tên khốn !

 

Có bản lĩnh thì đừng để ngoài!

 

Đợi ngoài , sẽ tránh xa mấy tên khốn và nha đầu c.h.ế.t tiệt !

 

Tương Liễu thầm thề trong lòng, thấy Thịnh Tịch vẫn đang đ.á.n.h giá , cái cổ dài của dấy lên một cảm giác lạnh lẽo kéo dài tan: “Ngươi còn gì?”

 

“Tiền bối nhiều đầu quá.” Thịnh Tịch cảm thán.

 

Chín cái đầu của Tương Liễu kiêu ngạo ngẩng lên, tự hào : “Bổn đại gia là thượng cổ cửu đầu xà, là cửu đầu xà duy nhất thế gian.”

 

Thịnh Tịch thầm nghĩ còn là Captain America đây : “Cửu đầu xà vạn tuế.”

 

Tương Liễu nổi giận: “Ngươi trù ai đoản mệnh hả?”

 

Thịnh Tịch: “…Xin , quên mất mấy tu tiên các ngươi đều là lão bất t.ử.”

 

Dừng một chút, cô tiếc nuối mà lẩm bẩm: “Có chín cái đầu mà kiếm tiền, não mọc ở nữa.”

 

Lập tức, chín cái đầu của Tương Liễu đều cảm thấy một bàn tay vô hình tát cho mỗi đứa một cái.

 

Cái đầu một sừng tức giận : “Bổn đại gia nghèo! Là nhân lúc bổn đại gia phong ấn, cuỗm tất cả thứ của bổn đại gia!”

 

“Ai ? Đã cuỗm những thứ gì của ngươi?”

 

Thịnh Tịch hai mắt sáng lên, thầm tính toán đợi khi về tông môn sẽ nhờ sư phụ thêm một cái máy bắt rùa.

 

Bên cô đang tính toán rôm rả, bên Tương Liễu nội chiến .

 

Cái đầu xương trắng húc cái đầu một sừng: “Ngu ngốc! Ai cho ngươi chuyện mất mặt như ?”

 

Cái đầu rồng mắng: “ ! Chỉ ba cọc ba đồng trong ổ chúng , đáng để khác nhòm ngó ?”

 

Cái đầu một sừng phục: “Không đáng nhòm ngó, trộm?”

 

Cái đầu tam giác nghiến răng: “Ta thấy tên khốn trộm đồ chỉ chúng nghèo thêm thôi. Chứ với mấy viên linh thạch trong ổ chúng , gì đáng để trộm chứ?”

 

Lời , mấy cái đầu khác phát sự im lặng điếc tai.

 

Từ sự im lặng của chúng, Thịnh Tịch lặng lẽ dẹp bỏ ý định bắt con rùa mới.

 

Ngay cả quỷ nghèo cũng trộm, tên trộm chắc cũng là một quỷ nghèo.

 

Phú bà nuôi quỷ nghèo!

 

 

Loading...