Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 355: Bản Chất Của Sáng Thế Mộng

Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:09:34
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quyền lực của Tề gia tước đoạt, thế lực của Vạn Cẩm Thành chắc chắn sẽ phân chia , những chuyện còn cần Thất Tông tranh cãi thêm.

 

Một trăm triệu thượng phẩm linh thạch mà Minh Tu Tiên Quân đưa , chỉ là phí tổn thất tinh thần cho mấy Thịnh Tịch, mà còn là thành ý ông giải quyết riêng với Vấn Tâm Tông.

 

Những chuyện đều giao cho Kính Trần Nguyên Quân và Quy Trưởng lão xử lý.

 

Thịnh Tịch lười các trưởng lão bàn luận những chuyện , nghĩ đến một trăm triệu tiểu tiền sắp về túi, vui vẻ bỏ .

 

Lục Tấn Diễm tiễn họ cửa.

 

Thịnh Tịch suy nghĩ một lát, đưa cho Lục Tấn Diễm một túi linh thạch: “Ái phi, đây là thù lao và tiền boa .”

 

Lục Tấn Diễm ngạc nhiên: “Tiền boa?”

 

“Ta ngờ Minh Tu Tiên Quân cho một khoản tiền lớn như . Phải cảm ơn các ngươi giúp liên lạc với Thất Tông, đây là phần các ngươi xứng đáng nhận.”

 

Vạn Cẩm Thành cách Thất Tông xa, mỗi mở đại trận truyền tin đều tốn ít linh thạch.

 

Thịnh Tịch đó phần chi phí nàng sẽ thanh toán, bây giờ kiếm nhiều tiền hơn, nàng ngại chia cho Lục Tấn Diễm và nhóm của nhiều hơn một chút.

 

Sau lẽ còn tìm Vô Song Tông hợp tác tiếp, đối xử với đối tác.

 

“Đa tạ.” Lục Tấn Diễm dùng thần thức quét qua túi linh thạch, linh thạch bên trong nhiều đến mức khiến kinh ngạc.

 

Họ đang trò chuyện ở cửa, bốn truyền t.ử của Lạc Phong Tông từ trong nhà .

 

Tối qua cho đến khi trưởng lão Lạc Phong Tông truyền tống đến, họ đều xảy chuyện gì.

 

Bây giờ thấy Thịnh Tịch đang chia tiền với Lục Tấn Diễm, ánh mắt của Tiết Phi Thần bất giác dừng túi linh thạch đó.

 

Hạ Minh Sơn nghiêng che khuất tầm của , hì hì : “Đừng nữa, đó là tiểu Tịch cho chúng .”

 

Lý Nham Duệ lườm một cái: “Đó là sư phụ bồi thường cho cô ?”

 

Hạ Minh Sơn: “Vậy cảm ơn sư phụ ngươi.”

 

Lý Nham Duệ lập tức càng tức giận hơn.

 

Hắn còn lý luận với Hạ Minh Sơn, Tiết Phi Thần kéo : “Thịnh Tịch, ngươi sớm Hoàng trưởng lão họ tay với ngươi, ?”

 

Thịnh Tịch liếc một cái: “Ngươi gì mà vẻ tra hỏi ?”

 

Tiết Phi Thần dừng , cố gắng cho giọng điệu của dịu : “Ta ý đó. Ta chỉ cảm thấy, nếu ngươi sớm nhận ý đồ của họ, thể với , thể tìm sư phụ.”

 

Thịnh Tịch nhịn : “Tiết đại thủ tịch, với ngươi Thịnh Như Nguyệt cướp ngọc bội của , ngươi gì nhỉ?”

 

Sắc mặt Tiết Phi Thần lập tức tái nhợt.

 

Hắn bảo Thịnh Tịch đưa ngọc bội cho Thịnh Như Nguyệt, còn bảo nàng đừng lấy chuyện nhỏ nhặt phiền .

 

Thấy như , những khác liền lúc đó Tiết Phi Thần chuyện .

 

Ngôn Triệt khinh bỉ “chậc” một tiếng, cảnh cáo Tiết Phi Thần: “Sau trách móc tiểu sư của , tiên hãy nghĩ xem xứng .”

 

Tiêu Ly Lạc phụ họa: “ . Một miếng ngọc bội rách, ngươi cứ rặn những thứ thối hoắc ?”

 

Sắc mặt của Tiết Phi Thần ngày càng khó coi, Lý Nham Duệ giúp phản bác, Tiết Phi Thần ngăn .

 

Thịnh Tịch lười nhảm với họ, cảm thấy d.ư.ợ.c hiệu hết, bắt đầu vô lực, nàng vội vàng lấy lọ t.h.u.ố.c nhỏ uống, kết quả đổ còn gì.

 

“Hồi Khí Hoàn ăn hết ?” Ôn Triết Minh quan tâm hỏi, theo thói quen sờ Tu Di giới của , kết quả cũng sờ thấy trống rỗng.

 

Hắn lúc mới nhớ , tối qua khi tay, đưa hết Hồi Khí Hoàn cho Thịnh Tịch, bản còn hàng tồn.

 

Hồi Khí Hoàn dùng để hồi phục sức lực, tối qua Thịnh Tịch dắt Hoàng Minh chạy khắp bản đồ, cảm thấy sắp hết sức liền uống Hồi Khí Hoàn, từ lúc nào ăn hết đan d.ư.ợ.c.

 

“Tiểu sư , về sẽ luyện cho ngươi.” Ôn Triết Minh an ủi Thịnh Tịch.

 

Lữ Tưởng vội : “Vậy thương điếm mua cho tiểu sư một ít Hồi Khí Hoàn , như sẽ nhanh hơn.”

 

“Làm phiền các ngươi .” Thịnh Tịch gật đầu, ngáp một cái, “Chúng về thôi.”

 

Tổn thương do thần thức tổn hại quá lớn, Thịnh Tịch nghĩ vẫn nên tránh xa những thứ của các đại lão càng xa càng .

 

Nàng sức lực, cũng khó khăn, gọi Uyên Tiện để .

 

Uyên Tiện đột nhiên lưng , nghiêng đầu : “Ta cõng ngươi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-355-ban-chat-cua-sang-the-mong.html.]

 

Thịnh Tịch sáng mắt lên: “Được ạ, ạ.”

 

Hu hu hu vẫn là sư nhà nhất!

 

Nàng nhảy lên lưng Uyên Tiện, một nhóm vui vẻ rời .

 

Tiết Phi Thần chớp mắt bóng lưng của họ, đang xuất thần, Ngô Nam bước lên một bước, che khuất tầm của .

 

Tiết Phi Thần nhíu mày đẩy : “Tránh .”

 

Ngô Nam yên tại chỗ, từng chữ một: “Đại sư , ngươi .”

 

Tiết Phi Thần vòng qua Ngô Nam, khi ngoài nữa, bóng dáng của nhóm Thịnh Tịch biến mất ở góc phố.

 

Ngô Nam che khuất tầm của : “Đại sư , họ .”

 

Tiết Phi Thần hồn, cúi đầu một lát, tránh Ngô Nam về phía : “Về thôi.”

 

Mấy Lạc Phong Tông theo.

 

Hạ Minh Sơn hiểu hỏi: “Ngô Nam Tiết Phi Thần ?”

 

Lục Tấn Diễm nghiêm túc suy nghĩ một lát: “Có lẽ là tìm cơ hội chủ động giấy nợ cho Thịnh Tịch?”

 

Sài Úy: “…” Đại sư , suy nghĩ của mới kỳ quái đó?

 

 

Vấn Tâm Tông phân đà ở Vạn Cẩm Thành, chỉ là do của Tiên Dương Thành quản lý, tên cũng gọi là phân đà Tiên Dương Thành.

 

Thịnh Tịch đó phiền của phân đà, nên tự thuê một tiểu viện.

 

Bây giờ tiểu viện phá hủy, Quy Trưởng lão ở phân đà, họ cũng cùng ở đó.

 

Vết thương do nàng cắt đứt liên kết thần thức với Sáng Thế Mộng vẫn lành, còn nghỉ ngơi một thời gian nữa.

 

Buổi tối, Quy Trưởng lão họp xong trở về, tóm tắt tình hình cho mấy Thịnh Tịch.

 

Tương tự như Tư Đồ Thành, phạm vi thế lực của Vạn Cẩm Thành phân chia , các tông môn như Vô Song Tông đây cơ hội nhúng tay, đều chia ít lợi ích.

 

Vấn Tâm Tông vốn hứng thú với những thứ , nhưng Thịnh Tịch trở thành nạn nhân, Quy Trưởng lão cũng khách sáo với khác, đòi ít lợi ích.

 

Họ dùng thông tấn ngọc bài liên lạc với Kính Trần Nguyên Quân, chi tiết về chuyện .

 

Kính Trần Nguyên Quân nay quan tâm đến thế sự, bộ giao cho Quy Trưởng lão và thành chủ Tiên Dương Thành quản lý.

 

Cuối cùng, Quy Trưởng lão hỏi: “ , Uyên Tiện, hai các ngươi rốt cuộc đến Vạn Cẩm Trang đó ?”

 

Ông là thèm bí bảo Đại Thừa kỳ trong đó, mà là lo lắng những thứ của đại lão như sẽ ẩn hoạn gì.

 

Ở đây đều là nhà, Thịnh Tịch thật: “Đã đến, nhưng bây giờ trong tay thật sự bí bảo Đại Thừa kỳ nào.”

 

Nàng tóm tắt tình hình.

 

Quy Trưởng lão kinh ngạc: “Thật sự thứ như ? Sư , đích đến đây một chuyến ? Ta lo tên đó để dấu hiệu gì đó Thịnh Tịch.”

 

Kính Trần Nguyên Quân cẩn thận quan sát Thịnh Tịch một lát: “Ta đến . Tiểu Tịch phản ứng kịp thời, khi cắt đứt liên kết thần thức, bên đó tìm nàng.”

 

Quy Trưởng lão thở phào nhẹ nhõm.

 

Thịnh Tịch tò mò hỏi: “Sư phụ, là ai ?”

 

Kính Trần Nguyên Quân nhạt: “Tiểu Tịch, những chuyện khi nào con nên , thì sẽ .”

 

Thịnh Tịch dám nhắc đến những hình ảnh thấy trong Sáng Thế Mộng, nghi ngờ Kính Trần Nguyên Quân cũng vì cùng một lý do mà nhắc đến phận của đối phương.

 

Suy nghĩ một lát, nàng hỏi: “Sáng Thế Mộng rốt cuộc là gì ạ?”

 

Kính Trần Nguyên Quân im lặng một lát, chậm rãi bốn chữ: “Một đoạn quá khứ.”

 

Thịnh Tịch kinh ngạc.

 

Vậy là sư phụ và phụ Phượng Hoàng quen ?!

 

Vậy kẻ thù mà họ đối mặt là ai?

 

 

Loading...