Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 348: Không Hổ Là Cô, Nữ Trung Hào Kiệt

Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:09:27
Lượt xem: 54

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phong Lâm Bí Cảnh.

 

Trong lúc Ôn Triết Minh chữa trị cho Thịnh Tịch, Uyên Tiện trình bày sự tình ba ngày nay một cách chân thực cho .

 

Đợi xong, thương thế của Thịnh Tịch cũng xử lý thỏa.

 

Ôn Triết Minh dặn dò tình trạng bệnh với nhà: “Thương thế của Tiểu sư chủ yếu ở thần thức, là do cưỡng ép cắt đứt thần thức gây .”

 

Uyên Tiện nhíu mày: “Tiểu sư , lúc đó gặp thứ gì mà cưỡng ép cắt đứt thần thức?”

 

Thịnh Tịch há miệng định , liền cảm thấy một trận nguy cơ ập đến rõ lý do.

 

Cô lắc đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt lắc đầu: “Muội thể .”

 

“Đều là nhà và thú thú nhà , gì mà thể ?” Tiểu Bạch hiểu sáp tới, dùng cái đầu to cọ cọ tay Thịnh Tịch đang đặt bên mép giường.

 

Anh Bạch Tuộc như điều suy nghĩ: “Là sợ đối phương phát hiện ?”

 

Thịnh Tịch vuốt ve đôi tai tròn trịa núng nính của Bạch Hổ, gật đầu: “Muội là ai, nhưng lợi hại. Lúc kích hoạt Sáng Thế Mộng, phát hiện .”

 

Nếu cô quyết đoán cắt đứt liên hệ với tia thần thức đó, Thịnh Tịch thậm chí nghi ngờ đối phương men theo thần thức của cô tìm tới tận đây .

 

Phượng Hoàng cha tùy tiện dặn dò cô tu luyện đến Nguyên Anh kỳ, dễ dàng giao cho cô cốt lõi của An Thủy Sơn Bí Cảnh, thể những điều , chứng tỏ tu vi của ông ít nhất cũng ở Hóa Thần kỳ.

 

Thậm chí Thịnh Tịch nghi ngờ tu vi của ông còn cao hơn.

 

Người thể ngang hàng với ông , tu vi chắc chắn cũng tương đương.

 

Ngay cả những đại lão cũng kiêng dè cái “ như , Thịnh Tịch cảm thấy chút tu vi của vẫn là đừng nên cuốn cuộc đấu tranh của các đại lão thì hơn.

 

Đã như , cũng gặng hỏi nữa, Ôn Triết Minh còn thỉnh cầu ba Lục Tấn Diễm đừng chuyện Thịnh Tịch tiếp xúc với Sáng Thế Mộng ngoài.

 

Ba Lục Tấn Diễm đương nhiên đồng ý.

 

Thịnh Tịch uống t.h.u.ố.c giảm đau, còn đau nữa. vì mất hết linh lực, cô vô lực, chỉ thể tiếp tục .

 

Uyên Tiện đỡ cô dậy, Thịnh Tịch lên, tựa đầu giường trò chuyện với : “ , tiền lương của các nhận ?”

 

Ngôn Triệt nhắc đến chuyện liền vui vẻ: “Nhận . Sau khi mất tích, Anh Bạch Tuộc một con cá lật tung tất cả yêu thú.”

 

Vốn dĩ Anh Bạch Tuộc chỉ định âm thầm bảo vệ Ngôn Triệt - tên phù tu m.á.u giấy , định tay.

 

bỗng nhiên nhận khí tức của Thịnh Tịch và Uyên Tiện biến mất, tình hình , trực tiếp hiện g.i.ế.c c.h.ế.t mấy con yêu thú tấn công linh chu , bắt đầu tìm kiếm Thịnh Tịch và Uyên Tiện.

 

Tiêu Ly Lạc luôn cần kiệm tiết kiệm, thủ pháp nhặt xác là hạng nhất.

 

Lúc đó mấy con Hô Lôi Dực Thú Nguyên Anh kỳ Anh Bạch Tuộc g.i.ế.c c.h.ế.t sắp rơi từ xuống, nhanh tay lẹ mắt tiến lên nhặt xác, nhét túi .

 

Bây giờ Tiêu Ly Lạc nhớ chuyện liền vui vẻ: “Vô Nhai Các những trả tiền thêm, ngay cả xác yêu thú cũng đòi chúng .”

 

Hắn lấy một cái túi trữ vật, bên trong đựng mấy con Hô Lôi Dực Thú Nguyên Anh kỳ tấn công linh chu đó.

 

Thịnh Tịch lúc những vết thương đau nữa, mà thậm chí còn đắc ý dạt dào: “Đợi đến Vạn Cẩm Thành, chúng sẽ quy tiền mặt!”

 

“Ừm ừm ừm!” Tiêu Ly Lạc và Ngôn Triệt liên tục gật đầu, ngay cả linh thạch chia thế nào cũng nghĩ xong .

 

Lục Tấn Diễm đợi bọn họ xong, mới mở miệng dò hỏi: “Vạn Cẩm Thành và Vạn Cẩm Trang quan hệ gì ?”

 

“Không . Bên Tề gia nào khá nổi tiếng ?” Thịnh Tịch hỏi.

 

Sài Úy như điều suy nghĩ: “Ta nhớ Thành chủ Vạn Cẩm Thành mang họ Tề.”

 

Thịnh Tịch nhướng mày.

 

Cô nhớ Tề Ngọc Hiên từng nhắc tới, khi sưu hồn những tu sĩ c.h.ế.t trong Vạn Cẩm Trang, gia chủ Tề gia hiện tại là của .

 

Giống như Hồng Phong Thành, Nguyệt Dạ Thành các loại thành trì, là tông môn , đó mới thành trì, do tông môn quản lý trực tiếp phái cai quản, Thành chủ do các trưởng lão của tông môn luân phiên đảm nhiệm.

 

Vạn Cẩm Thành thì thành trì , đó mới nương tựa tông môn, mượn cớ đó để tìm cho một chỗ dựa lớn.

 

Loại thành trì tuy trong phạm vi quản lý của tông môn, nhưng quyền tự chủ của Thành chủ cao, vị trí Thành chủ cũng thể thế tập.

 

Thường thì chỉ cần đe dọa đến lợi ích của tông môn, tông môn sẽ can thiệp quá nhiều chuyện trong thành, thuộc về dạng cùng cai trị hòa bình.

 

Vì Uyên Tiện và Thịnh Tịch mất tích đều là t.ử Vấn Tâm Tông, Vô Nhai Các sợ chuyện bé xé to, liền thông báo cho Thành Chủ Phủ của Vạn Cẩm Thành.

 

Bọn họ hy vọng khi Vấn Tâm Tông đến hỏi tội, Thành Chủ Phủ thể hòa giải.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-348-khong-ho-la-co-nu-trung-hao-kiet.html.]

“Chúng còn Vạn Cẩm Thành nữa ? Nếu , Thành Chủ Phủ chắc chắn sẽ gặng hỏi Tiểu sư và Đại sư trong thời gian mất tích .” Lữ Tưởng sầu não.

 

Vạn Cẩm Trang tuy là kéo ngẫu nhiên, nhưng cắm rễ ở nơi nhiều năm, bản đồ của Vô Nhai Các đều nó, Thành chủ Vạn Cẩm Thành thể nào gì về nó.

 

Hai bọn họ vô duyên vô cớ mất tích, xuất hiện một cách khó hiểu, Thành chủ chắc chắn sẽ nghi ngờ bọn họ tiến Vạn Cẩm Trang.

 

Từng tu sĩ Nguyên Anh tiến trong đó đều thể may mắn thoát nạn, Thịnh Tịch và Uyên Tiện với chút tu vi thể bình an trở về, chắc chắn sẽ Thành chủ nhắm tới.

 

Hơn nữa, điều chí mạng nhất vẫn là món Mật Bảo sức mạnh sánh ngang Tiên Tôn Đại Thừa kỳ trong Vạn Cẩm Trang .

 

Ngay cả những tu sĩ cùng chung linh chu cũng chuyện , Thành chủ Vạn Cẩm Thành tuyệt đối cũng .

 

Bây giờ Mật Bảo tuy còn nữa, nhưng chắc chắn ai tin, chắc chắn đều cho rằng cô và Uyên Tiện nuốt trọn bảo vật.

 

Không sợ trộm cắp, chỉ sợ trộm nhớ thương.

 

Suy tính , Thịnh Tịch : “Chúng vẫn nên Vạn Cẩm Thành một chuyến.”

 

Nếu Thành chủ thực sự gì, cho dù bọn họ Vạn Cẩm Thành, cũng là tránh mùng một tránh ngày rằm, Thành chủ chắc chắn sẽ tìm cơ hội tay với bọn họ.

 

Minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng.

 

Thay vì nơm nớp lo sợ vì chuyện , chi bằng nhân cơ hội giải quyết luôn, một vất vả suốt đời nhàn nhã.

 

Nếu Thành chủ gì, thì càng , Thịnh Tịch tìm một nơi để dưỡng thương.

 

Cô bây giờ nhớ thương thế của , đều khâm phục sự tàn nhẫn khi tay của bản .

 

Không hổ là cô, nữ trung hào kiệt...

 

Những chuyện còn , để các sư lo liệu, Thịnh Tịch cứ yên tâm trong Phong Lâm Bí Cảnh dưỡng thương.

 

Ôn Triết Minh thuê một tiểu viện, Lữ Tưởng thì đến Huyền Thưởng Đường rút lệnh treo thưởng khổng lồ tìm kiếm Thịnh Tịch và Uyên Tiện đó.

 

Nhìn thấy món tiền treo thưởng khổng lồ biến mất, những tu sĩ đến nhận nhiệm vụ đều ôm cổ tay thở dài.

 

Cơ hội phất lên một đêm, mất .

 

Vô Nhai Các điều, nhờ Lục Tấn Diễm truyền lời, bày tỏ bọn họ những nguyện ý trả tiền vé tàu cho nhóm Thịnh Tịch, mà còn nguyện ý bồi thường một khoản tiền cho bọn họ, coi như phí an ủi tinh thần vì bọn họ suýt mất mạng.

 

Ngôn Triệt kinh ngạc thôi: “Vô Nhai Các thấy tiền sáng mắt, từ khi nào cũng bắt đầu ăn lỗ vốn ?”

 

Tiêu Ly Lạc cho là đúng: “Bọn họ còn ăn kinh doanh linh chu, nếu thể đảm bảo an cho hành khách, khách hàng ít , việc ăn kém , tổn thất còn lớn hơn.”

 

“Thay vì như , chi bằng lấy linh thạch bịt miệng chúng . Đây là phí bịt miệng, ước chừng còn ký hiệp ước hòa giải với chúng , yêu cầu chúng truyền chuyện ngoài nữa cơ.”

 

Mọi đồng loạt về phía , thần sắc hồ nghi.

 

Tiêu Ly Lạc đến mức tự nhiên, lặng lẽ ôm c.h.ặ.t thanh kiếm của : “Sao ? Tại các dùng ánh mắt ?”

 

Lữ Tưởng bới một chiếc mũ từ trong Tu Di giới, đội lên đầu Tiêu Ly Lạc.

 

Thấy chiếc mũ bất kỳ phản ứng gì, cảm thấy bối rối: “Không đoạt xá nha, Ngũ sư đột nhiên não ?”

 

Tiêu Ly Lạc: “...”

 

Hắn tức giận tháo mũ xuống: “Đệ lúc nào cũng não ! Đạo lý đơn giản thế hiểu ? Đệ từ nhỏ hiểu .”

 

“Đệ từng thấy ký loại hiệp ước hòa giải ?” Thịnh Tịch hỏi.

 

Tiêu Ly Lạc gật đầu: “Cha thường xuyên bắt ký.”

 

Ánh mắt bỗng nhiên tràn đầy sự đồng tình, cũng Tiêu Ly Lạc trải qua những gì, mà tuổi còn nhỏ kinh nghiệm hòa giải phong phú đến nhường .

 

“Vậy cái của chúng đây?” Lữ Tưởng hỏi.

 

Mọi về phía nạn nhân Uyên Tiện và Thịnh Tịch.

 

Uyên Tiện về phía Thịnh Tịch.

 

Thịnh Tịch về phía tiền: “Nếu linh thạch đủ, chuyện đều dễ .”

 

Lữ Tưởng hiểu : “Vậy đến lúc đó cử Anh Bạch Tuộc và Tam sư .”

 

Một thể đ.á.n.h, một keo kiệt, chắc chắn thể đòi phí bịt miệng giá cao.

 

Lời tác giả: Hôm nay bốn chương~

 

 

Loading...