Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 336: Nguy Hiểm Rình Rập

Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:08:59
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Quy tắc khi c.h.ế.t thể hoạt động bình thường’, là tình huống ?” Thịnh Tịch hỏi.

 

“Rất khả năng, nhưng bây giờ, chắc còn là chính .” Uyên Tiện .

 

Hai đang chuyện, lục y lão nhị và lão tam đối diện thấy bọn họ, vội chạy tới: “Hai vị đạo hữu! Ta… đại ca của chúng …”

 

“Ê! Các ngươi chạy cái gì?” Lục y lão đại đuổi theo, hai kịp chuyện với Thịnh Tịch nữa, vội vàng bỏ chạy.

 

Thịnh Tịch tranh thủ khi đối phương đến, khóa cửa bảo mệnh, kéo Uyên Tiện rời .

 

Quy tắc chỉ “từ giờ Hợi đến giờ Thìn, Nghiêm phủ Khách xá khóa cửa là tuyệt đối an ”, ngoài thời gian an .

 

Quản gia đang ở chính đường dặn dò hạ nhân bài trí hỷ đường, thấy Thịnh Tịch tới, bỏ chạy, cho Thịnh Tịch cơ hội giúp sửa thói quen .

 

Lúc Thịnh Tịch đuổi theo, quản gia chạy mất dạng.

 

Thịnh Tịch bé nhỏ thích giúp thất vọng, chỉ đành chính đường.

 

Hỷ đường tối qua còn vương m.á.u tươi, bây giờ mới bắt đầu bài trí.

 

Các hạ nhân đều mặc đồng phục vải gai trắng, thang treo đèn l.ồ.ng đỏ, kết lụa đỏ.

 

Chữ “Song Hỷ” đối diện cửa chính treo lên, bàn dài sát tường đặt nến đỏ và hoa quả tươi, cùng với một chiếc khăn che đầu đỏ gấp gọn gàng.

 

Họa tiết uyên ương nghịch nước hướng lên , thêu thùa tinh xảo, bốn góc còn tua rua dùng để đè nặng.

 

Trong nhà sạch sẽ, vết m.á.u nào, thậm chí cả mùi m.á.u tanh cũng .

 

“Tiểu tỷ tỷ, xin hỏi hỷ đường tối qua ?” Thịnh Tịch lịch sự hỏi một nha đang bày đĩa hoa quả.

 

Đối phương như thấy nàng , tự việc của .

 

Thịnh Tịch hỏi liền mấy , đều như .

 

Xem đây đều là NPC lời thoại.

 

Nhân lúc trời sáng, Thịnh Tịch và Uyên Tiện dạo một vòng Nghiêm phủ.

 

Là một gia đình lớn ở Vạn Cẩm Trang, kết cấu nhà cửa của Nghiêm phủ kỳ lạ.

 

Chính đường dùng hỷ đường, hai bên sân đều là phòng khách, tối qua bọn Thịnh Tịch ở phòng khách sân phía đông.

 

Kết cấu phòng khách sân phía tây giống hệt sân phía đông, chỉ là sáu gian phòng khách đều khóa cửa.

 

Phía hỷ đường là một cái sân, nhưng sân gì cả.

 

Theo bố cục thông thường, sân hỷ đường là hậu trạch của Nghiêm phủ, là nơi ở của nữ quyến và con cái.

 

với bố cục hiện tại, bộ Nghiêm phủ căn bản phòng ở cho chủ nhân và hạ nhân, chỉ khách xá ở hai sân đông tây, và sảnh đường dùng để tiếp khách mà thôi.

 

Thịnh Tịch cảm thấy khó hiểu: “Phòng cưới ?”

 

Uyên Tiện lật lên tường, phát hiện bên ngoài sân là nhà của hộ khác trong Vạn Cẩm Trang, bóng dáng phòng cưới.

 

“Không phòng cưới, nhưng sân một chuồng ngựa.”

 

[Điều thứ mười một: Chuồng ngựa đốt cháy nhiều năm, trong trang mã phu, cũng ngựa.]

 

Thịnh Tịch nhảy tưng tưng trèo lên tường, Uyên Tiện đưa tay kéo nàng một cái.

 

Hai sư tường sân, thấy bên ngoài một chuồng ngựa dựng bằng gỗ cháy đen.

 

Chuồng ngựa như trải qua một trận hỏa hoạn lớn, bên trong ngựa.

 

trong máng đá cỏ ngựa tươi, bức tường bên cạnh còn treo yên ngựa, dây cương viền đỏ và các dụng cụ cho ngựa khác, mặt đất còn dấu móng ngựa rõ ràng.

 

Chuồng ngựa vì mùi, và chủ nhân thường xuyên cần dùng ngựa để , nên thường đặt ở nơi hẻo lánh gần tiền viện, gần hậu trạch.

 

“Bố cục ở đây càng càng kỳ lạ.” Thịnh Tịch về phía vách đá ở đầu thôn, càng thêm hoang mang.

 

Nhà ai chọn địa điểm thôn làng ở cạnh vách đá chứ?

 

Không sợ đá từ vách đá rơi xuống đập trúng ?

 

“Trên quy tắc mấy điều liên quan đến kết hôn, giải bí ẩn của Vạn Cẩm Trang mới thể rời , nghi ngờ bí ẩn liên quan đến đám cưới lớn .” Thịnh Tịch .

 

Uyên Tiện cũng cùng suy đoán: “Bố cục ở đây thể dùng lẽ thường để phán đoán, lẽ phòng cưới ở đây, chúng nơi khác xem thử.”

 

Uyên Tiện đáp xuống đất, cùng Thịnh Tịch tìm kiếm kỹ lưỡng trong sân một vòng.

 

Xác định bất kỳ manh mối nào về phòng cưới, hai mới bước khỏi cổng lớn Nghiêm phủ.

 

Trên đường phố qua tấp nập, những tối qua trốn trong nhà dường như đều ngoài dạo.

 

Những thôn dân ăn mặc mộc mạc, hai mắt vô thần, thần thái giống hệt những NPC lời thoại trong Nghiêm phủ.

 

“Lão bá, xin hỏi bây giờ là giờ gì?”

 

“Tiểu , tên là gì ?”

 

Thịnh Tịch lịch sự tiến lên bắt chuyện với mấy , đều nhận hồi đáp.

 

Bỗng nhiên, nàng thấy một giọng : “Cô nương mới đến ?”

 

Thịnh Tịch kịp đáp lời, Uyên Tiện bước lên bịt miệng nàng, kéo Thịnh Tịch bỏ .

 

Thịnh Tịch ngoan ngoãn giãy giụa, đầu thấy chuyện với mặc bộ đồ ngắn vải xám, bên hông treo một chùm roi ngựa.

 

[Điều thứ mười hai: Người mặc đồ ngắn vải xám là mã phu, bất kể mã phu gì, xin hãy giả vờ thấy, đáp .]

 

Sau khi một đoạn, Thịnh Tịch đưa cho Uyên Tiện một ánh mắt “ hiểu ”, hiệu Uyên Tiện thả nàng .

 

Hai đang định chuyện, mã phu sáp tới: “Cô nương, cô đừng tìm bọn họ, những đó đều là câm. Cô hiểu cứ hỏi thẳng , đều .”

 

Thịnh Tịch và Uyên Tiện chỉ coi như thấy, tiếp tục về phía .

 

Mã phu đuổi theo họ: “Các ngươi đừng nhanh như , các ngươi là tu sĩ, chắc chắn rời khỏi đây. Ta cách giúp các ngươi!”

 

“Quy tắc các ngươi nhận khi trang đầy đủ, chỉ mới bộ quy tắc.”

 

“Tất cả chuyện xảy ở Vạn Cẩm Trang đều , các ngươi chẳng lẽ tại nơi biến thành như ?”

 

Hắn lải nhải đuổi theo Thịnh Tịch và Uyên Tiện, thấy hai càng càng nhanh, chính là để ý đến , mã phu đưa tay định tốc váy Thịnh Tịch.

 

tay còn chạm tới, Uyên Tiện dùng vỏ kiếm đập .

 

Thịnh Tịch sợ Uyên Tiện mắc bẫy, vội vàng kéo .

 

Mã phu đuổi kịp họ, tại chỗ hét với họ: “Chỉ mới thể giúp các ngươi rời khỏi đây! Bây giờ đừng hối hận!”

 

Thịnh Tịch chạy một mạch một đoạn dài, xác định mã phu đuổi theo, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Nàng tìm một cây đại thụ trèo lên, cùng Uyên Tiện cao quan sát qua đường.

 

“Đại sư , phát hiện , trong thôn chỉ một mã phu mặc đồ ngắn màu xám. Mặc dù ít cô nương, nhưng một ai mặc đồ đỏ.”

 

“Hai loại quần áo , lẽ chỉ đặc định mới thể mặc.” Uyên Tiện dừng , hiệu cho Thịnh Tịch về phía xa.

 

Lục y lão nhị và lão tam tối qua gây xung đột với họ, đang qua con phố phía .

 

Hai vẻ mặt bối rối quan sát đường xung quanh, cứ lảng vảng ở đầu thôn, cố gắng tìm cách rời .

 

Thịnh Tịch sớm đến đầu thôn xem qua, nơi đó căn bản lối .

 

Đến cổng lớn đầu thôn, dù thế nào cũng chỉ là tại chỗ.

 

Lục y lão đại ở cùng họ, họ bỏ .

 

Thịnh Tịch cân nhắc đến hỏi họ xem manh mối gì .

 

Hai tuy tối qua khốn nạn, nhưng sáng nay nhớ tránh lục y lão đại, chứng tỏ vẫn còn chút đầu óc, chừng thể hợp tác.

 

xuống cây, về phía đầu thôn.

 

Khi họ còn cách đầu thôn một đoạn, mã phu tìm thấy hai : “Hai vị rời khỏi Vạn Cẩm Trang ? Ta cách.”

 

Lục y lão nhị và lão tam , đều nghĩ đến quy tắc thứ mười hai, giả vờ thấy lời mã phu, tránh về phía .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-336-nguy-hiem-rinh-rap.html.]

 

Mã phu buông tha đuổi theo: “Hai vị đừng mà, đều là thật. Chỉ mới thể giúp các ngươi rời .”

 

Hắn đuổi theo hai nửa ngày, thấy đối phương để ý , đột nhiên tát một cái mặt lục y lão tam.

 

Tiếng tát vang dội, Thịnh Tịch ở xa cũng thể thấy.

 

Lục y lão tam nổi giận, lập tức đ.á.n.h trả, đá một cước lên.

 

Mã phu đá ngã xuống đất, ôm chỗ đau dậy, lao lục y lão tam: “Chó c.ắ.n Lã Động Tân — lòng ! Ta giúp ngươi rời còn phiền phức như !”

 

“Ai cần ngươi giúp — hí —” Lục y lão tam tức giận mắng, nửa chừng, lời biến thành tiếng ngựa hí.

 

Hắn kinh ngạc vô cùng, “Sao hí hí hí —”

 

Hắn mở miệng là tiếng ngựa kêu, kinh hãi che miệng , phát hiện hai tay biến thành móng ngựa.

 

Trên mặt và mọc lông màu nâu vàng, lưng mọc đuôi ngựa, khom xuống đất, trong nháy mắt biến thành một con ngựa lớn màu nâu vàng.

 

Mã phu dậy từ đất, đưa tay xoa đầu nó: “Ngựa ngoan.”

 

Mã phu tủm tỉm về phía lục y lão nhị: “Ta thể giúp rời , còn ngươi thì ? Cần giúp ?”

 

Lục y lão nhị run rẩy, che c.h.ặ.t miệng , dám phát nửa điểm âm thanh.

 

Hắn bỏ chạy, chạy bò về phía trong thôn.

 

Thịnh Tịch và Uyên Tiện tiến lên nữa.

 

Con ngựa do lục y lão tam biến thành ngoan ngoãn bên cạnh mã phu, rõ ràng còn là của .

 

Hai trở .

 

Thịnh Tịch sắp xếp tâm trạng, thấp giọng phân tích: “Xem khi chuyện với mã phu, sẽ biến thành ngựa. đ.á.n.h một trận vấn đề gì lớn, lúc lục y lão tam tay vấn đề, là khi trả lời mới biến thành ngựa.”

 

Uyên Tiện khẽ gật đầu: “Nếu ngựa là do ở đây biến thành, tiếng xuất hiện cùng tiếng móng ngựa đường tối qua là gì?”

 

Tiếng đó như đang , nhưng giống âm thanh mà thể phát .

 

Thịnh Tịch nghĩ đến tiếng đó là rợn cả , vội vàng xoa xoa cánh tay.

 

Vạn Cẩm Trang lớn, hai sư lật tung cả thôn một lượt, cũng tìm thấy manh mối gì.

 

Qua nửa giờ Thân, Thịnh Tịch và Uyên Tiện trở về.

 

[Điều thứ tư: Giờ Dậu tham gia tiệc cưới Nghiêm phủ, tiệc cưới tân nương. Nếu thấy tân nương, lập tức bỏ chạy.]

 

Sau giờ Thân là giờ Dậu, họ trở về Nghiêm phủ giờ Dậu.

 

Nếu thêm chút thời gian, Thịnh Tịch lôi quản gia đ.á.n.h — để hỏi thăm chút tin tức thật.

 

Ví dụ như, tại quy tắc tiệc cưới tân nương.

 

Chưa đến gần Nghiêm phủ, đường phố đột nhiên vang lên tiếng nhạc thổi kèn vui vẻ.

 

Đám đông đường kinh hãi chạy tán loạn, Thịnh Tịch kéo Uyên Tiện co cẳng bỏ chạy.

 

Phía đám đông hỗn loạn, một đội mặc áo trắng, n.g.ự.c đeo hoa đỏ lớn, thổi kèn xô-na, gõ chiêng, với một loại bước chân trông chậm nhưng thực tế nhanh, kỳ dị tiến về phía đám đông.

 

[Điều thứ tám: Người n.g.ự.c đeo hoa đỏ là đón dâu, nếu gặp đón dâu, xin hãy lập tức bỏ chạy.]

 

Trong lúc chạy trốn, Thịnh Tịch thấy sống sót cuối cùng trong nhóm ba áo lục — lục y lão nhị.

 

Thấy Thịnh Tịch và Uyên Tiện, lộ vẻ vui mừng, vội hỏi: “Các ngươi tìm manh mối ?”

 

“Ngươi manh mối ?” Thịnh Tịch thực một chút phát hiện, chỉ là bây giờ chạy trốn, thời gian chi tiết.

 

Lục y lão nhị đắc ý: “Quy tắc giấy đều liên quan đến tiệc cưới Nghiêm phủ, lẽ bí ẩn cũng liên quan đến việc .”

 

Phát hiện giống hệt của Thịnh Tịch.

 

Thịnh Tịch đang định gật đầu đồng ý, đột nhiên phát hiện lục y lão nhị nắm lấy cánh tay nàng, dùng sức kéo nàng về phía .

 

“Ta một suy đoán cần đạo hữu giúp chứng thực!” Lục y lão nhị nham hiểm với nàng, dùng sức ném Thịnh Tịch về phía .

 

Người đón dâu đang đuổi ngay họ, nếu ném đám , Thịnh Tịch c.h.ế.t chắc.

 

Lục y lão nhị xem Thịnh Tịch thật sự biến thành tân lang , khi biến thành tân lang, giờ Dậu đến Nghiêm phủ bái đường .

 

Hắn đ.á.n.h tên mặc đồ đen , chẳng lẽ còn xử lý con bé mà thể nhấc lên bằng một tay ?

 

ý nghĩ còn kịp xoay chuyển, thể đột nhiên kéo .

 

“Ngươi tác dụng của lực là tương hỗ ?” Thịnh Tịch trở tay nắm lấy cánh tay , lấy điểm tựa, siêu tốc vượt lên .

 

Như , đầu tiên đón dâu bắt chính là !

 

“Ngươi cút cho !” Lục y lão nhị tức giận mắng, nắm lấy cánh tay Thịnh Tịch lặp hành động của nàng, cố gắng kéo Thịnh Tịch .

 

“Buông tay!” Uyên Tiện rút kiếm.

 

“Ngươi !” Lục y lão nhị phản bác, đột nhiên nhận tay Thịnh Tịch đang nắm cánh tay buông .

 

Giây tiếp theo, m.á.u tươi phun .

 

Sau khi tầm mắt của lục y lão nhị m.á.u đỏ tươi chiếm giữ, mới chậm chạp cảm nhận cơn đau.

 

Uyên Tiện một kiếm c.h.é.m đứt cánh tay đang kéo Thịnh Tịch!

 

Lúc mới nhận , câu “Buông tay” của Uyên Tiện căn bản với , mà là với Thịnh Tịch!

 

từ phía bắt lấy , một đôi tay da thịt xanh trắng giống sống, như cương thi, siết c.h.ặ.t cổ .

 

Tiếng nhạc vui đón dâu càng lúc càng ch.ói tai, kèn xô-na như đang ở ngay bên tai .

 

Hắn giãy giụa, nhưng thể thoát : “Buông ! Cút ! Không — đừng qua đây!”

 

Người đón dâu lấy một chiếc mũ sa đỏ, đội lên đầu .

 

Trên xuất hiện vô vết thương, như lưỡi d.a.o vô hình cắt rách da thịt.

 

Máu tươi từ đó chảy , thấm áo, áo hấp thụ.

 

Chiếc áo màu lục dần dần nhuộm đỏ, vẻ mặt ngày càng tuyệt vọng, cuối cùng hóa thành một nụ , đông cứng mặt.

 

Người đón dâu buông .

 

Hắn mặc một bộ hỷ phục đỏ thẫm nhuộm bằng chính m.á.u của , vui vẻ đường chỉnh quần áo, như thể thật sự là một tân lang quan đầy vui mừng.

 

[Điều thứ chín: Nếu đón dâu bắt , sẽ biến thành tân lang.]

 

[Điều thứ mười: Ban ngày trở thành tân lang sẽ c.h.ế.t.]

 

Thịnh Tịch và Uyên Tiện khi thoát khỏi đám , trốn mái nhà của một hộ dân, chứng kiến bộ quá trình.

 

“Hắn c.h.ế.t .” Uyên Tiện thấp giọng .

 

Thịnh Tịch nhớ quy tắc thứ mười: “Ban ngày trở thành tân lang sẽ c.h.ế.t, ban đêm trở thành tân lang sẽ thế nào?”

 

Uyên Tiện : “Tiểu sư , nghĩ tân lang mà biến thành bây giờ, là tân lang thật ?”

 

[Điều thứ mười sáu: Tân lang thật sự chỉ xuất hiện khi tân nương xuất hiện.]

 

Thịnh Tịch thể chắc chắn: “Vốn dĩ nghĩ là giả, nhưng cánh tay c.h.é.m của mọc . Có tân lang thật sự đoạt xá hoặc nhập ?”

 

Mặc dù quy tắc đầu tiên là nơi thể sử dụng linh lực, nhưng chừng thể lợi dụng các quy tắc khác để đạt mục đích .

 

Người đường đều trốn , đội đón dâu mặc áo trắng, n.g.ự.c đeo hoa đỏ đặc biệt bắt mắt.

 

Tiếng kèn xô-na, chiêng trống vang lên, càng lúc càng náo nhiệt vui vẻ.

 

Một đám vui vẻ về phía Nghiêm phủ.

 

Thịnh Tịch vội vàng kéo Uyên Tiện đường tắt trở về.

 

Giờ Dậu tham gia tiệc cưới Nghiêm phủ, thể đón dâu bắt , họ trở về Nghiêm phủ đội đón dâu.

 

 

Loading...