Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 330: Ta Tin Tưởng Bản Lĩnh Ăn Bám Của Sư Phụ

Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:08:53
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lần giúp Kính Trần Nguyên Quân việc vẫn là An Thủy Sơn Bí Cảnh tổng vệ sinh, sư phụ bọn họ gì.

 

“Ngài .” Uyên Tiện cung kính .

 

“Vi sư cần một gốc Vạn Niên Ngân Tuyết Thiên Chi.” Trong lòng bàn tay Kính Trần Nguyên Quân hiện một đạo hư ảnh, là một gốc linh chi tỏa ánh sáng màu xanh bạc.

 

Linh chi trong suốt long lanh, phảng phất như điêu khắc từ pha lê.

 

Ôn Triết Minh lo lắng Kính Trần Nguyên Quân: “Ngân Tuyết Thiên Chi thường dùng để trị liệu trọng thương mạng sống ngàn cân treo sợi tóc, sư phụ ngài...”

 

Kính Trần Nguyên Quân hiệu cho an tâm: “Không cần lo lắng, vi sư . Thứ sinh trưởng ở Cực Địa, cần các con đến đó một chuyến.”

 

Thịnh Tịch Kính Trần Nguyên Quân chắc chắn bí mật, nhưng sư phụ , bọn họ cũng hỏi , chỉ thể ngoan ngoãn hỏi nhiều: “Dạ .”

 

“Đi Cực Địa chú ý giữ ấm, chịu nổi thì trốn trong bí cảnh. Thứ vi sư vội dùng, nhanh nhất cũng ba tháng nữa mới trưởng thành, các con cần vội vàng.”

 

“Cái kính râm của Tiểu Tịch tồi, các con đến Cực Địa nhớ đeo lên, tránh tuyết bỏng mắt.”

 

Kính Trần Nguyên Quân dặn dò từng việc cần chú ý khi Cực Địa cho sáu đứa con trai ngoan, cuối cùng nhấn mạnh với Thịnh Tịch, “Cực Địa một đầu Yêu Vương Hợp Thể kỳ đang chìm trong giấc ngủ say, Tiểu Tịch, con tránh xa một chút.”

 

Thịnh Tịch tin tưởng vô cùng tủi : “Sư phụ, con ngoan như , sẽ tùy tiện trêu chọc đại lão Hợp Thể kỳ .”

 

“Vi sư con sẽ chủ động trêu chọc bọn họ, mà là thể chất của con, dễ bọn họ nhắm .”

 

Tiêu Ly Lạc giống như cún con sáp đến bên cạnh Thịnh Tịch dùng sức ngửi ngửi.

 

Tiểu sư thơm thơm, chỗ nào đặc biệt kéo cừu hận cả.

 

“Sư phụ, chúng con bây giờ đều là gấu trúc, tại chỉ tiểu sư dễ nhắm ?”

 

Kính Trần Nguyên Quân .

 

Cái bộ dạng thần côn của sư phụ, thật sự là khiến mời ông ghế cọp.

 

Thịnh Tịch đ.á.n.h giá cách bài trí phía Kính Trần Nguyên Quân, là phong cảnh tiểu viện quen thuộc Ỷ Trúc Phong.

 

Cô tò mò hỏi: “Sư phụ, ngài bây giờ vẫn đang ở Vấn Tâm Tông ?”

 

Kính Trần Nguyên Quân gật đầu.

 

Lữ Tưởng kinh ngạc: “ Giang Hộ Xuyên cách Thất Tông quá xa, đều vượt quá phạm vi liên lạc của thông tấn ngọc bài ?”

 

Kính Trần Nguyên Quân: “Đó là chất lượng ngọc bài của bọn họ .”

 

Thịnh Tịch ngọc bài của rơi trầm tư.

 

Thông tấn ngọc bài căn cứ giá cả khác , quả thực phân chia phẩm giai.

 

thông tấn ngọc bài phẩm giai khác , chỉ là sự khác biệt về bảo vệ quyền riêng tư, sử dụng, mức độ chịu đập phá, liên quan đến cách thông tấn.

 

Sư phụ mở mắt dối .

 

Chuyện Kính Trần Nguyên Quân , Thịnh Tịch hỏi , dứt khoát hỏi nữa.

 

Cô bây giờ khá quan tâm đến một chuyện khác: “Sư phụ, thể dạy con một phương pháp phong ấn đại lão Hợp Thể kỳ trong gương ?”

 

Kính Trần Nguyên Quân bật : “Con xem tu vi của .”

 

Thịnh Tịch lý lẽ hùng hồn: “Con tu luyện là “Thanh Thương Quyết” cùng kiểu với Cẩm Họa Tiên Tôn, bà thể phong ấn Cố Ngật Sơn Thủy Nguyệt Kính, con cũng tu luyện “Thanh Thương Quyết” chắc chắn cũng thể. Ngài dạy con .”

 

Kính Trần Nguyên Quân mỉm cô: “Tiểu Tịch, vi sư chỉ là một Nguyên Anh tầng hai yếu đuối. Pháp thuật lợi hại như , khó vi sư ?”

 

Thịnh Tịch “Vậy ngài tìm sư nương học hỏi một chút , tin tưởng bản lĩnh ăn bám của sư phụ”.

 

cân nhắc đến việc bản sư phụ khả năng là Tiên Tôn Đại Thừa kỳ, cô nhịn xuống.

 

Suy nghĩ một chút, Thịnh Tịch đáng thương : “Nếu con học pháp thuật lợi hại như , thì chỉ thể đại lão Hợp Thể kỳ bắt nạt thôi.”

 

Kính Trần Nguyên Quân đầy hứng thú hỏi: “Con phong ấn ai?”

 

Thịnh Tịch: “Thủy Kinh Vũ. Hắn vẽ bánh lung tung, bắt con việc cho linh thạch, còn bắt con giúp chăm sóc một linh sủng kiều khí đặc biệt khó hầu hạ.”

 

Kính Trần Nguyên Quân nhướng mày: “Phong ấn xong thì thể thế nào?”

 

Thịnh Tịch hì hì: “Bắt Rùa ước nguyện của tông môn, móc rỗng kho bạc nhỏ của .”

 

Kính Trần Nguyên Quân khẽ một tiếng: “Tiểu Tịch thật sự là dũng khí đáng khen.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-330-ta-tin-tuong-ban-linh-an-bam-cua-su-phu.html.]

“Vậy ngài dạy con mà.”

 

“Tu vi hiện tại của con đủ, chế tác pháp khí cấp bậc , ít nhất Hóa Thần kỳ đại viên mãn. Nếu sẽ chịu nổi trận pháp chi lực pháp khí, chỉ thẳng trận pháp thôi cũng nguy hiểm.”

 

Thịnh Tịch thất vọng thở dài: “Vậy đợi con thực lực Hóa Thần kỳ , ngài dạy con đó.”

 

Kính Trần Nguyên Quân đồng ý, cũng từ chối: “Con cứ chăm chỉ tu luyện .”

 

Ngừng một chút, ông bổ sung, “Thật sự nhốt Thủy Kinh Vũ gương , nhớ mang đến cho vi sư xem.”

 

Thịnh Tịch khóe miệng nhếch lên của Kính Trần Nguyên Quân, luôn cảm thấy sư phụ xa, ở đây xem trò của Thủy Kinh Vũ đây mà.

 

Hai bên kết thúc thông tấn, Ngôn Triệt ăn măng khô hỏi: “Sư phụ cần Vạn Niên Ngân Tuyết Thiên Chi gì?”

 

“Không , sư phụ chắc là thâm ý của ngài .” Lữ Tưởng theo thói quen ý kiến của Thịnh Tịch, phát hiện Thịnh Tịch đang nhíu mày trầm tư, “Tiểu sư , nghĩ gì ?”

 

Thịnh Tịch thấy tên mới hồn, nhỏ giọng chia sẻ phát hiện của với các sư : “Các chú ý tới , sư phụ đều hỏi Thủy Kinh Vũ là ai.”

 

Thịnh Tịch chỉ với các sư chuyện và Uyên Tiện ép trở thành tai mắt của Thủy Kinh Vũ, nhưng từng chuyện với Kính Trần Nguyên Quân Quy Trưởng lão.

 

Kính Trần Nguyên Quân hỏi phận của Thủy Kinh Vũ, cũng hỏi Thịnh Tịch dính dáng đến Đại Hộ Pháp Ma tộc, thậm chí đều hỏi Thủy Kinh Vũ vẽ bánh cho Thịnh Tịch như thế nào, bảo cô gì.

 

Điều khác với bộ dạng cẩn thận bao che khuyết điểm bình thường của Kính Trần Nguyên Quân.

 

Trừ phi, ông sớm những chuyện , đồng thời Thủy Kinh Vũ hiện tại đe dọa Thịnh Tịch.

 

Mọi nhận vấn đề , đưa mắt , nhưng ai đáp án.

 

Cuối cùng vẫn là Thịnh Tịch nghĩ thông suốt : “Bỏ , nghĩ chuyện nữa. Dù thì bất kể vị Tiên Tôn Đại Thừa kỳ là sư phụ, sư nương, là sư tổ, đều là của Vấn Tâm Tông chúng , đều là chỗ dựa lớn của chúng .”

 

Mọi xong cảm thấy lý, thu dọn đồ đạc tìm thành chủ cáo từ.

 

Không chỉ là bọn họ, t.ử của Vô Song Tông và Đan Hà Tông cũng rời .

 

Thịnh Tịch mặc dù tạo hình hoang dã, nhưng luyện đan, luyện khí, vẽ bùa, bố trận thứ đều tinh thông, thời gian ở Giang Hộ Xuyên giúp đỡ nhiều.

 

Thành chủ khá luyến tiếc bọn họ rời , nhưng hiểu rõ những truyền tông môn thể nào cứ rúc ở đây mãi.

 

Tặng bọn họ chút quà, cảm ơn bọn họ thời gian cống hiến cho Giang Hộ Xuyên xong, thành chủ đích tiễn hành .

 

Để tiện chi viện biên giới, Thất Tông thể thông qua truyền tống trận một chiều, trực tiếp từ tông môn truyền tống đến Giang Hộ Xuyên.

 

để tránh Yêu tộc hoặc tà tu lợi dụng truyền tống trận tấn công ngược Thất Tông, Thất Tông xây dựng truyền tống trận thể trực tiếp về Thất Tông ở Giang Hộ Xuyên.

 

, bây giờ đám Lục Tẫn Diễm về tông môn, chỉ ba lựa chọn.

 

Lựa chọn thứ nhất, tự ngự kiếm, trèo đèo lội suối về tông môn.

 

Mặc dù khổ mệt, nhưng tiết kiệm tiền.

 

Dọc đường nếu gặp yêu thú quý hiếm, còn thể kiếm một khoản.

 

Đương nhiên, hệ nguy hiểm cũng cao.

 

Lựa chọn thứ hai, linh chu do Vô Nhai Các kinh doanh sẽ định kỳ qua giữa các đại thành trì, chỉ cần trả tiền thuyền là thể linh chu về.

 

Trên linh chu tu sĩ Nguyên Anh kỳ tọa trấn, khu vực nguy hiểm thể tu sĩ Hóa Thần tọa trấn, an đảm bảo, chỉ là vé thuyền đắt.

 

Lựa chọn thứ ba, giữa các thành trì tỷ lệ nhất định thiết lập truyền tống trận chuyên dụng, thể lợi dụng những truyền tống trận ngừng truyền tống, trở về tông môn.

 

Phương pháp khá tiết kiệm thời gian, nhưng đối với tu sĩ cấp thấp mà , mỗi truyền tống đều là một thử thách hoa mắt ch.óng mặt, khá là hành xác.

 

Hơn nữa, khởi động truyền tống trận cần tiêu hao linh thạch, cái thể còn đắt hơn mua vé thuyền linh chu về.

 

Hạ Minh Sơn lén lút chạy đến mặt Thịnh Tịch: “Tiểu Tịch, các định về bằng cách nào?”

 

Thịnh Tịch liếc mắt một cái liền thấu suy nghĩ của : “Muốn nhờ xe ?”

 

Hạ Minh Sơn nghĩa chính ngôn từ: “Chỉ là cùng các cho bạn, đường chơi cho vui.”

 

“Chúng linh chu của Vô Nhai Các.” Thịnh Tịch hì hì .

 

Mặt Hạ Minh Sơn lập tức xị xuống, bọn họ tiền linh chu: “Vậy chỉ thể cáo từ các .”

 

Thịnh Tịch b.úng tay một cái: “Hạ phi, đừng buồn, trẫm chỉ cho ngươi một con đường sáng. Không chỉ thể để các ngươi thoải mái dễ chịu linh chu về, còn thể giúp các ngươi kiếm linh thạch.”

 

Lần chỉ Hạ Minh Sơn, Lục Tẫn Diễm và Sài Úy vẫn luôn vểnh tai chú ý động tĩnh bên cũng sáp tới, tràn đầy mong đợi về phía Thịnh Tịch.

 

 

Loading...