Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 324: Bây Giờ Ta Là Tổ Tông Của Ngươi!
Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:08:47
Lượt xem: 43
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tin tức đặc sứ Ma tộc ngày mai giờ Ngọ ba khắc sẽ mở đàn giảng pháp ở quảng trường cửa Thành Chủ Phủ, nhanh truyền khắp Thanh Vụ Thành.
Một tu sĩ ở ngoài thành nhận thông báo, nhao nhao chạy về, bỏ lỡ cơ hội ngàn năm một .
Sâu trong đại mạc, tế đài của Thanh Vụ Thành đang tỏa ánh sáng xanh nhạt, giống như thực thể ngưng kết từ sương mù màu xanh che khuất cả tòa Thanh Vụ Thành.
Hai tên tà tu từ xa bay tới, trong tay mỗi ôm một đứa trẻ sơ sinh.
Đứa trẻ thi triển pháp thuật, ngủ say, phát một chút tiếng động nào.
Hai tên tà tu : “Không ngờ đặc sứ Ma tộc tới Thanh Vụ Thành, sớm ngoài . Bây giờ vội vàng chạy về, lãng phí một đứa trẻ.”
Tên đáp: “Có gì mà lãng phí? Lần tìm thôn làng cướp một đứa là . Hơn nữa, cho dù ngươi g.i.ế.c nó, đứa trẻ cũng sẽ khác cướp vật tế.”
“Cũng . Vừa đám phàm nhân thích sinh con, cứ để bọn họ sinh nhiều một chút là .”
Tên : “Dù con cái bọn họ sinh , cũng là trâu ngựa cho chúng . Bọn họ sinh càng nhiều, chúng Thanh Vụ Thành càng thuận tiện.”
Tên đang vui vẻ, chợt thấy lạnh sống lưng, còn kịp phản ứng, cổ xuất hiện một đường m.á.u nhỏ dài.
“Ngươi ——” Đồng bọn hoảng sợ lên tiếng, lời còn xong, cũng cắt đứt yết hầu.
Một bóng cực kỳ nhanh ch.óng cướp lấy đứa trẻ từ trong tay bọn chúng, một kiếm đ.â.m thủng Kim Đan của hai .
Thân hình hai nặng nề rơi xuống đất, dấy lên một tầng cát vàng.
Cồn cát bên cạnh xốc lên một góc, Lữ Tưởng từ trong đó bước , khi lấy túi Trữ vật của hai tên tà tu , nhanh ch.óng dùng khôi kéo hai xuống lớp cát vàng, giấu .
Tiêu Ly Lạc ôm hai đứa trẻ sơ sinh bình tiếp đất, giao đứa trẻ cho Lữ Tưởng: “Tứ sư , xem hai đứa trẻ tình hình thế nào.”
Trước khi Ôn Triết Minh để ít đan d.ư.ợ.c, dạy cho hai một kiến thức cơ bản để phân biệt triệu chứng.
Lữ Tưởng cẩn thận kiểm tra một phen, thở phào nhẹ nhõm: “Chỉ là ngủ thôi, hết t.h.u.ố.c là khỏe.”
Tiêu Ly Lạc yên tâm, ôm hai đứa trẻ sơ sinh trong.
Đây là một pháp khí ngụy trang thành cồn cát, từ bên trong thể rõ tình hình bên ngoài, bên ngoài chỉ thể thấy một cồn cát bình thường thể bình thường hơn.
Bên trái pháp khí là một trận pháp truyền tống trống .
Bên thì năm sáu đứa trẻ, đều ngây ngây dại dại, bộ là vật tế mà Tiêu Ly Lạc và Lữ Tưởng cứu từ tay tà tu.
Sau khi bốn Thịnh Tịch Thanh Vụ Thành, lo lắng còn vô tội độc thủ, liền để Lữ Tưởng và Tiêu Ly Lạc canh giữ ở cửa, chặn g.i.ế.c tà tu, tránh ảnh hưởng đến kế hoạch tiếp theo của nàng.
Lữ Tưởng dùng thần thức cẩn thận kiểm tra bên ngoài, xác định , mới đóng cửa pháp khí .
Pháp khí nhanh hòa một thể với bộ sa mạc, hai tên tà tu c.h.ế.t chôn sâu lớp cát vàng, để nửa điểm dấu vết.
Gió cát thổi qua, phảng phất như từng chuyện gì xảy .
Tiêu Ly Lạc đặt đứa trẻ lên t.h.ả.m, phát hiện một điểm sáng la bàn bên cạnh sự đổi, vội gọi Lữ Tưởng: “Tứ sư , Thanh Vụ Thành di chuyển !”
Đây là pháp khí do Thịnh Tịch và Lữ Tưởng , dùng để đo cách giữa trận pháp truyền tống và Thanh Vụ Thành.
Bây giờ điểm sáng đại diện cho Thanh Vụ Thành, cách xa điểm sáng nơi bọn họ đang ở một chút.
Chính đạo chậm chạp tìm thấy vị trí của Thanh Vụ Thành, Thịnh Tịch liền nghi ngờ tòa thành trì sẽ di chuyển, ngờ thật sự nàng đoán trúng .
Lữ Tưởng lấy bản đồ , cẩn thận đối chiếu với vị trí điểm sáng đại diện cho Thanh Vụ Thành hiện tại, phát hiện vẫn ở khu vực , hơn nữa cách đủ xa, cũng coi như yên tâm.
Hắn gửi một tin nhắn cho Thịnh Tịch, hiệu Thịnh Tịch cứ việc tay.
……
Biệt viện Thanh Vụ Thành.
Toàn Thịnh Tịch lông lá đều dựng lên, dùng sức hất văng những sương mù màu xanh ngừng nhào tới bọn họ.
Tuy nhiên sương mù màu xanh phảng phất như sinh mệnh lực, nhanh ch.óng nhấn chìm bọn họ, phảng phất như một con quái vật nuốt chửng tất cả bọn họ.
Đại não Thịnh Tịch hỗn loạn một lát, khi rõ thế giới mắt một nữa, nàng trở văn phòng đạo sư từng khiến nàng chán ghét tột cùng.
Ký ức cùng các sư ăn uống vui chơi biến mất, ký ức của Thịnh Tịch dừng ở thời điểm học.
Chỉ cần trong văn phòng , Thịnh Tịch cảm thấy ngạt thở.
Đạo sư đeo cặp kính dày cộp bàn việc, nhận lấy luận văn trong tay nàng.
Hắn lướt qua cái tên bìa luận văn, vẻ mặt ghét bỏ: “Thịnh Tịch, luận văn của em lạc đề a.”
Tim Thịnh Tịch đập thịch một cái, suy nghĩ chút hỗn loạn, đại não còn kịp phản ứng, cơ thể theo thói quen nặn một nụ : “Là tiêu đề đặt ạ? Em đổi cái khác.”
Đạo sư mất kiên nhẫn ngắt lời nàng: “Không vấn đề tiêu đề, là em lạc đề. Sao đến cái cũng hiểu ? Cỡ em mà cũng là sinh viên đại học ? Hiểu ý một chút cũng khó khăn, em thi đỗ trường chúng kiểu gì ?”
Trong lòng Thịnh Tịch bốc hỏa, nhưng nàng là một sinh viên quyền thế, căn bản vốn liếng để cãi giáo viên.
Nàng cố nhịn cơn giận và sự tủi , cố gắng để cảm xúc của định, cẩn thận từng li từng tí : “Hay là thầy xem phần chính văn ạ?”
“Nhìn tiêu đề là em lạc đề , chính văn gì đáng xem? Đem về !”
Đạo sư ngay cả chính văn cũng lật xem một cái, mất kiên nhẫn ném tập luận văn dày cộp trả cho Thịnh Tịch.
Trong lòng Thịnh Tịch khó chịu, tốc độ chậm một nhịp, đỡ tập tài liệu ném về.
Tập luận văn bằng giấy dày cộp rơi xuống đất, phát một tiếng vang trầm đục.
Thịnh Tịch ngây ngốc luận văn chân, trong lòng càng thêm khó chịu.
“Mau đem về , đừng lãng phí thời gian ở đây nữa.” Đạo sư thấy tình trạng của Thịnh Tịch , cao giọng lên, “Ê ê ê, đừng lóc ở đây với ! ăn bộ !”
Thịnh Tịch c.ắ.n môi, cúi nhặt luận văn.
Đạo sư từ cao xuống nàng, khẩy một tiếng: “Có gì mà ? Khóc là thể luận văn ? Bài luận văn , đổi hướng khác cho em. Em cái .”
Hắn lấy một tờ giấy in, đó một phát hiện nghiên cứu của một bài luận văn khác.
Viết một hướng khác, đồng nghĩa với việc nàng tìm tài liệu, mở đề tài, luận văn, kiểm tra đạo văn……
Tất cả quy trình đều từ đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-324-bay-gio-ta-la-to-tong-cua-nguoi.html.]
Hơn nữa, lỡ như cái tên cẩu tặc nàng lạc đề thì ?
Thịnh Tịch c.ắ.n môi: “Em đổi nữa, cứ cái ạ.”
Dù cẩu tặc cũng xem chính văn, nàng định về đổi tiêu đề đến nộp luận văn.
đạo sư vui: “Cái em còn xong, còn chịu đổi? Thế ! Thầy là cho em, em đừng điều!”
Nắm c.h.ặ.t những tờ giấy luận văn mới tinh, các khớp ngón tay của Thịnh Tịch đều đang dùng sức.
Nhịn một chút, vượt qua mấy tháng , nàng thuận lợi nghiệp là cần gặp cái tên ngu ngốc nữa.
Thịnh Tịch cố gắng tự nhủ trong lòng như , để bản nghĩ nhiều hơn đến tấm bằng cử nhân và bằng nghiệp khó khăn lắm mới .
Không thể vì giận dỗi với loại ngu ngốc , mà chuốc lấy một cái kỷ luật cho .
Ngôi trường cũng là nơi lý lẽ.
Nàng đưa vấn đề, vấn đề ai giải quyết, nhưng nhất định sẽ đến giải quyết nàng.
mà tức quá mất!
Nàng gian nan vất vả tìm tài liệu, thức khuya dậy sớm xí chỗ, cực khổ luận văn, dựa cái gì mà chỉ cái tiêu đề trực tiếp trả cho nàng!
Cẩu tặc còn cứ đòi bản in!
Tiệm photocopy in luận văn, một trang tốn một đồng, một bản luận văn chỉ riêng tiền in tốn của nàng bốn năm chục đồng!
Đủ tiền ăn mấy ngày của nàng !
Một đứa trẻ mồ côi như nàng tích cóp chút tiền dễ dàng lắm !
Nhịn một lúc sóng yên biển lặng, lùi một bước càng nghĩ càng tức.
Thịnh Tịch luôn cảm thấy cục tức nàng chịu đủ , chịu thêm nữa.
Bài luận văn thừa thãi c.h.ế.t tiệt nàng cũng qua nhiều bài , xong cẩu tặc lấy cho khác đăng.
Không nhịn nữa!
Thịnh Tịch dùng sức đập mạnh luận văn xuống bàn, phát một tiếng vang lớn.
Hành động của nàng đạo sư giật nảy : “Em gì ?”
Thịnh Tịch đè nén sự tủi đáy lòng, để bản mở miệng một cách lý trí nhất thể: “Luận văn là nhiệm vụ thầy giao thêm cho , bây giờ xong , thầy cũng thèm một cái trả ?”
Đạo sư tức giận: “Em lạc đề , gì đáng xem?”
Cơn giận của Thịnh Tịch nhịn nữa: “Chỉ cái tiêu đề, thầy cái quỷ gì là lạc đề? thấy thầy mang bộ mặt tiểu nhân, cũng chẳng giống một thầy!”
Đạo sư đập bàn: “Ai cho phép em chuyện với thầy giáo như !”
Thịnh Tịch đập bàn còn to hơn : “Thầy xứng thầy giáo !”
Đạo sư tức đến phát run: “Em…… em tin cho em nghiệp ! Học phí ba năm vô ích!”
Khoảnh khắc Thịnh Tịch nổi đóa bất chấp tất cả : “Thầy tin thầy thầy giáo nữa, công cả đời !”
Không nghiệp thì nghiệp , cùng chơi xong!
Nàng sống cả đời là để đến chịu đựng cục tức !
Môi trường xung quanh gợn lên những gợn sóng nước, dường như huyễn cảnh sắp vỡ vụn.
Trong khoảnh khắc , trong đầu Thịnh Tịch bỗng nhiên xuất hiện vài bóng mờ ảo.
Nàng rõ bộ dạng của những , nhưng trong lòng nàng dâng lên sự ấm áp quen thuộc, khiến nàng mạc danh thêm sức mạnh.
Giống như quan tâm nàng, sẽ trở thành hậu thuẫn của nàng, thể để nàng cần vì hai tấm bằng mà cúi đầu nhận thua nữa.
“Cầm luận văn của em cút !” Đạo sư đẩy mạnh nàng , vớ lấy cuốn từ điển bàn ném thẳng nàng.
Thịnh Tịch lảo đảo một cái, va một cái bàn khác bên cạnh, đau đến mức nước mắt sắp trào .
nàng phản ứng cực nhanh đỡ lấy cuốn từ điển còn dày hơn cả cục gạch , ném thẳng mặt tên đạo sư rác rưởi: “Cút về chỗ của thầy !”
Đạo sư ném choáng váng ghế.
Dũng khí tiềm ẩn trong cơ thể một khi giải phóng, liền đ.á.n.h thắng đó.
Thịnh Tịch đập mạnh luận văn của xuống bàn, phát một tiếng vang lớn khiến kinh hãi.
Đạo sư dọa giật nảy , dậy tức giận chất vấn Thịnh Tịch: “Em gì?”
Hắn cao hơn Thịnh Tịch một cái đầu, tạo thành cảm giác áp bách cực lớn.
Thịnh Tịch hề sợ hãi.
Nàng cuộn luận văn thành hình cái gậy, thẳng đối phương, lạnh lùng lệnh: “Thầy, bây giờ luận văn cho , cứ cái chủ đề mà thầy giao . sẽ chấm.”
Đạo sư nghiêm giọng phản bác, giơ tay lên định tát Thịnh Tịch một cái: “Phản ! mới là thầy giáo của em —— a!”
Lời của còn xong, cuộn luận văn trong tay Thịnh Tịch một bước “bốp” một tiếng quất lên: “Bây giờ là tổ tông của ngươi!”
Sức lực của nàng cực lớn, thế mà đ.á.n.h cho tên đạo sư cao to vạm vỡ dám đ.á.n.h trả.
“Cầm lông gà lệnh tiễn, oai mặt học sinh, ngươi giỏi giang lắm nhỉ!”
“Đe dọa đúng ? Cùng lắm thì cùng tiêu đời!”
“Dù cũng họ hàng, ngươi đừng hòng lấy nhà đe dọa nữa!”
Nàng mỗi một câu, liền gõ đầu đạo sư một cái.
“A a a đừng đ.á.n.h nữa! …… là chứ gì!” Đạo sư kêu la t.h.ả.m thiết, tránh né , dám phản bác nữa, chỉ thể run rẩy cúi đầu luận văn.
————