Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 309: Thứ Khác Có Thể Bày Lạn, Ra Vẻ Ngầu Thì Bắt Buộc Phải Biết!

Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:08:33
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Luyện kiếm ?” Kính Trần Nguyên Quân hứng thú hỏi.

 

Thấy sư phụ tránh, Thịnh Tịch chỉ thể cố gắng hướng mũi kiếm lên , chuyển hướng tiến lên.

 

hình vững, rơi từ kiếm xuống.

 

Thịnh Tịch một cú tiếp đất thật ngầu, ngờ trẹo chân, trực tiếp quỳ gối mặt Kính Trần Nguyên Quân.

 

Cảnh tượng nhất thời chút hổ.

 

chỉ cần Thịnh Tịch thấy hổ, hổ chính là khác.

 

Cô vuốt mái tóc rối một cách thật ngầu, với Kính Trần Nguyên Quân: “Sư phụ, con đến thỉnh an buổi sáng cho .”

 

Kính Trần Nguyên Quân: “... Cũng cần đa lễ như .”

 

Hắn đỡ Thịnh Tịch dậy, thấy Uyên Tiện và những khác đuổi theo tới, đặc biệt là trong đám trẻ còn xen lẫn một Quy Trưởng lão đang tức giận đùng đùng.

 

Kính Trần Nguyên Quân nhướng mày: “Tiểu Tịch ngự kiếm suýt gọt phẳng đầu ?”

 

Quy Trưởng lão sắp tức c.h.ế.t : “Nó đó là học ngự kiếm ? Nó đó là phá nhà! Nhà của tất cả trong tông môn đều nó đập một cái lỗ !”

 

Thịnh Tịch tủi lắm: “Là phi kiếm đưa con đập mà, mắng nó là .”

 

Quy Trưởng lão gầm lên: “Phi kiếm do con khống chế ?”

 

Thịnh Tịch càng tủi hơn: “Vậy con cũng đập nhà của .”

 

Nhắc tới chuyện , Quy Trưởng lão càng tức giận hơn: “Con còn hổ mà nhắc tới? Con là đập nhà , một kiếm của con suýt chút nữa đ.â.m xuyên đầu !”

 

Quy Trưởng lão lúc đó đang thong thả sấp đáy hàn đàm chợp mắt, đột nhiên nhận sát khí, cái đầu theo bản năng rụt trong mai rùa, một thanh kiếm cứ thế sáng loáng đ.â.m tới mặt .

 

Nếu trốn nhanh, cái đầu lúc đ.â.m xuyên .

 

Quy Trưởng lão càng nghĩ càng tức.

 

Uyên Tiện an ủi : “Ngài Nguyên Anh hậu kỳ, kiếm của tiểu sư ngài thương .”

 

Quy Trưởng lão: “Không thương , là thể tùy tiện gọt đầu ?”

 

Uyên Tiện thành thật : “Không ngài thương , thì gọt phẳng...”

 

Quy Trưởng lão cao giọng ngắt lời : “Thế cũng !”

 

Kính Trần Nguyên Quân thần thức phóng ngoài, đại khái đoán quá trình sự việc, khẽ một tiếng: “Bỏ , Tiểu Tịch hiếm khi lòng cầu tiến, là chuyện .”

 

Lữ Tưởng bối rối: “Sư phụ, tiểu sư một kiếm tu, tại học ngự kiếm?”

 

Thịnh Tịch mới cảm thấy kỳ lạ đấy: “Tại kiếm tu nhất định học ngự kiếm?”

 

Tiêu Ly Lạc giành trả lời: “Bởi vì ngầu!”

 

Ngầu thì ngầu thật, nhưng Thịnh Tịch luôn cảm thấy câu trả lời đắn cho lắm.

 

về phía Kính Trần Nguyên Quân, hy vọng nhận một câu trả lời đắn hơn.

 

Kính Trần Nguyên Quân nghiêm túc : “Ngự kiếm, thật sự ngầu.”

 

Thịnh Tịch: “...” Quên mất sư phụ thường xuyên đắn.

 

Thịnh Tịch về phía Uyên Tiện: “Đại sư , Kim Đan kỳ còn ngự kiếm, thật sự chỉ là vì ngầu thôi ?”

 

Đối mặt với ánh mắt tràn đầy khao khát tri thức của Thịnh Tịch, Uyên Tiện đầu , chút ngại ngùng gật gật đầu.

 

Thịnh Tịch: “...” Không ngờ Đại sư cũng gánh nặng thần tượng.

 

Lữ Tưởng yên tâm : “Nếu chỉ là như , tiểu sư ngự kiếm cũng .”

 

“Không, nhất định học !” Thịnh Tịch sục sôi ý chí chiến đấu.

 

Thứ khác thể bày lạn, vẻ ngầu thì bắt buộc !

 

Trái tim Quy Trưởng lão đập thình thịch: “Con đến gần hàn đàm của ! Sư , vẽ cho nó một cái vòng, để nó ở trong vòng học hẵng ngoài!”

 

Kính Trần Nguyên Quân hiểu ý, vung tay áo ném một cái trận bàn.

 

Trận bàn bay lên trung phóng to, bao phủ bộ mấy ngọn núi mà mấy thầy trò Vấn Tâm Tông sinh hoạt hàng ngày.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-309-thu-khac-co-the-bay-lan-ra-ve-ngau-thi-bat-buoc-phai-biet.html.]

Ngôn Triệt tò mò đ.á.n.h giá trận bàn tỏa ánh sáng màu lam: “Sư phụ, đây là trận gì ?”

 

Kính Trần Nguyên Quân: “Không tên, nhưng bây giờ thể đặt tên là ‘Trận khu vực cấm bay học ngự kiếm của Tiểu Tịch’.”

 

Thịnh Tịch: “... Tên .”

 

“Triết Minh, chuyện Tiểu Tịch học ngự kiếm, giao cho Uyên Tiện và Ly Lạc .” Kính Trần Nguyên Quân phân phó.

 

Quy Trưởng lão sâu sắc cho là đúng: “Cũng , bọn chúng đều là kiếm tu, dạy sẽ thuận tiện hơn.”

 

Kính Trần Nguyên Quân: “Không, là sợ Tiểu Tịch khi ngự kiếm lực sát thương quá lớn, Triết Minh một đan tu gánh nổi.”

 

Những khác: “...”...

 

Thịnh Tịch học ngự kiếm cả một ngày, hiệu quả , cô đang cân nhắc chuyển nghề phù tu hoặc đan tu .

 

Trở Hàm Ngư Phong, hai khôi Tiểu Hồng và Tiểu Lục chu đáo chuẩn xong bữa tối.

 

Thịnh Tịch nhớ tới còn luyện chế thêm một khôi tên là “Tiểu Hoàng”, gom đủ ba cái đèn giao thông, tranh thủ thời gian ăn xong bữa cơm.

 

Hai khôi là Lữ Tưởng tặng, Thịnh Tịch xin phương pháp luyện chế, khi sắp xếp xong vật liệu, liền trắng đêm phòng luyện khí.

 

Luyện chế khôi khó, chỉ là các bước phức tạp, cần ít thời gian.

 

Thịnh Tịch ban ngày học ngự kiếm, Uyên Tiện và Tiêu Ly Lạc mỗi dạy cô nửa ngày.

 

Buổi tối trở Hàm Ngư Phong, cô liền luyện chế khôi .

 

Liên tiếp mấy ngày trôi qua, Thịnh Tịch cuối cùng cũng xong Tiểu Hoàng, khảm linh thạch thể sử dụng.

 

Ba khôi mặc quần áo ba màu khác đỏ vàng xanh, cùng đặc biệt giống đèn giao thông.

 

Sáng sớm Lữ Tưởng đến tìm Thịnh Tịch, liền thấy Thịnh Tịch vui vẻ vẫy tay với : “Tứ sư , xem đây là khôi mới luyện chế, tên là Tiểu Hoàng, ghép với Tiểu Hồng Tiểu Lục thành một cái đèn giao thông.”

 

Lữ Tưởng bối rối về phía ba khôi xếp hàng ngang.

 

Đèn giao thông, vẻ liên quan gì đến Tiểu Hoàng.

 

Tuy nhiên, cân nhắc đến việc khôi cũng tôn nghiêm, Lữ Tưởng nhịn xuống nghi hoặc trong lòng, việc chính: “Tiểu sư , gọi qua đây chuyện gì ?”

 

Thịnh Tịch lấy từ trong Tu Di giới một xấp sổ tay dày cộp: “Tứ sư , ở đây một ý tưởng, xem thể chế tạo .”

 

Khác với phần lớn sách vở ở Tu Chân giới đều là pháp khí tương tự như sách, những thứ của Thịnh Tịch bộ đều là giấy thật.

 

Lữ Tưởng tò mò nhận lấy, lướt qua nội dung trang sách.

 

Bên chi chít những kiến thức lý thuyết và công thức toán học, ít thứ Lữ Tưởng đều xem hiểu.

 

với tư cách là một thợ thủ công thiên phú tuyệt đỉnh, kết hợp văn cảnh thể đoán đại khái.

 

Thần thức của tu sĩ cường đại, Lữ Tưởng nhanh xem xong bộ sách vở, vô cùng kinh ngạc: “Tiểu sư , loại đồ vật nghĩ ?”

 

Thịnh Tịch thần bí: “Bởi vì vai khổng lồ.”

 

Thấy Lữ Tưởng hứng thú, Thịnh Tịch bảo Tiểu Hoàng ngày đầu tiên pha một ấm , xuống giải thích chi tiết với Lữ Tưởng.

 

Lữ Tưởng học nhanh, so với ai khác càng loại vật liệu linh khí , thể bùng nổ lực sát thương lớn như trong miêu tả của Thịnh Tịch.

 

Hai sư lăn lộn lâu, đợi đến khi quả Nấm Nguyên T.ử đầu tiên chế tạo , Tiêu Ly Lạc ống phóng tên lửa còn cao hơn cả ngôi nhà cảm thán: “Đây là pháp khí mang tính công kích thể tích lớn nhất mà từng thấy.”

 

“Chân Lý mà, luôn nên lớn một chút, tránh để một kẻ mắt thấy.” Thịnh Tịch suy nghĩ tìm một nơi thử nghiệm một chút, mới thể uy lực rốt cuộc .

 

Mặc dù cô và Lữ Tưởng chế tạo là b.o.m sạch, sẽ gây ô nhiễm, nhưng phá hoại cây xanh ngọn núi nhà , Thịnh Tịch cũng sẽ xót xa.

 

Cô và Lữ Tưởng cùng tra cứu bản đồ xem khu vực hoang mạc nào , Uyên Tiện đạp bay tới.

 

Thấy chỗ Thịnh Tịch còn khác, Uyên Tiện truyền âm với cô: “Tiểu sư , Thủy Kinh Vũ thông qua Phú Quý Nhi truyền lời, bảo chúng ba ngày đến Hằng Hồ Quận, nhận đan d.ư.ợ.c chuẩn cho , tạo điều kiện cho Trúc Cơ Kết Đan.”

 

Thịnh Tịch bận tâm chút tài nguyên , chỉ là chút tò mò: “Thủy Kinh Vũ bọn họ còn để Ma tộc ở đây tiếp ứng ?”

 

“Lần tiếp ứng với chúng là tà tu cung phụng Ma tộc. Hằng Hồ Quận gần sào huyệt Thanh Vụ Thành của tà tu, chỗ đó an , đừng . Đồ Thủy Kinh Vũ , đưa cho .”

 

Uyên Tiện chỉ là đến với Thịnh Tịch một tiếng chuyện , định để cô , càng thể để Thịnh Tịch tùy tiện dùng đồ mà Ma tộc và tà tu đưa cho.

 

Thịnh Tịch cũng hiểu đạo lý , chỉ là cô đầu về phía quả Nấm Nguyên T.ử cao ch.ót vót thẳng tắp, nhịn toét miệng .

 

Bãi thử nghiệm sẵn, đây là đến ?

 

 

Loading...