Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 308: Ngự Kiếm Mà, Siêu Đơn Giản

Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:08:32
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nào, mi xem học tâm pháp yêu thú nào?” Ôn Triết Minh tủm tỉm Phú Quý Nhi, trong tay là một xấp ngọc bài tâm pháp yêu thú.

 

Phú Quý Nhi vẻ mặt ngơ ngác sang Thịnh Tịch.

 

Thịnh Tịch yêu cầu cao: “Nhị sư , từng bước một, học quyển “Bách Phát Bách Trúng Chi Sự Nghiệp Oa Vương Của Ta” .”

 

Phú Quý Nhi siêu lớn tiếng: “Oa!”

 

Thịnh Tịch đắc ý liếc nó một cái: “Kháng nghị vô hiệu. Cả Hàm Ngư Phong, ai cũng thể tự lực cánh sinh, chỉ mi bắt chút muỗi cũng tốn sức. Mi học tập, ai học tập?”

 

Phú Quý Nhi tức giận phồng lên, hai chân dùng sức đạp một cái liền vồ lấy Thịnh Tịch.

 

Thịnh Tịch nhích chân một cái liền né , để chút công kích của nó mắt.

 

Phú Quý Nhi chính là gà chọi trong đám gà mờ, còn đ.á.n.h bằng Tiểu Hạc.

 

, Nhị sư , ngoài da Phú Quý Nhi độc, đừng để nó chạm .” Thịnh Tịch nhắc nhở.

 

Mắt Ôn Triết Minh sáng lên, chằm chằm lưng Phú Quý Nhi: “Xin hỏi thể cho một chút nọc độc của mi để nghiên cứu ? Ta thể lấy đan d.ư.ợ.c đổi.”

 

Nọc độc ngoài da của Phú Quý Nhi lúc nào cũng , nó định tiết , liền thấy lời của Ôn Triết Minh, sợ tới mức vội vàng ngừng tiết nọc độc.

 

Không tại , Nhân tộc luôn híp mắt , luôn khiến nó cảm thấy thật đáng sợ.

 

Trong sự kháng cự tột độ của Phú Quý Nhi, nó Ôn Triết Minh nhét túi linh thú, trịnh trọng nắm trong tay.

 

Trong túi linh thú phồng to truyền đến động tĩnh Phú Quý Nhi sức giãy giụa, nhưng vô ích.

 

“Đừng sợ, trở nên mạnh mẽ là để trở thành một bản hơn.” Ôn Triết Minh rót cho nó một bát súp gà, về phía Thịnh Tịch và Uyên Tiện.

 

Uyên Tiện lên tiếng : “Ta buổi sáng luyện kiếm xong, buổi chiều sẽ tìm Ngũ sư luận bàn.”

 

Ôn Triết Minh hài lòng gật gật đầu.

 

Đại sư thì yên tâm, Ôn Triết Minh chủ yếu là quan tâm tốc độ tu luyện của Thịnh Tịch: “Tiểu sư , nên học ngự kiếm .”

 

Thịnh Tịch: “... Muội Cân Đẩu Vân và linh chu, ngự kiếm phi hành cũng chứ?”

 

“Có . Muội là kiếm tu, thể ngự kiếm? Nếu gặp tình huống giống như cuộc thi , bắt buộc kiếm tu ngự kiếm, thì ?” Ôn Triết Minh hỏi.

 

Thịnh Tịch cảm thấy thể tham gia, nhưng khuôn mặt nghiêm túc của Ôn Triết Minh, cô dám , chỉ thể từ từ rút kiếm của .

 

Đại sư dạy cô những điều cần chú ý khi ngự kiếm, Thịnh Tịch theo, dùng linh lực khống chế phi kiếm lơ lửng, đó giẫm lên kiếm.

 

Thân kiếm vì thể trọng của cô mà chìm xuống, Thịnh Tịch tăng thêm linh lực kiếm, kiếm chìm xuống liền vững vàng.

 

Thịnh Tịch nơm nớp lo sợ dồn trọng tâm lên kiếm, một chân khác nhấc lên khỏi mặt đất, phi kiếm chân liền mang theo cô “vút” một cái lao ngoài.

 

Tốc độ phi kiếm cực nhanh, trực tiếp bay khỏi Hàm Ngư Phong, mang theo Thịnh Tịch với tư thế cánh quạt trực thăng tròn, lao thẳng về phía Kiếm Ý Phong bên cạnh.

 

“A a a a...” Tiếng la hét t.h.ả.m thiết của Thịnh Tịch x.é to.ạc sự tĩnh lặng buổi sáng sớm của Vấn Tâm Tông.

 

“Tiểu sư !” Uyên Tiện và Ôn Triết Minh vội vàng đuổi theo.

 

Phú Quý Nhi cẩn thận từng li từng tí chui khỏi túi linh thú liếc một cái, thấy Thịnh Tịch còn t.h.ả.m hơn nó, vui vẻ kêu oa oa oa...

 

Trên Kiếm Ý Phong, Tiêu Ly Lạc ngủ no giấc mới rời giường.

 

Chim ch.óc trong núi hót líu lo, thoải mái vươn vai một cái, cảm thấy vẫn là những ngày tháng trở về tông môn là tuyệt vời nhất.

 

Ý nghĩ còn xoay chuyển xong, ngoài nhà truyền đến một tiếng la hét t.h.ả.m thiết.

 

Tiêu Ly Lạc rời giường mở cửa sổ, định thò đầu ngoài ngóng tình hình, liền thấy một bóng trực tiếp từ ngoài cửa sổ bay , một kiếm đ.â.m sầm bức tường nhà , để một hình rõ nét.

 

Tiêu Ly Lạc ngơ ngác bóng , thấy bóng “bịch” một tiếng rơi từ tường xuống, ngã xuống đất.

 

Hắn vội qua đó đỡ lấy Thịnh Tịch: “Tiểu sư , ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-308-ngu-kiem-ma-sieu-don-gian.html.]

Thịnh Tịch hai mắt trống rỗng nóc nhà, thoi thóp: “Muội đang nghĩ tại nghĩ quẩn như , học ngự kiếm, còn học.”

 

Trên bức tường bên cạnh, trường kiếm ong ong, dường như đang sức tán thành lời của Thịnh Tịch.

 

Tiêu Ly Lạc cảm thấy bối rối: “Ngự kiếm đơn giản ? Đại sư chỉ dạy một , liền .”

 

Thịnh Tịch trừng , ngờ một ngày cũng sẽ ghen tị với cẩu thiên phú.

 

“Tiểu sư , chứ?” Uyên Tiện từ ngoài nhà trèo tường , cùng Tiêu Ly Lạc đỡ Thịnh Tịch dậy.

 

Ôn Triết Minh bức tường trắng trong nhà Thịnh Tịch đập một cái hố to, cảm thấy lo lắng: “Cường độ thể của tiểu sư thấp nhất đều ở Kim Đan kỳ, cảm thấy vẫn là nên quan tâm bức tường của Ngũ sư thì hơn.”

 

Vừa dứt lời, “ầm” một tiếng, bức tường đầy vết nứt sụp đổ, trong nhà lập tức là bụi.

 

Thịnh Tịch vội vàng bấm một cái Phong Quyết, khi bụi bặm lan tràn đem chúng thu thập bộ, tránh để những thứ khác trong nhà Tiêu Ly Lạc gặp tai ương.

 

Tiêu Ly Lạc ngơ ngác cảnh tượng .

 

Tranh thủ khi Tiêu Ly Lạc hu hu, Thịnh Tịch lên tiếng : “Ngũ sư , đền một cái mới tinh!”

 

Tiêu Ly Lạc lập tức vui vẻ: “Vậy một căn nhà lớn suối nước nóng.”

 

Bây giờ ở là một tiểu viện t.ử Quy Trưởng lão phát lúc bái sư, nhà của sáu sư đều giống .

 

Không là vì nghèo, là vì tính cách tùy ý, nhà của Tiêu Ly Lạc là đơn giản nhất trong tất cả các sư .

 

Không bất kỳ đồ trang trí dư thừa nào, ngoại trừ một nhu yếu phẩm sinh hoạt dùng quen ở Luyện Khí kỳ, căn nhà gần như khác gì lúc nhận .

 

Sáng sớm thức dậy gì cả, đập nát nhà của Ngũ sư , yêu cầu nhỏ đương nhiên đồng ý.

 

Thịnh Tịch một ngụm nhận lời, Tiêu Ly Lạc vui vẻ nhặt kiếm mặt đất lên: “Đi, tiểu sư , cùng học ngự kiếm.”

 

Một nhóm ngoài nhà, Uyên Tiện nhấn mạnh yếu quyết ngự kiếm với Thịnh Tịch một nữa: “Mới học ngự kiếm, tốc độ chậm một chút , quan trọng nhất là vững.”

 

Thịnh Tịch cảm thấy ở điểm học vững như ch.ó già.

 

Tiêu Ly Lạc cũng rút trường kiếm của , cùng Thịnh Tịch luyện kiếm. động tác, Thịnh Tịch giẫm lên phi kiếm lao ngoài .

 

Uyên Tiện lập tức đuổi theo: “Giảm tốc độ xuống.”

 

“Vừa chậm là sắp ngã xuống .” Thịnh Tịch cố gắng khống chế phi kiếm chân, phi kiếm một kiếm đ.â.m xuyên nóc nhà Vạn Phù Phong.

 

Trong căn nhà nhỏ run rẩy, Ngôn Triệt cầm một xấp phù lục tức giận chạy : “Ai ồn ào ngủ?” Nhìn thấy Thịnh Tịch, ngơ ngác, “Tiểu sư , ?”

 

“Muội đang học tập.” Thịnh Tịch rút kiếm , ngói nóc nhà rơi xuống, nóc nhà lộ một cái lỗ hổng lớn.

 

Thịnh Tịch ôm mặt: “Tam sư , nhà của đền.”

 

Ngôn Triệt tức giận nữa, cất phù lục hỏi Tiêu Ly Lạc đuổi theo tới: “Tiểu sư đây là đang học tập treo tóc lên xà nhà đ.â.m dùi đùi ?”

 

Ôn Triết Minh lặng lẽ liếc một cái, cảm thấy trình độ văn hóa của Tam sư đáng lo ngại, thể cần cùng Tiên Hạc xóa mù chữ.

 

“Tiểu sư , giảm bớt linh lực rót trong kiếm một chút.” Uyên Tiện phân phó.

 

Thịnh Tịch theo, đó liền phát hiện bay nổi nữa.

 

Uyên Tiện bất đắc dĩ: “Thêm một chút linh lực nữa.”

 

Thịnh Tịch ngoan ngoãn lời, linh lực rót trong kiếm, phi kiếm “vút” một cái lao ngoài, đập Tâm Duyên Phong của Lữ Tưởng.

 

Vấn Tâm Tông tuy đất rộng, nhưng các ngọn núi chọn đều xa .

 

Thịnh Tịch gần như là đập từng ngọn núi từng ngọn núi qua, cuối cùng cô một kiếm lao về phía Ỷ Trúc Phong.

 

Kính Trần Nguyên Quân xuất quan, liền thấy Thịnh Tịch hét lớn: “Sư phụ mau tránh !”

 

Hắn ngước mắt liền thấy đứa con ngoan giẫm kiếm, khí thế mười phần lao về phía , phong thái khi sư diệt tổ.

 

 

Loading...