Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 303: Ai Nói Thiên Đạo Thiên Vị Nhân Tộc

Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:08:26
Lượt xem: 60

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thấy mặt đều chú ý tới chuyện , chỉ chăm chú quan sát xem bản ảnh hưởng bởi tâm ma thệ , Thịnh Tịch liền bọn họ thể phát hiện hành động nhỏ của sư phụ.

 

Cô ngoan ngoãn nhắc nhiều đến chuyện .

 

Lăng Phong Tiên Quân thấy Thần Tài nhà , thở phào một dài: “Tâm ma thệ phát xong, chuyện gì xảy , chứng minh Thịnh Tịch là trong sạch. Chuyện đến đây là kết thúc .”

 

Bọn họ thử tất cả các phương pháp thể thử, đều thể tra bất kỳ chỗ nào , chỉ thể tạm thời tin tưởng những t.ử thật sự may mắn thoát một kiếp.

 

Như thực cũng , ai t.ử nhà xảy chuyện, càng thấy trong bọn họ lòng đổi .

 

Thịnh Như Nguyệt dám tin mắt .

 

thể tận tai thấy Thủy Kinh Vũ phân phó Thịnh Tịch tai mắt, những lời với các trưởng lão đều là suy đoán của bản .

 

Lúc đó tất cả đều hôn mê, chỉ và sư Thịnh Tịch còn tỉnh táo. Cô mật bảo hộ thể, Thịnh Tịch và Uyên Tiện chắc chắn vấn đề.

 

Thịnh Như Nguyệt còn gì đó, nhưng Minh Tu Tiên Quân cùng cô tiếp tục mất mặt, một tay đỡ trán, tay xua xua, hiệu cho t.ử cởi Khổn Tiên Tỏa các truyền khác.

 

Thịnh Như Nguyệt phục: “Sư phụ, Thịnh Tịch tuyệt đối vấn đề!”

 

“Người vấn đề là chính ? Ta nhớ khi chúng bí cảnh thứ hai, vẫn luôn cố gắng đuổi chúng .” Ngô Nam bực dọc , nhà như cũng nổi nữa .

 

Kỷ Tô nhớ tới chuyện , cũng gật đầu theo.

 

Tiết Phi Thần bối rối hỏi: “Cốt lõi ký ức của rốt cuộc là ?”

 

Thịnh Như Nguyệt trả lời , cầu xin Minh Tu Tiên Quân: “Sư phụ, ngài tin con, con là trong sạch.”

 

“Trong sạch , do con quyết định.” Lăng Phong Tiên Quân sắc mặt trầm xuống, với Minh Tu Tiên Quân, “Sức mạnh ở cốt lõi ký ức của Thịnh Như Nguyệt mang ý đồ , khi tra rõ, Minh Tu, ông định thế nào?”

 

Minh Tu Tiên Quân ánh mắt trầm trầm Thịnh Như Nguyệt một hồi lâu, thở dài một : “Con đến Tư Quá Nhai ở một thời gian .”

 

Tư Quá Nhai là nơi Lạc Phong Tông dùng để nhốt t.ử cấm túc.

 

Thịnh Như Nguyệt đang định phản bác, Minh Tu Tiên Quân truyền âm cho cô : “Con còn loạn nữa, nếu để Vấn Tâm Tông truy cứu chuyện con vu khống Thịnh Tịch, Uyên Tiện, thì chỉ đơn giản là chuyện Tư Quá Nhai !”

 

Trong lòng Thịnh Như Nguyệt kinh hãi, lập tức dám ho he nữa.

 

Trong thời gian , bàn bạc gần xong việc nên đối phó với Ma tộc xâm lược như thế nào.

 

Bây giờ chuyện kết thúc, ai nấy về tông nấy.

 

Trên linh chu, hai gốc Huyết Ma Hoa chạy , vung vẩy những cánh tay dây leo chạy từ đầu thuyền đến cuối thuyền, từ cuối thuyền chạy về đầu thuyền, giống như hai đứa trẻ gấu đang chơi đùa điên cuồng.

 

Chạy mệt , Hoa Hoa liền bám mạn linh chu ngắm phong cảnh.

 

Đây là đầu tiên chúng rời khỏi Lạc Phong Bí Cảnh, đầu tiên thấy linh chu.

 

Cái đầu hoa đỏ như m.á.u lắc lư qua , mặc dù ngũ quan, nhưng vẫn thể khiến cảm nhận tâm trạng vui vẻ và mới mẻ của hai đứa nó.

 

Thịnh Tịch quản chúng, đợi linh chu bay khỏi địa giới Vô Song Tông, cô nhỏ giọng hỏi Kính Trần Nguyên Quân: “Sư phụ, ở đây chuyện an ?”

 

Kính Trần Nguyên Quân lắc đầu: “Không an .”

 

Thịnh Tịch: “... Sư phụ, tư thế từ chối giao tiếp của ngài quá rõ ràng ?”

 

“Là thật sự an .” Kính Trần Nguyên Quân nhẹ nhàng xua tay, giống như đang giúp Thịnh Tịch phủi bụi vai.

 

Thịnh Tịch chợt cảm thấy thứ gì đó khiến cô khó chịu biến mất.

 

Uyên Tiện tới, thấp giọng hỏi: “Sư phụ, tâm ma thệ của tiểu sư ?”

 

Kính Trần Nguyên Quân cũng phủi lớp bụi tồn tại vai , tủm tỉm : “Đương nhiên là Tiểu Tịch thanh giả tự thanh.”

 

Uyên Tiện trong khoảnh khắc cũng cảm giác trong cơ thể thứ gì đó vốn khiến thoải mái biến mất, nhưng sự chú ý nhanh lời của Kính Trần Nguyên Quân chuyển dời.

 

Mặc dù lúc đó đồng ý tai mắt cho Thủy Kinh Vũ là do tình thế ép buộc, nhưng Uyên Tiện cùng Thịnh Tịch tai mắt, còn thể Thịnh Tịch trong sạch ?

 

Bây giờ tâm ma thệ tác dụng, Uyên Tiện chỉ thể nghĩ đến một khả năng.

 

“Sư phụ, ngài là Đại Thừa kỳ ?” Uyên Tiện hỏi.

 

Huynh hỏi !

 

Mắt Thịnh Tịch đều thẳng, quả hổ là Đại sư !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-303-ai-noi-thien-dao-thien-vi-nhan-toc.html.]

Kính Trần Nguyên Quân cũng trong khoảnh khắc chút kinh ngạc.

 

Ông nhướng mày Uyên Tiện, lắc đầu: “Ta bây giờ chỉ là một Nguyên Anh sơ kỳ yếu đuối.”

 

“Vậy thì ?” Uyên Tiện hỏi.

 

“Trước là Kim Đan kỳ càng yếu đuối hơn.”

 

Uyên Tiện: “...”

 

Không thể sư phụ đang dối, nhưng thể khẳng định sư phụ thật.

 

— Ít nhất là giữ với bọn họ.

 

Thịnh Tịch một bụng nghi vấn hỏi Kính Trần Nguyên Quân, nhưng đối phương phối hợp, cô thể dùng nước ớt, ghế cọp với sư phụ, chỉ thể gác .

 

Quy Trưởng lão thấy sư sầu não ở cửa khoang thuyền, khó hiểu tới: “Hai đứa đây gì? Làm môn thần ?”

 

Thịnh Tịch nhớ tới một chuyện khác: “Trưởng lão, một chuyện con tò mò. Tại truyền của các đại tông môn, tuổi tác đều xấp xỉ ?”

 

Nhắc đến chuyện , lông mày Quy Trưởng lão mới giãn một nữa xoắn thành cục len.

 

Ông chậm rãi , “Ngoại trừ Vấn Tâm Tông chúng , sáu tông khác — hoặc thể là phần lớn tông môn ở Đông Nam Linh Giới, lứa t.ử các con, đều từng thu nhận truyền t.ử.”

 

Cả ba thế hệ già, trung niên, thanh niên đều , truyền thừa tông môn dứt, đây mới là tình huống bình thường.

 

Hơn nữa tu sĩ tuổi thọ dài, t.ử của cùng một sư phụ, lớn nhất và nhỏ nhất thể cách hàng trăm tuổi.

 

Thấy sắc mặt Quy Trưởng lão , Uyên Tiện đại khái đoán nguyên nhân: “Lứa t.ử đó đều c.h.ế.t hết ?”

 

Quy Trưởng lão gật đầu, thở dài một tiếng: “Năm mươi năm , tất cả những t.ử tư chất coi như tồi, trong vòng ba ngày đều c.h.ế.t hết.”

 

Chuyện giống hệt tình hình của Ma tộc.

 

Thịnh Tịch và Uyên Tiện liếc , thấy mấy Tiêu Ly Lạc cũng qua Quy Trưởng lão kể chuyện quá khứ.

 

Ngôn Triệt như điều suy nghĩ : “Hồi nhỏ hình như từng nương nhắc đến chuyện . Bà thường xuyên lo lắng sẽ c.h.ế.t một cách khó hiểu, còn vì Khuyết Nguyệt Môn mua sắm ít pháp khí phòng . Hồ Trinh cái đồ ch.ó má, còn tư chất kém, c.h.ế.t thêm một đợt trẻ con nữa cũng đến lượt .”

 

“Đồ ch.ó má!” Thịnh Tịch hùa theo mắng một câu, giúp Ngôn Triệt xả giận, hỏi Quy Trưởng lão, “Những t.ử c.h.ế.t như thế nào?”

 

“Đủ các kiểu c.h.ế.t.” Quy Trưởng lão liên tục thở dài, kể từng chuyện năm xưa.

 

Một tông môn ban đầu thấy hồn đăng của t.ử bộ tắt ngấm, tưởng là bọn họ kết bạn rèn luyện, gặp nguy hiểm mới bộ xảy chuyện.

 

Sau đó phát hiện ít nội môn t.ử tư chất tồi cũng c.h.ế.t.

 

c.h.ế.t trong phòng , đang chuyện với ngoại môn t.ử, đột nhiên liền c.h.ế.t.

 

Còn giống như tự sát, nhưng sắp thăng cấp Kim Đan, động cơ tự sát.

 

Bởi vì t.ử c.h.ế.t quá nhiều, tông môn tưởng là trả thù, khởi động hộ sơn đại trận.

 

Sau đó trao đổi với , mới phát hiện chỉ tông môn nhà xảy chuyện.

 

Các tông môn khác, thế gia, gia đình tu sĩ bình thường, thậm chí là những đứa trẻ kiểm tra linh căn trong nhà phàm nhân, đều c.h.ế.t một cách khó hiểu.

 

Các đại tông môn liên thủ tổ chức nhân sự điều tra vụ án , phát hiện c.h.ế.t hai điểm chung.

 

Một là tư chất tồi, kém nhất đều là tam linh căn, nhất là thiên linh căn.

 

Hai là những đều trẻ, tuổi tác đều một trăm năm mươi tuổi.

 

Tiêu Ly Lạc mà rợn tóc gáy: “Trưởng lão, cuối cùng tra là chuyện gì ?”

 

Quy Trưởng lão lắc đầu: “Các đại tông môn liên thủ tra xét ba mươi năm đều thu hoạch gì, đến bây giờ cũng nguyên nhân. Thậm chí phát điên, nghi ngờ là do Thiên Đạo . Thiên Đạo vẫn luôn thiên vị Nhân tộc, chuyện thể chứ?”

 

Thịnh Tịch cảm thấy kỳ lạ: “Tại thể? Ai Thiên Đạo thiên vị Nhân tộc?”

 

“Đều như mà.” Quy Trưởng lão theo thói quen phản bác một câu, lấy ví dụ minh họa cho Thịnh Tịch, “Yêu tộc trải qua Hóa Thần kỳ, thì bắt buộc hóa thành hình . Nhân tộc sinh hình . Đây Thiên Đạo thiên vị thì là gì?”

 

Thịnh Tịch: “ lúc Anh Bạch Tuộc gặp kình địch, vẫn là dùng nguyên hình bạch tuộc lợi hại hơn, hình ngược ảnh hưởng đến sự phát huy của . Sao thành Thiên Đạo thiên vị Nhân tộc ?”

 

Quy Trưởng lão lập tức sững sờ.

 

Hình như... cũng khá lý?

 

 

Loading...