Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 270: Lão Bà Và Tiểu Thiếp Của Thịnh Tịch
Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:07:27
Lượt xem: 65
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Ôn Triết Minh chạy bộ đuổi kịp Thịnh Tịch, Thịnh Tịch đang treo lơ lửng một cái cây, tức phồng má chằm chằm về phía .
Phi kiếm đặc chế do Khuyết Nguyệt Môn cung cấp đ.â.m xuyên qua ba cái cây lớn phía , cuối cùng dừng cái cây thứ tư.
Ôn Triết Minh đỡ Thịnh Tịch xuống, an ủi: “Tiểu sư , đừng nản lòng. Với thiên phú của , chắc chắn sẽ nhanh ch.óng học thôi.”
Thịnh Tịch cảm thấy mong manh. Thiên phú của cô cô tự rõ, những thứ khác học một cái là , chỉ ngự kiếm thử mấy đều . Nơi còn hạn chế cấm bay, độ khó phi hành cao hơn bên ngoài, học ngự kiếm chỉ khó càng thêm khó.
Thịnh Tịch ôm gối xổm gốc cây, cảm thấy thật phiền não.
Ôn Triết Minh tiến lên rút kiếm, nhưng phi kiếm cắm cây quá sâu, một đan tu như sức lực đủ, cứ thế rút .
Nhìn một công t.ử phiên phiên như dùng cả tay lẫn chân để rút kiếm, Thịnh Tịch dậy, tới giúp đỡ. Ai ngờ cô dùng sức rút một cái, thế mà cũng thể rút phi kiếm .
“Cái cây , dường như đang thông qua phi kiếm hấp thu linh lực của .” Ôn Triết Minh hiệu cho Thịnh Tịch buông tay, dẫn cô lùi vài bước.
Đột nhiên, cây liễu rủ xuống từng cành cây, cuốn lấy hai bọn họ.
Đây thế mà là một gốc yêu thực!
Thịnh Tịch lập tức rút kiếm, nhưng bội kiếm bên hông cành liễu quấn lấy rút . Cành liễu ngừng siết c.h.ặ.t, cả cái cây đều đang dùng sức. Phi kiếm cắm cây yêu thực hấp thu trong, biến mất thấy tăm . Những cành liễu sắc bén cắt rách linh khí hộ thể của hai , bắt đầu tấn công pháp y của sư .
Thịnh Tịch nhốt c.h.ặ.t thể động đậy, cành liễu ngừng quấn lên, chớp mắt bao vây cô và Ôn Triết Minh thành một cái kén tằm. Những cành liễu ngừng siết c.h.ặ.t, ý đồ cứ thế siết c.h.ế.t bọn họ.
Thịnh Tịch tâm niệm động, quanh bùng lên Phượng Hoàng Hỏa, nhanh ch.óng thiêu rụi cành liễu đang quấn lấy và Ôn Triết Minh.
Hai chạm đất, những cành liễu dày đặc đuổi theo, Thịnh Tịch giơ một quả cầu lửa lớn lên định thiêu rụi cái cây . Đối phương thấy tình thế , thế mà rút khỏi bùn đất, đầu bỏ chạy. Những rễ cây chằng chịt dùng chân, giẫm loạn xạ mặt đất, bước thấp bước cao, tư thế chạy bộ thậm chí chút buồn .
“Tiểu sư mau đuổi theo!” Ôn Triết Minh kéo Thịnh Tịch liền đuổi theo cái cây .
Nhị sư dũng mãnh ? Hiếm khi một đan tu trói gà c.h.ặ.t như sục sôi ý chí chiến đấu như , Thịnh Tịch vò một quả cầu Phượng Hoàng Hỏa lớn, định giúp Ôn Triết Minh trợ oai.
Cảm nhận ngọn lửa hừng hực phía , mộc yêu phía lập tức chạy nhanh hơn.
Ôn Triết Minh vội : “Tiểu sư , thu lửa . Đây là Viên Dung Liễu, là tài liệu lát nữa chúng luyện đan cần dùng đến.”
Tài liệu cần thiết cho luyện khí, luyện đan trong các cửa ải thi đấu, đều bắt buộc lấy trong sân thi đấu mới tính, cho phép mang theo. Viên Dung Liễu vốn hiếm gặp, yêu khí rò rỉ ngoài, nếu ẩn nấp trong rừng liễu bình thường thì khó phát hiện. Bọn họ vận khí tồi, gặp .
Thịnh Tịch lúc tinh thần càng thêm phấn chấn, thu hồi Phượng Hoàng Hỏa, rút bội kiếm bên hông liền vung một đường kiếm thế.
Viên Dung Liễu dùng cành liễu tạo thành một tấm khiên bảo vệ, kiếm thế va cành liễu, những cành liễu nhỏ đứt gãy bay lả tả, nhưng tổn thương đến bản thể của Viên Dung Liễu.
“Cũng lợi hại phết. Nhị sư , Viên Dung Liễu đẻ linh thạch ?” Thịnh Tịch nhớ tới tiền đồ của Đại Đầu Nhị Đầu liền tràn đầy mong đợi.
Ôn Triết Minh lắc đầu: “Phệ Nguyên Huyết Ma Hoa vì cấu tạo đặc thù mới thể lưu trữ linh khí dư thừa trong cơ thể, ngưng kết thành linh thạch. Viên Dung Liễu thể lưu trữ linh khí, điều .”
Thịnh Tịch thất vọng thở dài: “Quả nhiên vẫn là Hoa Hoa của tuyệt nhất.”
Hai gốc Huyết Ma Hoa đài quan sát thấy Thịnh Tịch khen , kiêu ngạo chống nạnh, hình thon dài đắc ý uốn éo thành hai cây rong biển.
Trên sân thi đấu, lúc Thịnh Tịch chuyện với Ôn Triết Minh, đòn tấn công tay cũng dừng . Viên Dung Liễu mệt mỏi đối phó, cuối cùng Thịnh Tịch một kiếm đ.á.n.h gục, ngã xuống đất run lẩy bẩy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-270-lao-ba-va-tieu-thiep-cua-thinh-tich.html.]
Thịnh Tịch đá nó một cái: “Phi kiếm của ?”
Khe nứt lành Viên Dung Liễu mở nữa, nhổ một thanh phi kiếm vỡ vụn, dùng cành cây đỡ lấy, cung cung kính kính dâng đến mặt Thịnh Tịch.
Thanh kiếm vỡ đ.â.m nhói mắt Thịnh Tịch, tim cô đau quá, tức giận đùng đùng đá Viên Dung Liễu dài bảy tám mét: “Ai cho mi đ.á.n.h nát lão bà của !”
Viên Dung Liễu ô ô ô, cẩn thận chỉ chỉ bội kiếm trong tay Thịnh Tịch, dường như đang : Lão bà của ngươi vẫn khỏe mà.
Thịnh Tịch khựng , tiếp tục đá nó: “Ai cho mi đ.á.n.h nát tiểu mới cưới hôm nay!”
Viên Dung Liễu hối hận c.h.ế.t, sớm tên Luyện Khí tầng hai khó đối phó như , nó cố ý đến đỡ một kiếm , dụ Thịnh Tịch mắc mưu .
Khe nứt cây càng lớn hơn một chút, từ bên trong rơi bốn năm cái túi trữ vật. Trên túi trữ vật thêu ký hiệu của Lạc Phong Tông, chắc là do t.ử Lạc Phong Tông đây đến đây rèn luyện để .
Viên Dung Liễu dùng cành cây đóng vai trò hai tay, một nữa cung cung kính kính dâng những túi trữ vật đến mặt Thịnh Tịch.
Thịnh Tịch dùng thần thức lướt qua tình hình trong túi trữ vật, đồ vật gì đặc biệt, cầm lấy giao cho Ôn Triết Minh, đồng thời hỏi Viên Dung Liễu: “Chỗ mi pháp khí thể phi hành ở đây ?”
Cả cây Viên Dung Liễu bắt đầu lắc lư, biểu thị .
Thịnh Tịch trừng mắt nó: “Vô dụng!”
Viên Dung Liễu run lên một cái, những cành liễu thon dài vốn rủ xuống bắt đầu vươn lên, với tốc độ cực nhanh đan thành một chiếc vương tọa uy vũ bá khí bằng dây leo. Sau đó nó cúi xuống, đưa vương tọa đến mặt Thịnh Tịch, tỏ ý sẵn sàng thú cưỡi cho Thịnh Tịch.
Nó điều như , khiến Thịnh Tịch cũng ngại đá nó nữa.
“Nhị sư , là chúng đừng g.i.ế.c nó nữa. Nó chạy cũng nhanh lắm, suýt chút nữa đuổi kịp, giữ thú cưỡi cũng tồi.”
Ôn Triết Minh ý kiến: “ chúng cần một đoạn lõi cây của nó.”
Tim Viên Dung Liễu nghẹn , vương tọa đỉnh đầu lập tức sụp đổ.
Ôn Triết Minh hiệu cho nó an tâm: “Một tấc là .”
Viên Dung Liễu nháy mắt sống , chỉ khôi phục vương tọa của Thịnh Tịch, mà còn đan cho Ôn Triết Minh một cái.
Xét đến tính chất đặc thù của thực vật, lõi cây của yêu thực dài. Nếu chỉ cần một tấc, sẽ tổn thương đến căn cơ của nó, giả dĩ thời nhật là thể khôi phục. Để lấy lòng hai , để thể hiện quyết tâm kẻ nịnh bợ của , Viên Dung Liễu mở rộng cõi lòng, ngay mặt Thịnh Tịch và Ôn Triết Minh, hào phóng cắt hai tấc lõi cây cho bọn họ.
Sự hào sảng khiến Thịnh Tịch cũng chút ngại ngùng, ném cho nó một lọ đan d.ư.ợ.c tẩm bổ.
Viên Dung Liễu nháy mắt cảm động đến mức oa oa , lá cây đều đang run rẩy, dường như đến mức nấc nghẹn. Mặc dù hai tu sĩ nhân tộc cũng g.i.ế.c nó, nhưng thế mà cho nó đan d.ư.ợ.c kìa! Lần đầu tiên cho nó đan d.ư.ợ.c! Nó theo hai cả đời!
Thịnh Tịch ăn vạ, cùng Ôn Triết Minh lên vương tọa đỉnh đầu Viên Dung Liễu. Thịnh Tịch lấy một trận bàn phòng ngự, gắn lên đỉnh đầu Viên Dung Liễu, tránh để đ.á.n.h lén.
Ôn Triết Minh lấy bảng hướng dẫn thi đấu, từng loại tài liệu cần thiết đó , hỏi Viên Dung Liễu: “Trong những tài liệu , mi cái nào gần nhất ở ?”
Viên Dung Liễu dùng cành liễu chỉ về một hướng.
Thịnh Tịch hiểu ý, lấy chiếc gối tựa nhỏ mềm mại lót vương tọa, thoải mái ngả : “Dẫn chúng tìm tài liệu.”
Ai cô mở màn ở chế độ địa ngục chứ? Vừa rắn độc địa phương dẫn đường tìm tài liệu, rõ ràng là mở màn của chọn!