Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 265: Sự Tin Tưởng Cơ Bản Nhất Giữa Người Và Bạch Tuộc Đâu Rồi
Cập nhật lúc: 2026-04-05 23:07:22
Lượt xem: 60
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đây là một vết rách hồn phách, bên loáng thoáng khí tức dị thường lưu .
Luồng khí tức vô cùng mờ mịt, nếu trận pháp của Hợp Hoan Tông đặc thù, ai thể phát hiện sự tồn tại của nó.
Tim Anh Bạch Tuộc chìm xuống, cẩn thận mượn sức mạnh của trận pháp tìm hiểu sự hình thành của vết rách .
Tuy nhiên ý niệm mới xuất hiện, một luồng sức mạnh uy h.i.ế.p từng từ trong luồng khí tức lưu dâng lên.
Nguy hiểm!
Chín cái não của Anh Bạch Tuộc lập tức đều ý niệm lấp đầy!
“Đều ngoài!”
Anh Bạch Tuộc thấy giọng của đang hét lên.
luồng sức mạnh chấn nhiếp, nguyên thần phảng phất trong nháy mắt đóng băng, căn bản thể động đậy, còn thể hét câu .
Luồng sức mạnh đó cực tốc lao về phía , chỉ cần nhẹ nhàng lướt qua là thể khiến hôi phi yên diệt.
Khoảnh khắc cái c.h.ế.t ập mặt, Anh Bạch Tuộc chỉ cảm giác kéo một cái, ném khỏi gian .
Nguyên thần của bốn vị Hóa Thần trưởng lão khác cũng giống như , đều luồng sức mạnh chấn nhiếp, cho đến khi dường như một luồng sức mạnh khác đẩy một cái, mới hiểm hiểm rời .
Nguyên thần của năm vị Hóa Thần tu sĩ đồng thời quy vị, đồng loạt phun một ngụm m.á.u lớn.
Trận pháp bọn họ hóa thành biển lửa, tay của Anh Bạch Tuộc hóa thành xúc tu đỏ như m.á.u, cuốn lấy Thịnh Tịch, cùng bốn khác rút lui.
Biển lửa lóe lên biến mất, nhanh tan biến, ngay cả khí tức của hỏa diễm cũng lưu chút nào.
Chỉ một cái hố đen ngòm khổng lồ hình thành tại chỗ, chứng minh tất cả là ảo giác của .
“Chuyện... chuyện gì thế ?” Minh Tu Tiên Quân kinh ngạc hỏi.
Bốn vị Hóa Thần tu sĩ thương nhao nhao dùng đan d.ư.ợ.c định thương thế, ai rảnh rỗi trả lời câu hỏi của ông.
Tông chủ Đan Hà Tông lau vết m.á.u khóe miệng, nhíu mày đ.á.n.h giá Thịnh Tịch dường như ảnh hưởng: “Thịnh Tịch, trong cơ thể ngươi cái gì?”
Thịnh Tịch vẻ mặt m.ô.n.g lung, chẳng lẽ đạo tâm của nàng dơ bẩn đến mức các trưởng lão thấy đều thổ huyết ?
Thế là, nàng ngoan ngoãn nhận thức lầm của , thành thật : “Có thể là một bụng ý .”
Tông chủ Đan Hà Tông cảm giác sắp thổ huyết , vội vàng uống một viên đan d.ư.ợ.c ép ép kinh.
Thấy các trưởng lão thần sắc quái dị , Thịnh Tịch cảm giác hình như biến thành một con quái vật.
Nàng theo bản năng trốn lưng Anh Bạch Tuộc, phát hiện xúc tu của Anh Bạch Tuộc vẫn giữ nguyên hình dạng cũ, biến thành hình .
Xúc tu màu đỏ ngọn lửa sém qua một chỗ, thế mà biến thành than củi.
Thịnh Tịch kinh ngạc: “Anh Bạch Tuộc, vết thương của ngươi thế nào ?”
Bản thể của yêu thú Hóa Thần kỳ còn cứng hơn cả sắt thép, thế mà chỉ những ngọn lửa chạm một cái biến thành như .
Đó là một loại hỏa diễm mà Anh Bạch Tuộc từng thấy qua.
Đối mặt với ánh mắt lo lắng của Thịnh Tịch, giấu xúc tu lưng, nhạt giọng : “Không .”
Lời còn dứt, Kính Trần Nguyên Quân đưa tới một thanh chủy thủ và một lọ đan d.ư.ợ.c: “Khoét bỏ thịt thối , bóp nát đan d.ư.ợ.c thành bột bôi lên vết thương.”
Giọng điệu luôn ôn hòa của ông mang theo một cỗ thể nghi ngờ.
Anh Bạch Tuộc theo như thật, sự áp chế loáng thoáng tồn tại cái xúc tu vốn cách nào biến thành hình biến mất, nhanh theo tâm ý của biến thành tay .
Thịnh Tịch vội móc băng gạc cẩn thận từng li từng tí giúp băng bó kỹ vết thương, tò mò xem miếng thịt bạch tuộc hỏng giống như than củi mặt đất.
Đột nhiên, đỉnh đầu nàng vang lên giọng của Anh Bạch Tuộc: “Hỏng , thể ăn.”
Thịnh Tịch: “…” Sự tin tưởng cơ bản nhất giữa và bạch tuộc !
Thịnh Tịch nghiêm túc nhấn mạnh với Anh Bạch Tuộc: “Ta táng tận lương tâm như , sẽ ăn sủng vật nhà !”
Sủng vật?
Tất cả đều dùng ánh mắt khó tin về phía Thịnh Tịch.
Ngươi một Luyện Khí tầng hai, nuôi yêu thú Hóa Thần kỳ sủng vật, rốt cuộc là con ngươi vấn đề, là con bạch tuộc vấn đề?
Minh Tu Tiên Quân nổi nữa, nhắc nhở Thịnh Tịch: “Đó là sủng vật mà ngươi thể nuôi nổi ?”
Sủng vật Hóa Thần kỳ ba trái tim, tám cái chân, chín cái não liếc ông một cái, lạnh lùng hỏi ngược : “Không ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-265-su-tin-tuong-co-ban-nhat-giua-nguoi-va-bach-tuoc-dau-roi.html.]
Minh Tu Tiên Quân: “Cái ... cũng ?”
Con Thịnh Tịch , và con bạch tuộc của ngươi, đều vấn đề ?
Trong lúc chuyện, miếng thịt bạch tuộc than củi rơi mặt đất biến mất thấy , chỉ còn một cái hố nhỏ màu đen nhiệt độ cao của nó ăn mòn .
Thịnh Tịch lải nhải với Anh Bạch Tuộc: “Ta thật sự ăn, ngươi cần phòng thủ nghiêm ngặt hủy thi diệt tích như .”
Anh Bạch Tuộc nhíu mày cái hố nhỏ đen ngòm mặt đất: “Không .”
Mọi ban đầu đều tưởng là , lời , đưa mắt .
Thấy những khác cũng mờ mịt giống , rốt cuộc xác định do những mặt , càng thêm khó hiểu.
Đồng thời, trong lòng bọn họ dâng lên một cỗ bất an mãnh liệt.
Những bọn họ, thể xưng là cường giả mạnh nhất Đông Nam Linh Giới, nhưng thế mà một ai thể thấu huyền cơ trong đó.
“Chuyện rốt cuộc là thế nào?” Ngụy Trưởng lão thật sự là nhịn nữa, ánh mắt hết đến khác quét qua bốn một thú khởi động trận pháp.
Lăng Phong Tiên Quân dùng một loại giọng điệu khó tin, chậm rãi : “Tâm khẩu của Thịnh Tịch thiếu một khiếu.”
Thịnh Tịch: “?”
Đây là kịch bản của đại sư ?
Các ngươi là nhầm tâm ?
Nàng đang định đặt câu hỏi, Quy Trưởng lão nhịn : “Nàng quỷ kế nhiều như , thể thiếu tâm nhãn?”
Thịnh Tịch dùng sức gật đầu: “ đúng đúng, tâm nhãn của nhiều lắm.”
Tề Niệm cũng nạp muộn đây: “Hình ảnh chúng thấy, quả thực chính là như .”
Anh Bạch Tuộc cũng gật đầu biểu thị sai.
“Lần chúng xem là đạo tâm của Thịnh Tịch, đạo tâm của nàng trọn vẹn, đối với việc tu luyện trăm hại mà một lợi.”
Giọng điệu của trưởng lão Hợp Hoan Tông trầm xuống, “Kính Trần, Quy Ninh, Thịnh Tịch lúc tu luyện, gì giống với những t.ử khác ?”
Quy Trưởng lão nghĩ nghĩ : “Nàng học cái gì cũng một cái là , cái tính ?”
Trưởng lão các tông khác: “…” Cực kỳ nghi ngờ lão già đang khoe khoang!
Trưởng lão Hợp Hoan Tông: “Ta đang mặt tiêu cực!”
Kính Trần Nguyên Quân một châm kiến huyết: “Nàng học nhanh, nhưng hiếu học.”
“Cái gọi là hàm ngư.” Thịnh Tịch nhỏ giọng .
Nhớ tới một loạt hành vi bày lạn của Thịnh Tịch trong bí cảnh, các trưởng lão đối với chuyện nhanh hình thành nhận thức chung.
Tông chủ Đan Hà Tông đưa kết luận của buổi hội chẩn chuyên gia : “Xem vết rách đạo tâm của Thịnh Tịch, tương ứng thể là lòng cầu tiến của nàng .”
Các trưởng lão khác tỏ ý tán đồng: “Không sai sai, nếu thiên tài êm , thể chí tiến thủ như ?”
“May mà thiên tư vẫn còn, nếu mầm mống như , thật sự lỡ dở .”
Mọi qua , ánh mắt về phía Thịnh Tịch tràn đầy sự tiếc nuối.
Đứa trẻ bao a, gặp chuyện ?
Chỉ Thịnh Tịch cảm thấy bọn họ nghĩ nhiều .
Nàng kiếp Quyển vương, mỗi ngày đều lo âu, tuổi còn trẻ hai cục u xơ tuyến v.ú to đùng.
Kiếp nàng hàm ngư vui vẻ bao, một chút cũng buồn.
Nàng chỉ là hiểu tại khoét một tia đạo tâm.
Không là tên khuyết đức nào .
Trong lúc Thịnh Tịch đang trầm tư, Tiêu Ly Lạc sáp tới : “Tiểu sư , hàm ngư thì hàm ngư . Ta sẽ chăm chỉ tu luyện, bảo vệ , đảm bảo thể bù đắp chút tâm nhãn thiếu của .”
Quy Trưởng lão một phát xách : “Sư ngươi tám trăm cái tâm nhãn, cộng thêm ngươi, tổng cộng bảy trăm chín mươi chín cái.”
Tiêu Ly Lạc siêu cấp vui vẻ: “Ta lợi hại mà?”
Quy Trưởng lão: “… Ta khen ngươi!”
Ông vội vàng xách Tiêu Ly Lạc cách xa Thịnh Tịch hơn một chút, tránh cho hai đứa thiếu tâm nhãn sáp với gộp các hạng t.ử đồng dạng, kéo theo Thịnh Tịch cũng ngốc luôn.