Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 253: Tình Yêu Của Hắn Là Cương Thi, Sẽ Bật Dậy Liên Tục

Cập nhật lúc: 2026-04-04 23:16:02
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lữ Tưởng dùng khuôn mặt thật thà nhất, những lời chân thành nhất.

 

Thịnh Như Nguyệt tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, giật chiếc khuy măng sét tay xuống dùng sức ném thẳng mặt Lữ Tưởng.

 

Tu vi Lữ Tưởng cao hơn cô , tốn chút sức lực nào bắt .

 

Hắn cũng tức giận, lấy liền vui vẻ về.

 

Trước đó Lữ Tưởng giúp đỡ ít, Kỷ Tô Đan tu vẫn luôn theo bên cạnh , ké chiến binh khôi của , quả thực cảm nhận một phen thế nào gọi là cảm giác an .

 

Bây giờ Lữ Tưởng rời , Kỷ Tô chút yên tâm.

 

Hắn thăm dò gọi Lữ Tưởng : “Lữ Tưởng, pháp khí của bán ? Ta mua vài kiện phòng .”

 

Lữ Tưởng gần đây Ôn Triết Minh nội quyển đến sống bằng c.h.ế.t, trong Tu Di giới sắp chứa nổi pháp khí luyện chế nữa .

 

Hắn gật gật đầu, há miệng liền : “Một vạn ——”

 

Nói một nửa, nhớ đây là giá hữu nghị đồng môn.

 

Kỷ Tô là ngoài, Lữ Tưởng đổi giọng , “Hai vạn thượng phẩm linh thạch một kiện.”

 

Kỷ Tô: “... Có thể rẻ hơn một chút ?”

 

Lữ Tưởng bê nguyên bộ mà Thịnh Tịch dạy lúc : “Ta phí hết trắc trở thu thập tài liệu, tân tân khổ khổ luyện chế pháp khí, thu ngươi hai vạn, tính là nhiều.”

 

Đạo lý Kỷ Tô đều hiểu, nhưng tìm Lữ Tưởng mua, chính là hy vọng Luyện Khí Sư bán trực tiếp, trung gian kiếm lời chênh lệch, thể rẻ hơn một chút.

 

Thịnh Như Nguyệt nhớ tới cảnh tượng khi bí cảnh, Lữ Tưởng nắm từng nắm tặng pháp khí cho Thịnh Tịch, bỗng nhiên trong lòng cân bằng hơn một chút: “Ngươi bán pháp khí cho Thịnh Tịch, thu bao nhiêu tiền?”

 

Lữ Tưởng dùng ánh mắt kẻ thiểu năng : “Cho tiểu sư đương nhiên là tặng , thể thu tiền?”

 

Thịnh Như Nguyệt buột miệng thốt : “Vậy tại ngươi thu chúng hai vạn?”

 

Lữ Tưởng cảm thấy cô càng thiểu năng hơn: “Ngươi , tại tặng ngươi?”

 

Thịnh Như Nguyệt cứng họng.

 

Đáng ghét!

 

Một Luyện Khí Sư như , Thịnh Tịch cướp !

 

Tiêu Ly Lạc mà ngứa ngáy trong lòng, nhỏ giọng thương lượng với Lữ Tưởng: “Tứ sư , là sư của , cũng thể tặng pháp khí cho nha?”

 

Lữ Tưởng hừ hừ: “Chỉ tặng sư .”

 

Vẻ mặt Tiêu Ly Lạc giãy giụa: “Vì pháp khí, cũng thể . Kiếm tu chúng , co dãn !”

 

Những kiếm tu khác mặt ở đó: “...” Kiếm tu bọn họ như !

 

Sự bi t.h.ả.m của Tiêu Ly Lạc, khiến trong lòng Kỷ Tô cân bằng hơn một chút, tới tìm Lữ Tưởng mua hai kiện pháp khí phòng hộ.

 

Tuy rằng bốn vạn linh thạch tiêu khiến tim rỉ m.á.u, nhưng phẩm chất pháp khí của Lữ Tưởng quả thực tồi, cũng coi như an ủi trái tim nhỏ bé mỏng manh của Kỷ Tô.

 

Ngô Nam vẻ mặt khinh thường, đó tới cũng mua hai kiện.

 

Tiết Phi Thần theo thói quen sờ túi linh thạch của một cái, trầm mặc một lát, xoay bước .

 

Kiếm tu kiếm là đủ , cần pháp khí!

 

Dằn vặt cả một đêm, đều tinh bì lực tẫn, đêm nay sẽ nghỉ ngơi chỉnh đốn ở đây.

 

Thịnh Tịch lấy trận kỳ bố trí trận pháp phòng hộ, đám Uyên Tiện sắp xếp xong nhân tuyển gác đêm, luân phiên gác đêm.

 

Thịnh Tịch tìm một con Sương Nguyệt Lang bộ lông mềm mại nhất, sấp nó ngủ say, thần thức bỗng nhiên nhận Đại Đầu, Nhị Đầu dị động.

 

Cô mở mắt , Lục Tấn Diễm và Hạ Minh Sơn gác đêm dậy, cảnh giác chằm chằm bên trong hố sâu.

 

Bên trong hố sâu tối đen như mực, thần thức của Thịnh Tịch quét qua, nhận thứ gì đó đang đến gần.

 

Uyên Tiện xuất kiếm đầu tiên, trường kiếm x.é to.ạc màn đêm, rơi thẳng xuống hố sâu.

 

Tiếng nổ lốp bốp truyền đến, ánh sáng do linh khí lóe lên chiếu rọi tình huống trong hố sâu.

 

Dưới đống đá vụn, một khối Nguyệt Mang Thạch màu xanh ánh trăng lớn, đang tỏa ánh sáng nhàn nhạt.

 

Nguyệt Mang Thạch là do tinh hoa của mặt trăng ngưng kết mà thành, cực kỳ ích cho việc tu luyện, vô cùng hiếm thấy.

 

Bình thường một khối Nguyệt Mang Thạch to bằng móng tay thể bán giá trời ở Vô Nhai Các, bây giờ khối Nguyệt Mang Thạch chỉ riêng phần lộ mặt đất to bằng nắm tay, càng đừng đến phần chôn đất.

 

Trong hố sâu thứ đang ý đồ dọn khối Nguyệt Mang Thạch , đám Uyên Tiện lập tức bay tới tranh đoạt.

 

Thịnh Tịch trở tay gõ cho Đại Đầu, Nhị Đầu mỗi đứa một cái đầu, chuyện quan trọng như mà dám giấu cô!

 

Năm gã kiếm tu bạo lực đều ở bên , Thịnh Tịch xen , lạnh lùng chất vấn hai gốc Huyết Ma Hoa: “Các ngươi cắm rễ ở đây, chính là vì khối Nguyệt Mang Thạch ?”

 

Huyết Ma Hoa cúi gằm đầu, dám ho he.

 

Thịnh Tịch hừ hừ: “Biết mà báo, tội thêm một bậc! Hai đứa các ngươi mục đích gì?”

 

Đại Đầu ấp úng : “Chúng ... chúng ... chính là đợi ngài ngỏm củ tỏi.”

 

Thịnh Tịch: “?”

 

Vẫn là để cô bây giờ thiêu c.h.ế.t hai đứa nghịch t.ử !

 

Thịnh Tịch xắn tay áo lên, giơ hai ngọn Phượng Hoàng Hỏa lên.

 

Nhị Đầu lưu loát quỳ xuống cầu xin tha thứ: “Lão đại đừng thiêu chúng ! Chúng chính là cảm thấy ngài chỉ tu vi Luyện Khí, đợi khi ngài c.h.ế.t, huyết khế giải trừ, chúng còn thể tiếp tục hưởng dụng khối Nguyệt Mang Thạch . Chúng còn dùng cái thăng Hóa Thần cơ.”

 

Đại Đầu gật đầu liên tục, tần suất cao đến mức khiến hoài nghi cái rễ cây nhỏ bé chống đỡ cái đầu của nó sắp đứt đến nơi: “ đúng đúng, chúng chính là cảm thấy ngài là một kẻ đoản mệnh, đến một trăm năm, chúng thể tiếp tục tu luyện.”

 

Thịnh Tịch: “... Ta thể sống một vạn năm!”

 

Cổ hai gốc Huyết Ma Hoa đồng loạt ngửa , tuy rằng biểu cảm, nhưng động tác tiêu chuẩn của “Ông lão xem điện thoại tàu điện ngầm. jpg”.

 

Biểu cảm nhỏ của Thịnh Tịch càng hung dữ hơn: “Sống lâu hơn cả hai đứa các ngươi cộng !”

 

Có thể là cô quá hung dữ, cũng thể là Phượng Hoàng Hỏa quá mãnh liệt, tóm hai gốc Huyết Ma Hoa tin .

 

Đại Đầu còn vuốt m.ô.n.g ngựa: “Nhân tộc đều ‘Tai họa lưu ngàn năm’, ngài thể sống một vạn năm, nhất định là một siêu cấp đại tai họa nhỉ?”

 

Thịnh Tịch: “...” Không tiếng , thể .

 

Trong lúc chuyện, đội kiếm tu bạo lực giải quyết xong chuyện hố sâu.

 

Kẻ ý đồ trộm khối Nguyệt Mang Thạch ai khác, mà chính là Thiết Đản Xà mà Thịnh Tịch siêu thích ăn.

 

Tiêu Ly Lạc lôi tiểu gia hỏa từ trong đống đá vụn , vung vẩy vài cái, một khối Nguyệt Mang Thạch to bằng quả bóng rổ liền từ Thiết Đản Xà rơi xuống.

 

Hạ Minh Sơn đỡ lấy Nguyệt Mang Thạch, “Chậc” một tiếng: “Tiểu gia hỏa thoạt tác dụng gì, trộm đồ ngược bản lĩnh, suýt chút nữa nó đắc thủ .”

 

Uyên Tiện vung một kiếm về phía một chỗ hố trời, vách đá vỡ vụn, sáng lên ánh sáng của trận pháp.

 

Ngôn Triệt vốn dĩ trốn trong trận pháp âm thầm quan sát hết thảy bĩu môi, đầu tiên: “Đại sư , Ngũ sư .”

 

Hồ Tùng Viễn theo sát phía , chằm chằm Thiết Đản Xà trong tay Tiêu Ly Lạc: “Phiền trả rắn cho .”

 

Hồ Thiếu tông chủ c.h.ế.t cha, chuyện lễ phép hơn nhiều.

 

Tiêu Ly Lạc liếc con rắn vẫn còn đang thở dốc trong tay, vô cùng tiếc nuối trả rắn cho .

 

Hồ Tùng Viễn vội vàng đút cho Thiết Đản Xà một viên đan d.ư.ợ.c, tránh để tiểu gia hỏa tự dọa c.h.ế.t.

 

Cùng một đội với hai bọn họ là Đàm Bình, Long Vũ và một nam t.ử khác của Hợp Hoan Tông là Phó Tấn Vân, dáng dấp cũng là một bộ da dẻ đẽ.

 

Thịnh Tịch nhảy xuống hố sâu, vui vẻ vẫy tay với bọn họ, và tìm Phó Tấn Vân chụp chung một bức ảnh.

 

“Sao các ngươi ở đây?” Tiêu Ly Lạc tò mò hỏi.

 

“Ta dò xét nơi linh khí nồng đậm, cảm thấy hẳn là bảo bối, liền qua đường hầm lòng đất tới đây.” Đàm Bình .

 

Lối trong hố trời kỳ thật đều là những lỗ hổng do rễ cây của hai gốc Phệ Nguyên Huyết Ma Hoa sinh trưởng khoan , khi rễ cây khổng lồ đổi vị trí, những lỗ hổng liền biến thành lối đủ cho .

 

Đội Ngôn Triệt thiên tài Phù tu ở đây, bộ hành trình đều dán Nặc Tung Phù.

 

khi Thiết Đản Xà gây động tĩnh, vẫn luôn ai phát hiện tung tích của bọn họ.

 

La bàn tay Thịnh Như Nguyệt dò xét hẳn cũng là khối Nguyệt Mang Thạch .

 

Chỉ là cô ngay từ đầu thấy hai gốc Phệ Nguyên Huyết Ma Hoa , mới thể hiểu lầm chúng là tài liệu cực phẩm mà la bàn chỉ.

 

Long Vũ thở dài: “Nếu các ngươi chọc gậy bánh xe ở đây, chúng ôm khối Nguyệt Mang Thạch chuồn .”

 

“Nếu chúng đến một bước, các ngươi thức ăn cho tiểu hoa hoa của .” Thịnh Tịch b.úng tay một cái, Đại Đầu, Nhị Đầu một trái một xuất hiện bên cạnh cô, chống nạnh, oai phong lẫm liệt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-253-tinh-yeu-cua-han-la-cuong-thi-se-bat-day-lien-tuc.html.]

Uy áp Nguyên Anh hậu kỳ như như tràn từ chúng, Long Vũ vẫn còn ở Trúc Cơ kỳ lặng lẽ lùi một bước, giả vờ như tồn tại.

 

Tại ai cũng đ.á.n.h giỏi hơn !

 

Hạ Minh Sơn ôm Nguyệt Mang Thạch, cố gắng để Ngôn Triệt, với Thịnh Tịch: “Tiểu Tịch, cái thuộc về chúng nhỉ?”

 

Thịnh Tịch hai gốc Phệ Nguyên Huyết Ma Hoa và bầy Sương Nguyệt Lang, điểm vượt xa hai đội còn .

 

về phía đám Ôn Triết Minh, thấy đồng đội đều ý kiến, liền gật gật đầu.

 

Phó Tấn Vân liếc đồng đội của , thở dài một thườn thượt: “Sao sư tỷ nào cùng một nhóm với chúng nhỉ.”

 

Không tính Thịnh Tịch cái BUG , đội thuần kiếm tu do năm Uyên Tiện tạo thành, tuyệt đối là đội đ.á.n.h giỏi nhất trong bảy đội.

 

Muốn cường công tuyệt đối cửa, nhưng tâm pháp Hợp Hoan Tông đặc thù, nếu nữ tu ở đây, lẽ thể d.a.o động đạo tâm của đối phương, từ đó lấy khối Nguyệt Mang Thạch .

 

Ngôn Triệt , Hạ Minh Sơn, linh quang lóe lên: “Ta nha.”

 

Phó Tấn Vân và Long Vũ đồng thời về phía , lộ vẻ khiếp sợ.

 

Hai bọn họ từ nhỏ lớn lên ở Hợp Hoan Tông, liếc mắt một cái Ngôn Triệt là nam.

 

Xét thấy đầu tiên thấy Ngôn Triệt, Ngôn Triệt mặc quần áo t.ử tế.

 

Bây giờ gì cũng thu dọn bản một vòng, hai sư khi khiếp sợ, nhanh chấp nhận sự thật .

 

thế nào nhỉ...

 

Tuy rằng Hợp Hoan Tông cũng bí pháp liên quan thích hợp với sở thích long dương, nhưng vẫn đến lúc bọn họ tu tập.

 

Hơn nữa, Ngôn Triệt một Phù tu, tâm pháp Hợp Hoan Tông bọn họ?

 

Trong sự kinh ngạc của hai sư , Ngôn Triệt lạch cạch chạy đến Hạ Minh Sơn, kéo ống tay áo của , ngọt ngào gọi: “Ca ca!”

 

Hạ Minh Sơn cả run lên, Nguyệt Mang Thạch trong tay suýt chút nữa bay ngoài.

 

Ngôn Triệt đưa tay lấy Nguyệt Mang Thạch, Hạ Minh Sơn hồn, vội vàng né tránh, đầu dám : “Ngươi đừng ồn ào nữa, đây là của đội chúng .”

 

Ngôn Triệt kéo ống tay áo của , vặn vẹo nũng, giọng mềm dẻo: “Ca ca, cho xem một chút mà. Người chỉ cần xem một chút xíu thôi mà.”

 

Hạ Minh Sơn: “!”

 

A a a a!

 

Tại nũng như !

 

Lục Tấn Diễm và Sài Úy nỡ thẳng, tiến lên đưa Hạ Minh Sơn .

 

Long Vũ và Phó Tấn Vân phản ứng cực nhanh, lập tức cản hai .

 

Hồ Tùng Viễn vẫn còn ngơ ngác, hiểu xảy chuyện gì.

 

Thấy đồng đội đều động tác, cảm thấy cũng nên tiến lên hỗ trợ, về phía Uyên Tiện cách khá gần.

 

Tuy nhiên Uyên Tiện còn ngơ ngác hơn cả Hồ Tùng Viễn.

 

Lần ở trạch viện Tiên Dương Thành, ba Uyên Tiện đến muộn một bước, thấy cảnh Ngôn Triệt rớt liêm sỉ.

 

Bây giờ bổ sung hồ sơ thành công, Uyên Tiện ngạc nhiên Ngôn Triệt, phảng phất đang hoài nghi nhân sinh.

 

Tam sư của , biến thành thế ?

 

……

 

Không chỉ bọn họ, nhiều trưởng lão đài quan sát cũng sự liêm sỉ của Ngôn Triệt cho kinh ngạc, đồng loạt về phía Ngụy Trưởng lão của Ngự Thú Tông.

 

Ngụy Trưởng lão đồng dạng khiếp sợ hồn, hét lớn một tiếng: “Nó con trai , gì?”

 

Các trưởng lão hồn, đồng loạt về phía Kính Trần Nguyên Quân và Quy Trưởng lão.

 

Lần , ngay cả Kính Trần Nguyên Quân từng thấy qua cảnh tượng hoành tráng cũng hiếm thấy trầm mặc.

 

Quy Trưởng lão càng là ngây .

 

Sao càng , càng hiểu nổi đám ?

 

Chỉ Lăng Phong Tiên Quân như gió xuân ấm áp, khóe miệng sắp toét đến tận mang tai , khanh khách hỏi: “Các ngươi kinh ngạc cái gì? Chưa thấy qua ?”

 

Chư vị trưởng lão: “...”

 

Cũng thấy qua, chỉ là thấy qua t.ử Thất Tông chơi như , càng thấy qua dám chơi như mặt trưởng bối.

 

Ngôn Triệt quên mất vẫn đang phát sóng trực tiếp ?

 

……

 

Hạ Minh Sơn vẫn đang kiên trì, cố gắng với trong lòng: “Ngôn Triệt là nam! Ngôn Triệt là nam...”

 

Ngôn Triệt lùn hơn Hạ Minh Sơn một chút, với tới Nguyệt Mang Thạch trong n.g.ự.c Hạ Minh Sơn, nhảy nhót kéo cánh tay : “Ca ca, nhất, cho Triệt Triệt xem một chút xíu mà.”

 

Hạ Minh Sơn: “!”

 

Hắn kiên trì!

 

Hắn thể thua!

 

Hạ Minh Sơn cố gắng cổ vũ bản , bỗng nhiên cảm thấy má nóng lên.

 

Ngôn Triệt cọ má với !

 

Trái tim Hạ Minh Sơn lập tức “Mẹ kiếp” quét màn hình, ngây .

 

Ngôn Triệt nhân cơ hội ôm lấy Nguyệt Mang Thạch trong n.g.ự.c , dán Gia Tốc Phù xoay bỏ chạy: “Cảm ơn nha!”

 

“Tuyệt!” Long Vũ và Phó Tấn Vân hoan hô, đồng dạng dán Gia Tốc Phù mà Ngôn Triệt đưa cho từ xoay bỏ chạy.

 

Hồ Tùng Viễn chậm hơn bọn họ nửa nhịp, Đàm Bình kéo hỏa tốc cùng chạy mất.

 

Đánh khẳng định đ.á.n.h đám kiếm tu , chạy là lối thoát duy nhất.

 

Năm nhanh biến mất màn đêm.

 

Trái tim Hạ Minh Sơn đập thình thịch, vẻ mặt thụ sủng nhược kinh: “Hắn cảm ơn .”

 

Sài Úy: “... Hắn cướp Nguyệt Mang Thạch của chúng !”

 

Hạ Minh Sơn hồn, ý thức gài bẫy .

 

Trái tim lập tức trống rỗng, ôm n.g.ự.c “Rầm” một tiếng ngã xuống đất.

 

Lục Tấn Diễm và Hạ Minh Sơn vội vàng đỡ .

 

Hạ Minh Sơn bầu trời với ánh mắt vô cùng trống rỗng: “Tình yêu của , c.h.ế.t .”

 

Sài Úy cố gắng giúp nhận rõ hiện thực: “Nhị sư , hẳn là từng tình yêu .”

 

Hạ Minh Sơn nghẹn họng, cảm thấy hít thở cũng khó khăn: “Ta sai điều gì? Tại thể là con gái?”

 

Lục Tấn Diễm: “... Hắn là con gái cũng chắc thích .”

 

Trái tim Hạ Minh Sơn càng đau hơn.

 

A a a a!

 

Hắn thích con gái mềm mại đáng yêu !

 

Lúc Ngôn Triệt giả gái tại đáng yêu như !

 

Thịnh Tịch đồng tình đặt kiếm của n.g.ự.c Hạ Minh Sơn: “Hạ sư , tình yêu chỉ ảnh hưởng đến tốc độ xuất kiếm của thôi. Quên Tam sư của , chỉ kiếm, mới là lão bà vĩnh viễn của .”

 

Hạ Minh Sơn ôm c.h.ặ.t kiếm của , lão bà , nhưng con gái hơn.

 

Hu hu hu, tình yêu của , là một con cương thi, sẽ bật dậy liên tục.

 

Uyên Tiện quả thực cái cọ má của Ngôn Triệt cho khiếp sợ, nửa ngày mới hồn, khó tin hỏi Thịnh Tịch: “Tam sư ?”

 

Thịnh Tịch cũng ngờ Ngôn Triệt giới hạn như , khó nên lời đoán: “Có thể là bởi vì triệt để cần mặt mũi nữa ?”

 

Tiêu Ly Lạc thở phào nhẹ nhõm một thườn thượt: “May mà chỉ là cần mặt mũi.”

 

Những khác: “?”

 

Cái cũng thể khiến ngươi thở phào nhẹ nhõm?

 

Vấn Tâm Tông các ngươi đều bệnh nặng gì ?

 

 

Loading...