Ta, Nữ Phụ Pháo Hôi, Nằm Thắng Thì Sao Nào! - Chương 100: Bởi Vì Từng Dầm Mưa, Cho Nên Muốn Xé Nát Ô Của Người Khác
Cập nhật lúc: 2026-04-02 11:19:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thịnh Tịch và Tiêu Ly Lạc với tốc độ nhanh nhất trở về Vấn Tâm Tông, tìm đến Ôn Triết Minh: “Nhị sư , Đan Hà Tông một cái Luyện Đan Đại Hội, đăng ký , cho bọn họ kiến thức một chút thực lực của !”
Ôn Triết Minh bào chế linh thực tay, ngẩng đầu lên : “Đều là chút hư danh, quan trọng.”
Thịnh Tịch: “?” Dược hiệu của Tĩnh Tâm Khẩu Phục Dịch ngóc đầu dậy ?
“Nhị sư , nội quyển nữa ?”
“Ta chỉ cảm thấy thi đấu đơn thuần ý nghĩa. Chúng tu luyện, luyện là thực lực bản , là vì tự bảo vệ và bảo vệ những quan tâm, vì thi đấu hư danh.” Ôn Triết Minh kiên nhẫn giải thích.
Thịnh Tịch cuối cùng cũng hiểu tại Vấn Tâm Tông một vị Quyển vương như , mà đây trong Thất Tông vẫn luôn vô danh tiểu .
Hóa sự nội quyển của Nhị sư là nội quyển thuần túy.
Thế thì .
Muốn nội quyển, thì viên cùng nội quyển.
Bởi vì từng dầm mưa, cho nên xé nát ô của khác.
Thịnh Tịch nghiêm túc : “Nhị sư , trong đại tỷ đan tu của Đông Nam Linh Giới, tuyệt đối thể thiếu bóng dáng của . Những bên ngoài đó đều quá lười biếng , đều nổi nữa!”
Ôn Triết Minh kinh ngạc: “Còn chuyện đều nổi nữa ?”
Thịnh Tịch: “…” Nhị sư dùng giọng điệu gì ?
Hôm nay là ngày cuối cùng đăng ký Luyện Đan Đại Hội, Tiêu Ly Lạc lo lắng cứ lề mề thế sẽ bỏ lỡ thời gian đăng ký: “Thực là và tiểu sư xem tình hình Luyện Đan Đại Hội. Hai chúng đăng ký , chỉ thể tìm . Nhị sư , mà.”
Ôn Triết Minh dịu dàng khuyên : “Chúng tông môn che chở, hai các là kiếm tu, cuộc thi ý nghĩa lớn. Thay vì qua đó lãng phí thời gian, chi bằng hảo hảo tu luyện.”
Thịnh Tịch tung đòn sát thủ: “Nhị sư , là đang đả kích lòng cầu tiến của Ngũ sư ? Lỡ như từ nay về suy sụp gượng dậy nổi, đều giống như bày lạn cá muối thì bây giờ?”
Ôn Triết Minh giật , về phía Tiêu Ly Lạc.
Tiêu Ly Lạc ôm n.g.ự.c lăn đất hét lớn: “A, tim đau quá! Ta đả kích quá lớn, bao giờ tu luyện nữa…”
Ôn Triết Minh bất đắc dĩ cúi đỡ : “Được , là chứ gì. Đệ hảo hảo tu luyện .”
Hắc hắc, nắm thóp.
Tiêu Ly Lạc từ đất nhảy dựng lên, lập tức ngự kiếm đưa Ôn Triết Minh đăng ký.
Ôn Triết Minh tủm tỉm về phía Thịnh Tịch: “Tiểu Tịch, Tĩnh Tâm Khẩu Phục Dịch luyện chế tồi, cùng đăng ký .”
Thịnh Tịch bỗng nhiên cảm thấy cổ lành lạnh, lùi mang tính chiến thuật: “Người thi là đan d.ư.ợ.c, cái thứ đó của gọi là đan, đăng ký .”
Ôn Triết Minh nụ khả ái: “Các nhập môn muộn, trong Thất Tông mỗi tông đều hai danh ngạch thể trực tiếp đăng ký tham gia Luyện Đan Đại Hội. Muội chỉ cần khi cuộc thi chính thức bắt đầu, học cách ngưng đan là .”
Thịnh Tịch vạn vạn ngờ cuối cùng nội quyển lên chính , lên án trừng mắt Tiêu Ly Lạc: “Chuyện quan trọng như , ?”
Tiêu Ly Lạc thuần kiếm tu sợ hãi gì cả, thậm chí còn lý lẽ hùng hồn: “Ta một kiếm tu tại quan tâm đến chuyện của đan tu? Hơn nữa cho dù hai chúng đăng ký thì thể gì? Muội chẳng vẫn học ngưng đan .”
Thịnh Tịch thế mà thể phản bác.
……
Đệ t.ử Đan Hà Tông phụ trách ghi danh là một quản sự lớn tuổi, thấy bọn họ lấy ngọc bài phận của Vấn Tâm Tông, tương đương kinh ngạc: “Vấn Tâm Tông các ngươi còn đan tu ?”
Thịnh Tịch tò mò: “Trước đây các ngươi đều Vấn Tâm Tông chúng như thế nào ?”
Trơn tru như quản sự đều nghiêm túc suy nghĩ một chút, mới ha hả : “Đều là một phần t.ử của Thất Tông, tự nhiên là thực lực bất tục, thực lực bất tục.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nu-phu-phao-hoi-nam-thang-thi-sao-nao/chuong-100-boi-vi-tung-dam-mua-cho-nen-muon-xe-nat-o-cua-nguoi-khac.html.]
Thịnh Tịch, Tiêu Ly Lạc, Ôn Triết Minh: Ta tin ngươi cái quỷ.
Xem sự tồn tại của Vấn Tâm Tông đây thật sự quá thấp, đến mức qua đường Giáp nhắc tới tông môn một chút ấn tượng cũng .
Ba đăng ký xong, Ôn Triết Minh dự định thuê một cái sân nhỏ ở gần đây, trong thời gian thi đấu sẽ ở đây, nhân tiện dạy Thịnh Tịch ngưng đan.
Một nhóm đang dò hỏi xem chỗ nào khách sạn, Thịnh Tịch vô tình thấy Tiết Phi Thần và Thịnh Như Nguyệt đang cầm một bức chân dung tìm .
Nhận ánh mắt của bọn họ, Tiết Phi Thần do dự, tới: “Sao các ngươi ở đây?”
“Không cho ngươi .” Tiêu Ly Lạc kéo Thịnh Tịch lưng , tránh để Tiết Phi Thần dụ dỗ tiểu sư nhà .
Thịnh Tịch chú ý tới bức chân dung trong tay , là một thiếu niên mặt tròn. Người trong ký ức của nguyên chủ chút ấn tượng, tên là Kỷ Tô, là đan tu trong các truyền t.ử của Lạc Phong Tông.
Thịnh Như Nguyệt mở bức chân dung , dịu dàng hỏi: “Tiểu Tịch, thấy Kỷ Tô sư ?”
“Các ngươi cũng mất tích ?” Tiêu Ly Lạc kinh ngạc hỏi.
“Các ngươi cũng mất tích ?” Tiết Phi Thần hỏi.
“Chúng , nhưng Đan Hà Tông mất hai . Kỷ Tô mất tích như thế nào?” Thịnh Tịch hỏi.
“Đệ xuống núi đến đây đăng ký tham gia Luyện Đan Đại Hội, đó liền thấy nữa.” Tiết Phi Thần nhíu mày, một loại dự cảm chẳng lành.
Đan Chu Thành cách Lạc Phong Tông xa, ban đầu bọn họ còn tưởng Kỷ Tô lẽ nhốt ở nơi nào đó. bây giờ ngay tại Đan Hà Tông bên cạnh Đan Chu Thành cũng mất hai t.ử, điều khiến thể nghĩ nhiều.
Hai bên trao đổi thông tin một chút, chỉ Kỷ Tô, Mạnh Khả Tâm và Nguyễn Ni đều là khi đăng ký xong mới mất tích.
Trong Thất Tông, trong các truyền t.ử còn , ngoài Đan Hà Tông còn ba đan tu, thì chỉ Ôn Triết Minh và một nửa đan tu là Thịnh Tịch thôi.
Đan Hà Tông phái bảo vệ ba truyền còn , cho phép bọn họ xuống núi nữa.
Nếu chuyện thật sự nhắm đan tu, thì Thịnh Tịch và Ôn Triết Minh mới đăng ký xong sẽ gặp nguy hiểm.
Tiêu Ly Lạc một tay kéo Thịnh Tịch, một tay kéo Ôn Triết Minh, cảnh giác xung quanh, chỉ sợ hai cũng đột nhiên mất tích: “Hai các đừng rời khỏi tầm mắt của .”
Thịnh Như Nguyệt cong khóe môi, với Thịnh Tịch: “Tiểu Tịch, Luyện Khí tầng chín . Muội cẩn thận nha, lâu như vẫn là Luyện Khí tầng hai, ở tu chân giới hảo hảo tu luyện, thì nguy hiểm đó nha.”
“Đều là Luyện Khí kỳ, gì đáng để đắc ý chứ?” Tiêu Ly Lạc bất mãn đảo mắt, kéo Ôn Triết Minh và Thịnh Tịch luôn.
Thịnh Như Nguyệt bất mãn hét lên lưng : “Ta nhanh sẽ Trúc Cơ !”
Ôn Triết Minh đầu hỏi ngược : “Tu sĩ Kim Đan ở Đông Nam Linh Giới nhiều như lông trâu, cô cho dù Trúc Cơ thì ?”
Thịnh Như Nguyệt nghẹn họng, thầm nghĩ cô rốt cuộc vẫn mạnh hơn Thịnh Tịch.
Thịnh Tịch quan tâm đến chuyện , vẫn đang vui vẻ thảo luận tối nay ăn gì với Tiêu Ly Lạc, Thịnh Như Nguyệt bỗng nhiên cảm thấy giống như một tên hề nhảy nhót.
“Đại sư … Tiểu Tịch như ?” Cô tủi mở miệng.
Tiết Phi Thần đang suy nghĩ về chuyện Kỷ Tô mất tích, hiểu cô buồn bã cái gì: “Thịnh Tịch ?”
“Tiểu Tịch thèm để ý đến !”
Vừa lúc hỏi thăm chuyện Kỷ Tô mất tích, Thịnh Tịch ngược còn với vài câu.
Trái tim Tiết Phi Thần quỷ dị cân bằng một chút: “Việc cấp bách hiện tại của chúng là tìm Tứ sư . Muội tìm Thịnh Tịch ôn chuyện, thì hôm khác lên Vấn Tâm Tông bái phỏng .”
Toàn viên Vấn Tâm Tông đều lạnh nhạt với cô , bảo cô đến bái phỏng Vấn Tâm Tông, đó chẳng là bảo cô tự rước lấy nhục !