"Công chúa, nàng tin ?"
Bùi Thanh Hanh lộ rõ vẻ lo âu và bất an, ngón tay khẽ run rẩy giấu trong ống tay áo, cố gắng kiềm chế.
"Đột ngột những chuyện , chắc chắn Công chúa sẽ nghĩ đang thêu dệt chuyện hoang đường để dỗ dành nàng. Cũng đúng thôi, chuyện kỳ dị như quả thực khó lòng khiến tin phục."
"Đã vất vả cho ."
Bùi Thanh Hanh hiểu, sống mũi cay cay, lòng mềm nhũn như nước.
"So với việc phản bội Công chúa, thà c.h.ế.t lưỡi d.a.o của chính ."
"Thần ái mộ Công chúa, tất cả ' đầu tiên' của thần đều trao cho Công chúa, thần là của Công chúa, đời chỉ để Công chúa chạm thôi."
Bùi Thanh Hanh khẽ nâng mặt lên, hôn những giọt lệ nơi khóe mắt, bằng ánh mắt sùng kính và trung thành tuyệt đối.
"Tại sớm cho ?"
Bùi Thanh Hanh uất ức lên tiếng:
"Công chúa từng chỉ ham mê khuôn mặt và xác của thần. Sau , thần thấy Nguyên Hành lén về kinh tìm , thần liền nghĩ Công chúa chỉ coi thần là vật thế của . Dù hai cũng mười mấy năm, thần chỉ một năm."
"Ta thế là lừa thôi! Thiên hạ thiếu gì nam t.ử đẽ tự dâng tới cửa, nạp hết phủ Phò mã, mà duy nhất chỉ cần ?"
Ta tựa lòng Bùi Thanh Hanh, thở dài:
Hóa một Bùi Thanh Hanh vốn vạn vây quanh cũng ngày tự ti đến mức lo sợ mất như thế.
"Chàng nên quan ở Hàn Lâm Viện , nên ngoài dân gian thoại bản, đảm bảo nhiều mua đấy."
Bùi Thanh Hanh cọ cọ cổ : "Công chúa phát hiện khôi phục từ khi nào?"
"Chỉ tên khốn Bùi Thanh Hanh mất trí nhớ mới gọi là 'Công chúa', còn Bùi Thanh Hanh mất trí nhớ chỉ gọi là 'nương t.ử' thôi. Chàng lỡ lời một cái là nhận ngay."
Bùi Thanh Hanh vỡ lẽ, hóa là tiểu tiết . Hắn càng thêm cảm động, sự quan tâm của Công chúa dành cho vượt xa những gì nghĩ.
"Dù là Bùi Thanh Hanh mất trí nhớ , thì cũng chỉ một nương t.ử là Công chúa thôi. Nương t.ử, thích nàng lâu lắm ."
Ta tiền đồ mà nữa. Như thể mất mà tìm , mà dường như , vì Bùi Thanh Hanh vẫn luôn ở bên cạnh .
Chỉ tiếc là, giữa chúng bỏ lỡ quá lâu.
Tâm ý tương thông với Bùi Thanh Hanh, vui. lừa lâu như thế, vui nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-noi-hoa-ly-ket-qua-pho-ma-mat-tri-nho/9.html.]
Ta đuổi khỏi tẩm điện, bao giờ thì tùy biểu hiện của .
Ngày nọ, một vị cử nhân mới trúng tuyển nhờ vả quan hệ, tặng cho một nam linh dung mạo xinh , lấy lòng để mưu cầu tiền đồ. Ta thấy cũng đấy chứ.
Sắc mặt Bùi Thanh Hanh đen như nhọ nồi: "Công chúa tại giữ ?"
Ta cố ý chọc tức : "Trẻ trung, xinh , còn thổi tiêu giỏi, bấy nhiêu đó đủ ?"
Nghe , sắc mặt Bùi Thanh Hanh càng khó coi hơn. "Thổi tiêu" vốn là từ ám chỉ chuyện phong nguyệt. Bùi Thanh Hanh hiểu rõ, phất tay áo bỏ .
Sau khi chọc giận , tia bực dọc cuối cùng trong lòng cũng tan biến.
Đêm đến, cố ý để hé cửa sổ. Đang nửa tỉnh nửa mê, Bùi Thanh Hanh mặc một bộ trung y trắng muốt, dùng loại hương hoa dành dành thích nhất, mời mà tới, mưu đồ thực hiện hành vi "leo giường quyến rũ".
Ta cũng học theo lúc , nhất quyết chịu.
"Công chúa, sai . Người nhận lấy ."
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Bùi Thanh Hanh ưa ngọt ưa đắng, đem hết cái vẻ nhõng nhẽo lúc mất trí nhớ mà quậy phá.
"Đường đường là Phò mã thể sai chứ?"
Ta mẩy, xoay thèm để ý. Thầm đếm thời gian trong đầu, kết quả là... thấy động tĩnh gì nữa.
"Được lắm Bùi Thanh Hanh, đúng là lời dỗ ngon dỗ ngọt thôi mà."
"Nương t.ử."
Chăn chân cộm lên, hai chân ép tách , kịp phản ứng thì thở nóng hổi áp sát.
"Bùi Thanh Hanh, ngoài ."
"Nương t.ử, đến thổi tiêu cho nàng đây." ...
Sáng hôm tỉnh dậy quá giờ Mùi.
Việc đầu tiên là sai đưa tên nam linh sang phủ Đại tỷ của — giỏi thưởng nhạc cầm nhất.
"Công chúa tha thứ cho thần ?"
Cả đêm bao nhiêu từ "tha thứ", giờ thực sự chịu nổi. Ta dứt khoát giả vờ ngủ.
Bùi Thanh Hanh bật , cuối cùng cũng tha cho .