Cuối tháng, hảo tỷ của là Lật Dương quận chúa đại hôn. Ta dẫn theo Bùi Thanh Hanh đến cửa uống rượu mừng.
Nguyên Hành cũng mặt. Cô cô ruột của Lật Dương là mợ của Nguyên Hành, đến đây cũng là lẽ thường tình.
"Bái kiến Công chúa, Phò mã."
Bùi Thanh Hanh siết c.h.ặ.t eo , thẳng lưng đáp lễ: "Nguyên tướng quân khỏe."
Kể từ đêm Trung thu, Bùi Thanh Hanh cả thần thanh khí sảng, ý chí hăng hái.
Ngay cả đầu bếp trong phủ cũng lén lút dò hỏi dạo phủ Công chúa hỷ sự thiên đình gì , mà Phò mã cứ suốt.
Ta nghĩ, đại khái nguyên nhân.
Trong tiệc hỷ, khách nam và khách nữ ngăn cách bởi bình phong. Ta mới chỉ chuyện phiếm với vị Huyện chúa bên cạnh vài câu, thị nữ tới báo:
Bùi Thanh Hanh ở bên đang một đám nam t.ử lưỡi dài bắt nạt trông đáng thương lắm.
"Nếu nhờ Nguyên tướng quân xông pha trận mạc, bên cạnh Vĩnh An công chúa đến lượt một tên Tu soạn nhỏ bé như ?"
"Trèo lên cành cao Vĩnh An , cũng coi là bản lĩnh. Cả kinh thành ai mà , Bệ hạ độc sủng Vĩnh An công chúa, ngay cả Thất công chúa do Hoàng hậu sinh cũng xa xa bằng."
Kẻ hăng say nhất là Hà Ngọc Trạch, thứ t.ử của Thượng thư bộ Công Hà đại nhân, một tên lãng t.ử hạng ở kinh thành.
"Lấy sắc thờ , bao lâu? Nam t.ử đẽ mới mẻ mọc lên như nấm mưa, Vĩnh An công chúa sớm muộn gì cũng chán thôi."
"Chán nữa? Nhìn trúng ngươi ?"
Ta xuất hiện, xung quanh lập tức im phăng phắc.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Ngươi cũng soi gương xem đức hạnh của thế nào. Phò mã là bản cung đích chọn, tài hoa, phẩm hạnh, dung mạo, khí chất, món nào cũng vượt xa ngươi. Ngươi là cái thá gì mà dám bình phẩm ?"
Ta đảo mắt một lượt đám nam t.ử đang cúi đầu cầu xin tha thứ, cuối cùng dừng mặt Hà Ngọc Trạch.
"Chuyện ngày hôm nay, bản cung nhất định sẽ phái đích tới phủ bái phỏng đích mẫu của ngươi — Thượng thư phu nhân, chuyện t.ử tế với bà một phen."
Ta lúc rảnh rỗi vốn thích thu thập mấy chuyện thầm kín trong hậu trạch của các quan viên kinh thành, lúc cần thiết đem dùng chút cho thêm dư vị cuộc sống.
Tên đó sợ mất mật, quỳ xuống đất xin tha tội. Ta trực tiếp sai trói , tống cổ về phủ Thượng thư.
Nếu hôm nay là ngày vui của Quận chúa, dựa theo tính khí của , thấy m.á.u là xong chuyện .
Xả giận xong, Bùi Thanh Hanh đang câm nín phía , trào lên một cơn giận tên.
Hậu viện. Ta chất vấn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-noi-hoa-ly-ket-qua-pho-ma-mat-tri-nho/8.html.]
"Bọn họ sỉ nhục như , nhẫn nhục chịu đựng?"
"Ta thể gây thêm phiền phức cho nương t.ử."
"Hỗn trướng !" Ta tức đến mức văng tục một câu.
"Chàng rõ ràng là đang đợi mặt cho , xem xem quan tâm chứ gì."
"Bùi Thanh Hanh, định giả vờ mất trí nhớ đến bao giờ nữa? Thử lòng một hai thấy vui lắm ?"
"Ta..."
Bùi Thanh Hanh trút bỏ lớp ngụy trang, trở nên trầm thanh quý, ung dung tự tại. Cảm giác quen thuộc , sự đổi nhanh ch.óng chỉ cần qua một ánh mắt.
Bùi Thanh Hanh thực sự, đôi mắt như chứa ngọc lạnh, toát thở xa cách nhạt nhòa.
"Bùi Thanh Hanh, đúng là đồ tồi. Chàng lo lắng cho bao nhiêu ?"
Ta càng càng thấy uất ức, đ.ấ.m thùm thụp n.g.ự.c . Nước mắt tiền đồ mà rơi xuống.
Bùi Thanh Hanh định che giấu, nhưng đối diện với đôi mắt mờ sương của , từ bỏ.
"Thanh Lăng, cố ý lừa nàng ."
" là cố ý, là mưu đồ lâu!" Ta nghiến răng.
"Ta sở dĩ che giấu là vì thoát khỏi sự khống chế của một sức mạnh."
Nghe đến đây, tim thắt . Là sức mạnh của cốt truyện. Bùi Thanh Hanh quả nhiên... cũng thức tỉnh.
"Nó sắp đặt cho một cuộc đời mà , ép lạnh nhạt với nàng, thúc giục yêu Tạ Triều Vũ, khống chế hành vi của , lệnh cho hết đến khác gặp nàng ."
"Những vết thương nàng thấy là do tự dùng d.a.o đ.â.m để giữ cho bản tỉnh táo trong chốc lát."
"May mắn , nỗi đau và m.á.u tươi tác dụng, thể tạm thời thoát khỏi sự khống chế của nó. Lúc đầu giả vờ mất trí nhớ là để trốn tránh việc hòa ly.
Khi phát hiện thể nó khống chế nữa, chọn tiếp tục giả vờ."
"Ta yêu khác, mất Công chúa. Trong những ngày mất trí nhớ, Công chúa đối xử với dịu dàng chu đáo như , cho phép ở cạnh bên, cho phép gần gũi ân ái.
Ta thực sự quá luyến tiếc những ngày tháng hạnh phúc , đ.á.n.h mất. Ta thậm chí còn nghĩ, nếu thể mất trí nhớ thật, nguyện ý mất trí nhớ cả đời."
Lúc , cuối cùng hiểu ý của đại sư. Duyên phận do trời chính là ám chỉ Bùi Thanh Hanh và Tạ Triều Vũ nguyên tác.
Còn Nhân định thắng thiên chính là việc Bùi Thanh Hanh vùng vẫy thoát khỏi cốt truyện, chọn trung thành với trái tim .