Ta tiến gần, nâng cằm lên:
"Ta giễu cợt chỗ nào? Ta thích còn kịp nữa là."
Bùi Thanh Hanh mặt : "Điện hạ là cành vàng lá ngọc, thần phận thấp kém, dám trèo cao."
Mấy lời khách sáo đến phát chán, chẳng gì mới mẻ. Ta chỉ :
"Bùi Thanh Hanh, tại chịu theo ? Ta n.g.ự.c nở eo thon, da trắng mặt xinh, còn quyền thế.
Chàng theo , kinh thành sẽ còn kẻ tiểu nhân nào dám bắt nạt cướp công của nữa."
Bùi Thanh Hanh đối nhân xử thế quá đỗi chính trực, thường xuyên đồng liêu tiểu nhân nhắm .
Nhiều việc bỏ công bỏ sức , nhưng công lao kẻ khác nẫm tay .
Đã còn là cái tính lầm lì, chỉ ngậm bồ hòn ngọt, chẳng đòi công bằng cho .
"Theo , gì cũng ."
Bùi Thanh Hanh ngẩng cao đầu, ánh mắt lạnh lẽo:
"Công chúa thần đám nam sủng suốt ngày chỉ tranh sủng, ghen tuông vớ vẩn trong phủ của ?"
Ta sững . Cái ... cái thực sự suy nghĩ kỹ.
Đám tỷ của ai nấy đều nuôi nam sủng, mỗi yến tiệc dẫn theo một khác , hơn nữa còn dạy dỗ ngoan ngoãn, chỉ cần ngoắc tay một cái là chúng t.h.o.á.t y leo lên giường phục vụ.
Ta nhất thời nắm bắt tâm tư của Bùi Thanh Hanh, chân khẽ đá nhẹ :
"Chàng nguyện ý ?"
"Thần nguyện ý!"
Bùi Thanh Hanh từ chối:
"Công chúa, tổ tiên của thần cũng xuất từ gia đình thư hương, đời tuyệt đối hạng nam sủng, cùng kẻ khác hầu hạ một . Xin Công chúa đừng sỉ nhục thần như ."
Ta hiểu. Hắn một danh phận chính thức, và nam nhân duy nhất bên cạnh .
Mùa thu năm đó, xin phụ hoàng ban hôn. Bùi Thanh Hanh ba từ chối, nổi trận lôi đình, trực tiếp sai trói khiêng phủ Công chúa.
Mãi đến đêm động phòng hoa chúc. Bùi Thanh Hanh lúc chấp nhận phận, hỏi một câu trả lời:
"Công chúa, rốt cuộc trúng thần ở điểm nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-noi-hoa-ly-ket-qua-pho-ma-mat-tri-nho/3.html.]
Dưới lớp hỷ phục, Bùi Thanh Hanh càng thêm tuấn mỹ mê , đến ngây dại:
"Chàng xem?"
"Thứ Công chúa trúng... chỉ là khuôn mặt của thần thôi ?"
"Nếu thì ?" Vừa gặp yêu, chẳng là yêu cái mặt ?
"Quả nhiên là thế."
Sắc mặt Bùi Thanh Hanh sa sầm , uống xong rượu hợp cẩn liền đắp chăn ngủ.
Thế mà ? Mỹ sắc ngay mắt, lòng sớm rạo rực. Bùi Thanh Hanh đang nửa tỉnh nửa mê lột sạch quần áo, lọt thỏm lên .
Hắn hổ khôn cùng, thở càng lúc càng dồn dập: "Công chúa, thể..."
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Có thể chứ. Chúng là phu thê, chuyện chu công là hợp tình hợp lý."
Ta cúi ngậm lấy môi . Không cách thức, chỉ vụng về l.i.ế.m láp. Người đôi mắt đỏ lên, thoải mái hừ hừ.
Ta thỏa mãn vô cùng: "Bùi Thanh Hanh, rõ ràng là thích hôn mà."
Bùi Thanh Hanh dám : "Không ."
Ta trừng phạt bằng cách c.ắ.n một cái. Cái miệng rõ ràng là mềm mại, mà lời lẽ cứng nhắc thế .
Cái chỗ đó cũng cứng, đau đến mức tiến thoái lưỡng nan. Thường tỷ kể chuyện khoái lạc như tiên, thực hành mới thấy khó hơn lên trời.
Bùi Thanh Hanh cứ như hạt bàn tính, thúc một cái mới động một cái.
Khóe mắt rớm lệ, khó chịu đ.ấ.m n.g.ự.c :
"Bùi Thanh Hanh, giúp với. Nếu giúp , tìm khác đấy."
Ánh mắt Bùi Thanh Hanh tối sầm , giọng thêm vài phần lạnh lẽo:
"Công chúa còn tìm ai? Trình Nguyên Hành ca ca của ?"
"Ta..."
Bùi Thanh Hanh siết c.h.ặ.t lấy hông , đột ngột dùng lực.
Màn trướng lay động, những lời kịp vỡ vụn từng đợt va chạm kịch liệt.