Ngô Hoài lập tức thêm : “Là thế , đây A Hoán đến đồn cảnh sát báo án mà? Cảnh sát lấy mẫu m.á.u của đối chiếu với ngân hàng dữ liệu tìm của trẻ em bắt cóc, và hôm qua họ gọi điện cho tụi em, là thật sự kết quả trùng khớp.”
“Đôi vợ chồng đó sống ở thành phố A... Vừa lúc công ty tụi em cũng ý định phát triển chi nhánh ở thành phố A, nếu thuận lợi thì chắc chắn sẽ thường trú ở đây.”
Bách Cảnh Hoán cũng ngập ngừng : “Em còn gặp họ... Có lẽ là do chuyện của ba ... Bách Quốc Hùng khiến em vẫn còn ám ảnh.”
Đến mối quan hệ với bố sớm tối chung sống hơn 20 năm còn xử lý thỏa, huống chi là đôi cha ruột thịt nhưng từng gặp mặt , trong lòng Bách Cảnh Hoán cũng vô cùng do dự.
Khi lời , ánh mắt về phía Khương Mịch Tuyết, những điều tiện thẳng , nhưng dường như ánh mắt đang bày tỏ điều gì đó.
Khương Mịch Tuyết : “Thế thì chuyện chỉ thể dựa chính .”
Với tư cách là bạn bè, cô vẫn : “ đừng nghĩ chuyện quá tệ. Mấy chục năm gì ngân hàng dữ liệu DNA, nếu đối chiếu chứng tỏ họ bao giờ từ bỏ việc tìm kiếm .”
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Bách Cảnh Hoán im lặng, gật đầu : “Vâng.”
Ăn xong bữa cơm , Khương Mịch Tuyết nhận tin nhắn của Hạng Phỉ.
【 Trưa mai rảnh ? Đi dự một bữa tiệc với . 】
Tin nhắn của Hạng Phỉ còn nhắc Khương Mịch Tuyết nên “trang điểm một chút”, nhưng đến ngày hôm , cô chỉ chọn một chiếc váy phù hợp để mặc, đó trang điểm nhẹ nhàng, quá lộng lẫy, nhưng cũng tuyệt đối khiến khác cảm thấy thất lễ.
Khác với bữa cơm gia đình với Bách Cảnh Hoán và Ngô Hoài hôm , bữa tiệc Hạng Phỉ tổ chức tại một nhà hàng cao cấp vô cùng nổi tiếng ở thành phố A, món ăn mắt, giá cả thì càng mắt hơn.
Hạng Phỉ đưa Khương Mịch Tuyết lên từ thang máy ở gara ngầm. Sau khi báo phòng riêng với phục vụ, đối phương chuyên nghiệp dẫn hai đến vị trí tương ứng.
Đi qua hành lang quanh co như mê cung, phục vụ mở cửa phòng riêng cho Hạng Phỉ và Khương Mịch Tuyết.
Sự lộng lẫy, nguy nga bên trong căn phòng lập tức hiện .
Phòng riêng trang hoàng theo phong cách châu Âu, diện tích lớn, chính giữa là một chiếc bàn tròn khổng lồ, sơ qua cũng thể ít nhất 30 .
Trong phòng riêng một tới, bao gồm những gương mặt Khương Mịch Tuyết từng thấy hoặc từng thấy, rõ ràng là trong giới giải trí; cũng những cô gặp bao giờ, nhưng mặc tây trang giày da, trông như dán nhãn “Doanh nhân thành đạt” lên mặt.
Những gương mặt trong giới giải trí đó thấy Khương Mịch Tuyết và Hạng Phỉ xuất hiện, kinh ngạc, cũng lập tức chào hỏi: “Chị Hạng Phỉ, chào chị.”
Những nghệ sĩ nhanh nhạy hơn cũng chào Khương Mịch Tuyết: “Không ngờ cô Khương cũng đến dự tiệc ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nho-vao-pha-an-quet-sach-gioi-giai-tri/chuong-90.html.]
Các nghệ sĩ đang về cơ bản ai nổi tiếng hơn Khương Mịch Tuyết, vì họ đều tỏ câu nệ và cung kính.
Chỉ là Khương Mịch Tuyết nhận thấy, hầu hết các nghệ sĩ ở đây đều là nam thanh niên trẻ, ngoài cô chỉ một nữ nghệ sĩ khác, trang điểm đậm, trang phục cũng phần hở hang.
Cô đưa ánh mắt lặng lẽ về phía Hạng Phỉ, nhưng dường như nhận Khương Mịch Tuyết đang ngầm hỏi ý, như một con bướm hoa nhanh nhẹn bao quát khắp nơi: “ cũng dẫn Mịch Tuyết nhà đến gặp mặt một chút...”
Không lâu , cửa phòng riêng một nữa đẩy . Lần , dẫn đầu là một đàn ông bụng lớn béo tròn, cùng ông còn hai khác. Trong đó một dáng mập mạp, Khương Mịch Tuyết quen lắm, nhưng thứ ba thì khá nổi tiếng.
Mạc Lôi, ca sĩ kiêm nhạc sĩ sáng tác nổi tiếng trong nước.
Đồng thời cũng là một trong những huấn luyện viên công bố của chương trình tuyển chọn tài năng 《Debut Đi! Thiếu Niên!》.
Còn Hạng Phỉ thì hớn hở tới đón: “Da tổng! Ngưỡng mộ lâu! Cả Chu giám chế nữa, chúng lâu quá gặp!”
Người đàn ông gọi là Da tổng tủm tỉm. Khi bắt tay Hạng Phỉ, ông còn khẽ bóp nhẹ tay cô một cái, đó vươn tay về phía Khương Mịch Tuyết: “Khương tiểu thư!”
“Trước đây vẫn luôn danh cô mạng, hôm nay gặp mặt, cô còn xinh hơn cả trong ảnh!”
Khương Mịch Tuyết dậy khỏi chỗ , theo Hạng Phỉ chào hỏi: “Da tổng, chào ông.”
Cô hề đưa tay nắm, tay của Da tổng khựng giữa trung, trông vẻ lúng túng. Hạng Phỉ đang định gì đó để chữa cháy thì Da tổng tủm tỉm thu tay về, dường như cũng hề để bụng sự “thất lễ” của Khương Mịch Tuyết.
“Không ,” ông vui vẻ , “Mỹ nữ mà chút cá tính thì là chuyện bình thường mà—”
Ông với những còn : “Mời chỗ.”
Đợi tất cả xuống, Da tổng nâng ly rượu lên, mở lời: “Hôm nay thấy tụ tập ở đây, vì 《Debut Đi! Thiếu Niên!》 của chúng mà đến, lòng cảm thấy thật sự vui mừng!”
“Nào nào nào, xin nâng ly !”