Ta Nhờ Vào Phá Án Quét Sạch Giới Giải Trí - Chương 52

Cập nhật lúc: 2025-11-24 11:55:30
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khương Mịch Tuyết thang máy lên lầu. Cô tắm rửa và một bộ quần áo, đó xuống lầu chuẩn dạo quanh đó, thì giao hàng thấy.

Sau đó, khi cô dạo xong và về, cô gặp Ngô Hoài ở bên ngoài khách sạn.

Trong tay đang kẹp một điếu thuốc, xổm bên cạnh đường cái, cau mày, hít một thật sâu từ điếu t.h.u.ố.c nhả thật mạnh, trông vẻ vô cùng phiền muộn.

Khương Mịch Tuyết đang xách túi bánh ướt mua ven đường, bước chân khẽ dừng .

Và Ngô Hoài, khi rõ bóng dáng Khương Mịch Tuyết, bật dậy một cái.

“Chị Khương!!”

Hắn kích động đến mức vứt luôn điếu t.h.u.ố.c trong tay, khuôn mặt mếu máo tiến phía Khương Mịch Tuyết.

Ngô Hoài nắm chặt một tập tài liệu mỏng dính trong tay, vẻ mặt như nước mắt: “Xảy chuyện lớn —”

________________________________________

“Cắt!!” Liễu Minh Lượng giơ cao chiếc loa biểu tượng của , “Bách Cảnh Hoán thế!!!”

— Đến cả thói quen gọi tên nhân vật cũng ông giận đến mức vứt bỏ, chuyển sang gọi thẳng tên Bách Cảnh Hoán.

“Cái động tác nãy của ! Là cái gì thế!! Cụ già 80 tuổi còn nhanh nhẹn hơn !!!”

Với cái giọng lớn và sự khách khí đó, những diễn viên tâm lý yếu ớt khi mắng cho .

“Xin ,” Bách Cảnh Hoán chỉ trả lời, “Làm , đạo diễn Liễu.”

Hai mắt vô hồn: “Lần nhất định sẽ đạt.”

Liễu Minh Lượng: “……”

Lần đến lượt đạo diễn Liễu cảm thấy lo lắng.

“Này,” ông khẽ hỏi Khương Mịch Tuyết, thành cảnh ban ngày của , đang chiếc ghế gấp nhỏ bên cạnh, “ nãy mắng quá ác ?”

Khương Mịch Tuyết kịp trả lời, trợ lý bên gật đầu : “Sao chỉ là quá ác ạ, đạo diễn Liễu, thấy Bách sắp ông mắng cho .”

Liễu Minh Lượng: “?”

Thư ký trường lên đ.á.n.h bảng.

Khoảng năm giây , Liễu Minh Lượng hô cắt.

Bên , Bách Cảnh Hoán lặp một cách máy móc câu “Xin , đạo diễn Liễu,” Liễu Minh Lượng cuối cùng thể nhịn nữa mà giơ loa lên: “Dừng dừng dừng dừng!! thấy đoạn xin còn trôi chảy hơn lúc diễn nãy!!”

“Thế , Tiểu Bách,” ông cố gắng kiềm chế giọng điệu của dịu dàng hơn một chút, “Cậu nghỉ ngơi một chút , uống miếng nước gì đó. Chờ lấy trạng thái , chúng sẽ cảnh tiếp theo.”

Bách Cảnh Hoán máy móc đáp “,” đó tay chân lóng ngóng đến chỗ bên cạnh.

Cậu cầm cốc nước lên định uống, Ngô Hoài theo bên cạnh lập tức ‘á nha’ một tiếng: “Ông tổ ơi, còn vặn nắp cốc !”

Liễu Minh Lượng Ngô Hoài luống cuống tay chân giúp Bách Cảnh Hoán vặn nắp cốc, im lặng một lúc, thẳng sang hỏi Khương Mịch Tuyết: “Trạng thái của Tiểu Bách chút nào.”

“Tuần trở về từ tỉnh S còn bình thường ,” ông thẳng vấn đề, “Cô là chuyện gì ?”

Tuần ông là vì trạng thái của Bách Cảnh Hoán vẫn miễn cưỡng chấp nhận . Diễn viên phim cường độ cao trong thời gian dài, sẽ luôn lúc trạng thái như , nên Liễu Minh Lượng cũng quản chuyện gì đang xảy , tò mò chuyện riêng tư của diễn viên, nghĩ rằng theo thời gian, hẳn là sẽ từ từ hồi phục.

gần một tuần trôi qua , trạng thái của càng ngày càng tệ chứ!

Khương Mịch Tuyết, đụng Ngô Hoài bên ngoài khách sạn đêm qua: “…… coi như một chút xíu .”

“Tuy nhiên tình hình cụ thể, tiện ,” cô lời xin , “Ngài lẽ nên hỏi trực tiếp hoặc quản lý của thì thích hợp hơn.”

Liễu Minh Lượng bực bội gãi đầu.

Cái thì hơn nửa là chuyện riêng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nho-vao-pha-an-quet-sach-gioi-giai-tri/chuong-52.html.]

Vốn dĩ trong tình huống , cho diễn viên nghỉ một thời gian, để họ giải quyết việc riêng và thả lỏng tâm trạng là nhất, nhưng khổ nỗi thời gian chờ đợi ai. Bách Cảnh Hoán vẫn là vai chính tuyệt đối của Tập Hung, cho nghỉ dài hạn thì thà cả đoàn phim dừng luôn cho xong.

Sau một giờ nghỉ ngơi, Liễu Minh Lượng một nữa yêu cầu Bách Cảnh Hoán vai.

Lần trạng thái của hơn một chút, nhưng vẫn còn xa mới đạt đến mức Liễu Minh Lượng hài lòng.

Liễu Minh Lượng riêng tư tìm Bách Cảnh Hoán và Ngô Hoài, nhưng vẫn thể cạy miệng gì từ đối phương. Bách Cảnh Hoán vẫn trong trạng thái thất thần, còn Ngô Hoài, dù là quản lý, cũng chỉ vẻ mặt bất lực, tỏ vẻ sẽ sớm đốc thúc nghệ sĩ lấy phong độ.

Hết cách, Liễu Minh Lượng đành để các diễn viên khác trong đoàn lên .

Trong lúc chờ phụ trách thông báo diễn viên, thợ chụp ảnh, ánh sáng, đạo cụ sư điều chỉnh vị trí và cách bối cảnh, Liễu Minh Lượng móc điện thoại , bấm một dãy .

Khoảng một giờ , một bóng đeo khẩu trang, đội mũ đến phim trường.

Liễu Minh Lượng đang giơ loa lớn tiếp tục la hét với diễn viên trong sân. Thấy ông chuyện gay gắt, bóng vội quấy rầy, mà giơ tay, vỗ vai Khương Mịch Tuyết đang bên cạnh.

“Lại gặp mặt,” đàn ông kéo khẩu trang xuống, mỉm với Khương Mịch Tuyết.

“Khương tiểu thư.”

Khương Mịch Tuyết đầu , chút kinh ngạc về phía Mạnh Tế Chu.

Liễu Minh Lượng cũng thấy giọng Mạnh Tế Chu, ông bật dậy, ngay cả chiếc loa lớn trong tay cũng tạm thời buông xuống, kích động nắm lấy tay Mạnh Tế Chu, lay mạnh: “Tế Chu cuối cùng cũng đến !!”

Ông chỉ tay về phía góc bên cạnh: “Người ở ngay đằng ! Ôi chao cảnh chính của đang đây tránh … Thế nhé, Mịch Tuyết, phiền cô một chút, dẫn Ảnh đế Mạnh tìm Tiểu Bách!”

Lờ vẻ mặt kích động của trợ lý bên cạnh, đang hận thể lập tức Mao Toại tự tiến cử dẫn đường, Liễu Minh Lượng tiện thể còn nháy mắt với Khương Mịch Tuyết: “Có vấn đề gì về diễn xuất, cô cũng thể tiện thể hỏi nhé!”

Khương Mịch Tuyết: “?”

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Mạnh Tế Chu mỉm với Khương Mịch Tuyết: “Đi thôi, Khương tiểu thư.”

Bách Cảnh Hoán với trạng thái cho mái che nắng bên ngoài khu nhà nhỏ nghỉ ngơi – là để ngắm cảnh thiên nhiên giúp hồi phục tâm trạng – nơi đó và phim trường là hai hướng khác , nên qua đó cũng mất một đoạn thời gian ngắn.

Trên đường , Khương Mịch Tuyết hỏi: “Ảnh đế Mạnh đến đoàn phim việc gì ạ?”

nghĩ hai gặp mặt , chúng xem như quen chứ.”

Mạnh Tế Chu , giọng của như thể trời sinh ngậm ý , ôn hòa như nước chảy.

“Gọi Ảnh đế thật sự chút lạ lẫm, cứ gọi thẳng tên .”

Anh trả lời câu hỏi của Khương Mịch Tuyết: “Đạo diễn Liễu gọi điện , nam chính đoàn phim của chúng đang gặp vấn đề về tâm lý. Vừa đang nghỉ phép ở thành phố H thời gian , ông hỏi rảnh , đến đây giúp khai thông một chút.”

Khương Mịch Tuyết: “Ngài còn hiểu cả về lĩnh vực ?”

“Không hiểu,” Mạnh Tế Chu trả lời một cách trôi chảy, “ thể diễn.”

[Lời tác giả]

Lão Mạnh: Bàn về diễn xuất, là chuyên nghiệp ( )

Ngày mai truyện sẽ lên kệ, nên thời gian cập nhật sẽ là 23 giờ ngày 20, đó sẽ khôi phục tần suất cập nhật mỗi ngày lúc 21 giờ ~ Cảm ơn đặt mua và ủng hộ!!

again, tâm lý học là một môn khoa học liên quan chặt chẽ đến thống kê (đặc biệt là tâm lý học hiện đại), kết luận đều dựa liệu. Giống như đối với nhân cách, hành vi, nhận thức, v.v., tình huống nào là nhất định thể chuẩn ( nếu thời gian rảnh thể cùng triển khai kỹ càng hơn ?)

 

 

 

 

 

 

 

Loading...