Ngô Hoài lấy điện thoại di động , mở Weibo: “Có cần cháu giúp dì hồi tưởng một chút, chuyện đó gây ầm ĩ lớn thế nào ?”
Anh nhập hai chữ “Thế ”, các hot search và tin tức liên quan lập tức nhảy .
#Nam sinh tỉnh S thế đại học #
#Vụ mạo danh vẫn đang điều tra #
#Nghi vấn nhiều hơn một học sinh liên quan đến vụ mạo danh thi đại học #
Tùy tiện bấm mở một cái, bên trong đều là lời lên án công khai đối với kẻ mạo danh và thúc giục cơ quan chức năng mau chóng điều tra rõ.
【Thi đại học đó là cơ hội đổi vận mệnh của một ! Mấy mà dám chứ???】
【 chính là từ nông thôn thi , dám tưởng tượng, nếu thành tích năm đó của khác tráo đổi, dùng tên đại học, cuộc đời sẽ biến thành bộ dạng gì...】
【Ngồi tù! Kẻ chủ mưu và tham gia đều tù!!】
【Cần thiết nghiêm trị bọn họ!!】
Ngô Hoài tiện thể to bản tin bối cảnh sự kiện với giọng điệu truyền cảm, đầy nhịp điệu: “Một tháng , nam sinh Tiểu X ở một huyện thuộc tỉnh S đăng bài mạng, nghi ngờ thành tích thi đại học năm đó của tráo đổi mạo danh, bài đăng liền nhanh chóng lan truyền mạng, và khi cảnh sát tham gia điều tra, phát hiện bằng chứng Tiểu X liệt kê là xác thực...”
“Hiện tại cảnh sát bắt giữ và tạm giam nam sinh mạo danh điểm của Tiểu X cùng nhân viên hỗ trợ theo quy trình, những khác liên quan đến vụ án đang trong quá trình điều tra.”
Anh lạnh về phía Bách Quốc Hùng và Tiết Tiệp: “Hai hổ mà lời ‘nó cũng gì chuyện ’ như chứ?”
“Lúc Bách Nhất Bân thi đại học, nó chặn giấy báo trúng tuyển của khác, dùng tên để đại học, hai một lời hai lời giấu giếm c.h.ế.t, bây giờ gặp quả báo, điều tra , mới tới tìm A Hoán cái trai ?”
“ còn lúc đó học cấp ba đang yên đang lành, đột nhiên chuyển trường cấp ba ở huyện nhỏ!”
Vợ chồng Bách Quốc Hùng và Tiết Tiệp đến mức sắc mặt trắng bệch.
“Máu, m.á.u mủ tình thâm mà!” Bách Quốc Hùng khô khốc giải thích, “Nhất Bân bây giờ sai ?”
“Biết sai , nên chấp nhận hình phạt mà đáng nhận.”
Ngô Hoài lắc lắc điện thoại: “Hơn nữa thật sự tò mò, hai cảm thấy, một chuyện như thế, là thể chỉ cần tiêu tiền là thể ém xuống ?”
“Thúc thúc, cái ‘ bạn’ 300 vạn tệ là thể dẹp yên chuyện của ngài, chẳng lẽ là lừa đảo đấy chứ?”
Lời của , như thể chọc tổ ong bầu của Bách Quốc Hùng: “Cậu đừng bậy!”
Khuôn mặt đen sạm bình thường của Bách Quốc Hùng tức đến đỏ bừng, hiển nhiên là cực kỳ phẫn nộ: “Ngô Hoài, đừng tưởng , chính là cho Bách Cảnh Hoán lấy tiền giúp chúng cứu Nhất Bân!!”
Ông bá lạp một tiếng dậy: “Còn con nữa, Bách Cảnh Hoán! Đừng tưởng là , con để quản lý của con ở đây nửa ngày, cho cùng, con còn là cứu em trai con ?!”
“Đồ súc sinh màng tình huyết thống!!”
Cả khuôn mặt Bách Cảnh Hoán đều căng cứng, quai hàm c.ắ.n chặt c.h.ế.t, hiển nhiên cảm xúc cũng căng đến cực điểm. vẫn nhẫn nhịn, phản kích .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nho-vao-pha-an-quet-sach-gioi-giai-tri/chuong-49.html.]
Tiết Tiệp cũng theo dậy: “Phì, đúng là nuôi con lớn uổng công! Đồ lang tâm cẩu phế!”
“ cho con , Bách Cảnh Hoán, con bỏ tiền thì thôi!”
Bách Quốc Hùng lớn tiếng chỉ trích: “300 vạn tệ, và con cùng lắm thì đập nồi bán sắt mà góp , đưa Nhất Bân , cả nhà chúng vẫn thể đoàn tụ bên !”
“ là con! Bách Cảnh Hoán! Con chính là tên khốn nạn trong mắt! Tội nhân!”
Ông gào lên: “Con ở nhà của chúng vĩnh viễn đều ngẩng đầu!!”
Bách Cảnh Hoán cuối cùng cũng ngước mắt về phía cặp vợ chồng đối diện: “Nói xong ?”
“Nói xong , hai thể .”
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Anh nghiến từng chữ: “Trước đây hai tìm con đòi tiền cũng , con đưa Bách Nhất Bân giới giải trí cũng , con đều theo, nó nắm cơ hội, con cũng tận lực, nhưng chuyện , gì để thương lượng.”
Bách Cảnh Hoán dứt lời, Bách Quốc Hùng trực tiếp hắt ly nước về phía : “Súc sinh!”
Sau đó ông đặt mạnh chén xuống bàn, giận đùng đùng chạy khỏi phòng riêng.
Tiết Tiệp cũng c.h.ử.i một câu: “Đồ bạch nhãn lang!”
Ngay đó thèm lấy một cái Bách Cảnh Hoán hắt nước, bà đuổi theo Bách Quốc Hùng rời .
Ngô Hoài định dậy chắn khi Bách Quốc Hùng hắt nước, nhưng phản ứng thật sự đủ nhanh, chỉ chắn một phần nhỏ.
Anh vội vàng lấy khăn giấy lau nước mặt Bách Cảnh Hoán: “Ai, may mà đây là nước bình thường, mau lau .”
Bách Cảnh Hoán chậm chạp giơ tay, nhận khăn giấy của Ngô Hoài.
Anh đột nhiên vùi mặt lòng bàn tay, sống lưng cũng cong xuống: “Không .”
“Con nghĩ rõ ràng,” Bách Cảnh Hoán , “Cuộc đời Bách Nhất Bân hủy hơn nửa, con thể để cuộc đời cũng hủy theo nó.”
“Chỉ là con hiểu, ba họ ...”
Động tác của Ngô Hoài cũng khỏi khựng , chỉ thể an ủi khô khan: “Này, tục ngữ lắm, dân thường yêu con út mà...”
Thiên vị đứa nhỏ hơn một chút, trong gia đình cũng là tình huống thường thấy.
Chỉ là mức độ thiên vị của cha Bách, ít nhiều quá đáng.
“ hôm nay ầm ĩ thành cái dạng , họ chắc là trong thời gian ngắn sẽ tìm tới nữa chứ?” Ngô Hoài .