Người đàn ông bước , thấy Khương Mịch Tuyết đang sofa, động tác cũng khựng .
Sau đó mới gật đầu : “Khương tiểu thư.”
Khương Mịch Tuyết nhướng mày, cũng chút kinh ngạc khi gặp vị ở đây.
Cô cũng lễ phép gật đầu: “Ngài khỏe, gặp mặt.”
Mạnh Tế Chu tháo kính râm và khẩu trang mặt xuống, nụ nơi khóe môi ôn nhã: “Khương tiểu thư cũng đặt đồ sứ ở đây?”
Khương Mịch Tuyết đầu tiên là sững sờ khi thấy bộ khuôn mặt của Mạnh Tế Chu, ngay đó mới “Ừm” một tiếng: “Hiếm khi cơ hội đến thành phố H, nghĩ mua một món đồ lưu niệm.”
Mạnh Tế Chu hỏi: “Vậy Khương tiểu thư thích đồ sứ?”
Khương Mịch Tuyết nhún vai: “Bình thường thôi, chỉ là cảm thấy cửa hàng bán đồ nét đặc sắc.”
Ngoại trừ chuyên ngành của , nghiêm khắc thì Khương Mịch Tuyết cũng quá nhiều sở thích, sưu tầm những món quà văn sáng coi như là một trong đó. Trước đây cô dạo đến cửa hàng , cảm thấy mẫu vật trưng bày ở quầy tinh xảo, nên mới đặt một cái bình sứ.
Lúc , phía cửa hàng đột nhiên truyền một tiếng ầm lớn, đó là một tràng tiếng răn dạy nhỏ vụn. Một lát bà chủ ôm một cái bình sứ , vẻ mặt mang theo xin : “Ngại quá cô gái ...”
nhanh bà cũng thấy Mạnh Tế Chu đeo khẩu trang, đối diện Khương Mịch Tuyết, rõ ràng đang trong tư thế đối thoại, thần sắc mặt nữa trở nên bất ngờ: “Anh trai quen cô gái ?”
Mạnh Tế Chu gật đầu : “Coi như là quen , xảy chuyện gì?”
Bà chủ : “Quen thì quá ... Vừa lấy hàng cho cô gái , kết quả là học việc của chúng chân tay vụng về, vỡ một cái. Những món khác nung xong ở lò sứ đều gửi hết , hiện tại chỉ còn cái thôi.”
“Hai các chị đặt đều là bình sứ cùng kiểu dáng. vốn dĩ nghĩ, đến sớm hơn cô gái mười phút — chính là lúc ngoài mua nước — nên định để cái bình sứ cho , còn bên cô gái sẽ thương lượng một chút, xem thể chờ đợt sứ tiếp theo nung .”
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
“ mà các chị quen thì thể tự thương lượng,” bà vội vàng bổ sung, “Đương nhiên, nếu lấy hàng muộn thì cửa hàng chúng đều thể một nửa tiền, nếu chọn gửi hàng, phí bưu điện cũng do cửa hàng chúng chi trả.”
Thái độ của bà chủ tha thiết, phỏng chừng là Khương Mịch Tuyết và Mạnh Tế Chu, cho rằng hai họ là quen — mặc dù tính toán đấy, đây mới là thứ hai họ gặp mặt.
Hơn nữa Khương Mịch Tuyết vẫn là chờ Mạnh Tế Chu tháo khẩu trang xuống , mới nhận là ai.
Nếu là đến muộn, Khương Mịch Tuyết chuẩn thoái nhượng: Đoàn phim Tập Hung phỏng chừng còn ở đây một tháng, trừ việc thu chương trình tạp kỹ , cô tiếp theo hẳn là đều ở thành phố H , nhiều thời gian để đến đây lấy hàng.
Cô đang định mở miệng, Mạnh Tế Chu liền : “Nữ sĩ ưu tiên, cái bình sứ cứ để cô gái lấy .”
“Tiền cũng cần ,” giọng ôn hòa, “ trong thời gian đều sẽ ở thành phố H, bình sứ mới nung xong, đến lấy là , cũng sẽ lỡ thời gian của .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nho-vao-pha-an-quet-sach-gioi-giai-tri/chuong-33.html.]
Anh đầu về phía Khương Mịch Tuyết: “Khương tiểu thư thấy thế nào?”
Mặc kệ là Mạnh Tế Chu chính cô đều là thiếu tiền, cầm cái bình sứ còn sót , coi như là đang chiếm tiện nghi, Khương Mịch Tuyết đương nhiên sẽ ý kiến gì.
Thấy hai bên đạt thành nhất trí, bà chủ liền nhanh nhẹn lấy hộp , gói bình sứ , giao cho Khương Mịch Tuyết.
Bước khỏi cửa hàng, Khương Mịch Tuyết mới hỏi: “Mạnh lão sư ở thành phố H một thời gian, là đóng phim Tập Hung?”
— Một câu hỏi mang theo sai rõ ràng, thể đối phương sửa đúng, thường ích cho việc mở cuộc trò chuyện.
Mạnh Tế Chu Khương Mịch Tuyết, đôi mắt phượng khẩu trang ánh lên ý : “Tập Hung vai diễn nào thực sự phù hợp với , đóng phim , hẳn là sẽ .”
“ kịch bản và đội hình của Tập Hung đều tệ,” , “Cho nên đầu tư một phần tiền .”
Khương Mịch Tuyết hiểu rõ gật đầu.
Trong lúc chuyện, hai đến vị trí bãi đỗ xe.
“Hôm nay vui Khương tiểu thư,” Mạnh Tế Chu trong bộ trang phục thường ngày, giọng mang theo ý , trong giọng điệu mang theo ba phần khách sáo, nhưng khiến cảm thấy quá mức xa cách, “Lần lúc thử vai phần biểu diễn của cô cũng xem, mong chờ biểu hiện tiếp theo của cô trong Tập Hung.”
Mày Khương Mịch Tuyết cũng cong lên, thái độ với Mạnh Tế Chu hiệu quả kỳ diệu tương tự: “Cần ngài chỉ bảo thêm.”
Mạnh Tế Chu bật .
Khương Mịch Tuyết chuyện còn dễ hơn .
Bây giờ là hơn 6 giờ tối, bầu trời bên cạnh cuối cùng nổi lên một tia ráng chiều. Mạnh Tế Chu trong bộ trang phục thường ngày, trong tay còn xách chai nước khoáng mua ở cửa hàng tiện lợi đó, theo bước chân của đường, đung đưa nhẹ nhàng với biên độ cực nhỏ.
Thoạt giống như là một ảnh đế nổi tiếng, ngược càng giống một dân bình thường ngang qua , thong thả tự tại: “Cố lên .”
Ánh mắt Mạnh Tế Chu chăm chú Khương Mịch Tuyết, như thể thể xuyên thấu qua cơ thể , thấu linh hồn bản chất của con , giống như chỉ đơn thuần là một bậc tiền bối, đang đưa một lời khuyên nào đó cho hậu bối: “Muốn con đường , khó khăn và thách thức sắp đối mặt sẽ thiếu.”