Mặt khác, Lý Trác Nhiên, nhà thiết kế thời trang đường phố hì hì , cũng rời khỏi phòng “giam giữ” ban đầu. Tiến độ của còn nhanh hơn Vi T.ử Di một chút, qua màn hình thể thấy, tay nắm hai tấm thẻ thông tin manh mối.
Hơn nữa, trong lúc tìm kiếm manh mối, còn tình cờ ngang qua phòng giam giữ Ngải Tiểu Linh. Người vẻ giỏi loại trò chơi , lúc vẫn đang cúi đầu vật lộn với khóa mật mã cửa. Thấy Lý Trác Nhiên ngang qua, vội vàng gọi đối phương: “Này! Lý Trác Nhiên, đến giúp một tay !”
Lý Trác Nhiên hì hì : “Vậy cô gọi một tiếng trai xem nào?”
Ngải Tiểu Linh: “Anh!”
“Không gọi ?” Lý Trác Nhiên chắp tay lưng, chậm rãi rời , “Vậy thôi, .”
“Dù hai cũng nhất định là cùng một phe, cứu cô thì bớt việc hơn nhiều.”
Màn hình lướt qua những nơi bên trong nhà xưởng: bàn ghế cũ nát chất đống lộn xộn, bảng đen kiểu cũ, ánh đèn vàng ấm nhấp nháy chập chờn, bụi cỏ úa vàng lay động, phấn trắng mặt đất vẽ hình dạng trò chơi nhảy lò cò.
Toàn bộ đoạn video dài lắm, chỉ trải qua cắt ghép cực kỳ thô ráp. Sau khi kết thúc phát sóng, Thích Tinh vẫn còn chút thỏa mãn: “Chỉ thế thôi ?”
“Lý Trác Nhiên rốt cuộc cứu Ngải Tiểu Linh ??”
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Khương Mịch Tuyết thì suy tư: “Xem những bối cảnh đó, dường như bối cảnh câu chuyện là trong một tòa kiến trúc trường học bỏ hoang?”
Tuy nhiên, lượng thông tin chứa trong đoạn video thực sự hạn. Chỉ dựa những thứ , Khương Mịch Tuyết cũng thể suy đoán nhiều nội dung hơn. Muốn thêm, cô thành nhiều trạm kiểm soát khác do tổ chương trình chuẩn .
Cô nghĩ đến điều gì đó, hỏi Thích Tinh: “Ban đầu cô ở phòng nào?”
Thích Tinh vẫn còn đắm chìm trong thế giới gán ghép CP, đột nhiên kéo về ký ức kinh hoàng, mặt chút trắng bệch: “Ngay, ngay bên cạnh đây thôi.”
Cô chỉ về một hướng. Khương Mịch Tuyết qua một chút, hỏi Thích Tinh: “Lúc cô tháo bịt mắt ban đầu, khói từ đá khô phun ?”
Thích Tinh hồi tưởng vài giây, lắc đầu: “Không .”
Khương Mịch Tuyết : “Vậy vẻ, đó là một tín hiệu.”
Chưa kịp để Thích Tinh hồi phục tinh thần từ sự mơ màng “tại cô đưa kết luận mới”, Khương Mịch Tuyết hỏi: “ chuẩn về phòng xem thử, cô cùng ?”
Màn hình điện t.ử ao tối sầm , xung quanh khôi phục trạng thái màu hồng thẫm ám lục đó. Thích Tinh rùng một cái, lập tức túm chặt cánh tay Khương Mịch Tuyết, sống c.h.ế.t buông: “Đi , cùng ! Cùng !”
Khương Mịch Tuyết nhớ chỗ “nơi sinh” của cô đó cũng một làn khói trắng từ đá khô phun . Hiện tại nhớ , hẳn là cũng là một loại gợi ý.
Quyết tâm, Khương Mịch Tuyết liền vòng. Thích Tinh theo cô, lẽo đẽo rời.
Đi trở nơi cũ, Khương Mịch Tuyết tìm kiếm một vòng, cũng phát hiện nút bấm nào, nhưng bên cạnh một cánh cửa đang đóng kín. Dây leo màu xanh lục uốn lượn quấn quanh đó, phía bên cửa còn một mạng nhện lớn, một con nhện sói dữ tợn thật, to bằng đầu trưởng thành đang chiếm cứ ở , chủ yếu nhằm mục đích hù dọa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nho-vao-pha-an-quet-sach-gioi-giai-tri/chuong-25.html.]
Trong tiền đề dù cũng manh mối nào khác, Khương Mịch Tuyết suy nghĩ nhiều, trực tiếp đẩy —
Thích Tinh vốn như chim sợ cành cong, lập tức kinh hãi thất sắc: “Sao cô kéo cửa thẳng thế, lỡ lưng cửa NPC nào chờ phục kích thì —”
Lời cô còn xong, bộ cánh cửa Khương Mịch Tuyết đẩy .
Không NPC kinh dị, Chu Thanh Ngạn đang ở hành lang đối diện, thấy cánh cửa đột nhiên đẩy , cũng là một vẻ mặt sững sờ.
Lời Thích Tinh đột nhiên im bặt.
Khương Mịch Tuyết kéo cửa đóng , đầu nhún vai với Thích Tinh: “Thật đúng là cô trúng .”
Thích Tinh: “...”
Cư dân mạng phòng live stream: “...”
Cách một cánh cửa, nhưng rõ ràng lời ở phía đối diện Chu Thanh Ngạn: “...”
Miệng Thích Tinh há hốc: “Đối diện đó là Chu, Chu Thanh Ngạn đúng ?”
“Ồ, ?” Khương Mịch Tuyết lộ một vẻ mặt kinh ngạc hề thành ý.
Giọng mang chút bất đắc dĩ của Chu Thanh Ngạn cũng vang lên: “Khương lão sư, tốc độ trở mặt nhận của cô khỏi nhanh quá ?”
Khương Mịch Tuyết lúc mới đẩy cánh cửa nữa.
Tay cô vẫn xách theo cây gậy, khóe môi nhếch lên, trông xinh đầy vẻ ngẫm nghĩ: “Đâu , bằng tốc độ của Chu lão sư nhanh .”
“Trước đó còn gọi Mịch Tuyết tỷ, mấy kỳ chương trình xong liền đổi giọng gọi Khương lão sư.”
Thần sắc Chu Thanh Ngạn ngưng một chút nhỏ đến thể phát hiện, may mà ánh đèn ở đây lờ mờ, ngay cả thợ phim dù lia máy ảnh thẳng mặt cũng nhất định thấy rõ.
Cánh cửa đẩy nữa, khuôn mặt xinh đầy tính công kích của Khương Mịch Tuyết xuất hiện mặt Chu Thanh Ngạn.
Trên mặt cô là vẻ xin còn thành ý bằng lúc nãy cô trả lời câu hỏi của Thích Tinh: “Ngại quá nha, Chu lão sư, rõ là , còn tưởng là NPC đóng vai Đầu trâu mặt ngựa cơ.”
【 Bà cô công đang mắng ai đấy?! 】 【 Khương Mịch Tuyết cần chút liêm sỉ ??? Thanh Thanh nhà chúng đủ tôn trọng tiền bối, nỗ lực tránh hiềm nghi với cô, cô còn miễn phí mà dính lên đúng đúng đúng ? 】 【 Ha hả, vốn dĩ xem hai kỳ dáng vẻ của Khương Mịch Tuyết, còn tưởng cô đổi hơn, ngờ... 】 【 là ch.ó đổi thói ăn phân mà 】