Ta Nhờ Vào Phá Án Quét Sạch Giới Giải Trí - Chương 17

Cập nhật lúc: 2025-11-24 11:54:47
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Địch Y Y cúi chào ông một nữa, đó mới mặt mày mang theo vẻ đắc ý xuống, một nữa trở phía Khương Mịch Tuyết.

Đại khái là đắc chí thỏa mãn, cô còn khúc khích một câu: “Phải cố lên nha, Mịch Tuyết.”

Hiện tại diễn viên thử vai chỉ còn Khương Mịch Tuyết. Một câu của Địch Y Y kéo sự chú ý của về phía cô.

Đối mặt với ánh mắt của nhiều như , Khương Mịch Tuyết cũng hề hoảng loạn. Cô dậy đến trung tâm sân khấu. Khác với Địch Y Y đó chủ yếu về phía Liễu Minh Lượng ở chính giữa, ánh mắt Khương Mịch Tuyết đảo qua tất cả các giám khảo ở hàng ghế đầu tiên, đó hỏi thăm một câu “Các lão sư chào ”.

Liễu Minh Lượng đồng dạng gật đầu, hiệu Khương Mịch Tuyết thể bắt đầu.

Khương Mịch Tuyết sờ soạng phạm vi camera thể , tìm một vị trí ở bên mép phòng. Ngay đó động tác bung dù xuống xe, một bên cố định tai tai: “ là Dương Du, đến hiện trường, tình hình hiện tại thế nào?”

Gần như đồng thời với việc cô bước về phía trung tâm máy , trong phòng liền vang lên một trận âm thanh hít khí lạnh khe khẽ.

Phải hình dung cảm giác như thế nào đây?

Giống như cũng cảm thấy Khương Mịch Tuyết xảy đổi lớn gì, nhưng cho dù chỉ mới động tác cất bước đường, đều khiến vô căn cứ mà cảm thấy: Đây chính là Dương Du thật.

Một nữ cảnh sát kinh nghiệm phong phú, chú ý đến là vẻ xinh của cô, mà là khí chất vững vàng bình tĩnh .

Sự kinh ngạc mặt Địch Y Y che giấu cũng , ánh mắt cô gắt gao về phía giữa sân, thiếu chút nữa nhịn thất thố lên: Sao thể! Kỹ thuật diễn của Khương Mịch Tuyết thể...

Trong nhóm giám khảo hàng đầu cũng thiếu kinh ngạc — rốt cuộc Khương Mịch Tuyết ít nhiều gì cũng chút danh tiếng, kỹ thuật diễn ‘nát vụn’ của cô trong giới cũng ít nhiều đều . Vốn dĩ cho rằng cô Liễu đạo bất chợt nổi hứng mời đến ngang qua sân khấu, ngờ tới a.

Liễu Minh Lượng hít khí lạnh, nhưng ông cũng bỗng nhiên thẳng, chiếc ghế còn phát một tiếng ‘kẽo kẹt’ nhỏ. Ánh mắt ông gắt gao chằm chằm hình ảnh hiển thị máy , đến cả thủ thế bảo xung quanh yên tĩnh một chút cũng , một bên c.ắ.n chặt răng, khống chế bản , kêu một tiếng “Hay!”

Mà Khương Mịch Tuyết tới trung tâm, những lời thoại mà lúc trong miệng các diễn viên khác thường vấp, hoặc là cảm xúc và động tác khó thể đúng chỗ, phát từ miệng cô một cách trôi chảy và tự nhiên: “Hiện tại là hai giờ 36 phút sáng, t.h.i t.h.ể bắt đầu xuất hiện tình trạng co cứng. Phỏng đoán thời gian t.ử vong ba giờ , cổ t.h.i t.h.ể vết hằn rõ ràng màu tím sẫm, phỏng đoán đây là vết thương chí mạng.”

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

“Trên bộ phận da thịt trần của c.h.ế.t nhiều vết thương, từ hướng vết thương và m.á.u lưu , hẳn là do cùng một gây án, hơn nữa độ sâu nông của vết thương cơ bản nhất trí — tay khá vững.”

“Phỏng đoán phận hung thủ, nam giới, thuận tay trái, cân nặng trong 80-100kg, hoặc là trải qua huấn luyện sức mạnh chuyên nghiệp, tính cách bình tĩnh.”

Ánh mắt cô đảo qua bốn phía, cả giống như đang giữa màn mưa lớn đêm khuya: “Địa điểm phát hiện t.h.i t.h.ể là ở bụi cỏ, cách mặt đường nhựa xa, xung quanh vết m.á.u rõ ràng. Cho dù tính đến nước mưa rửa trôi, nếu nơi là hiện trường đầu tiên, thì trong lá cỏ và bùn đất xung quanh t.h.i t.h.ể cũng nên lượng m.á.u lưu tương đối...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nho-vao-pha-an-quet-sach-gioi-giai-tri/chuong-17.html.]

“... Lấy mẫu vật ở đây xuống.”

Khương Mịch Tuyết động tác vặn lọ t.h.u.ố.c thử, một bên dặn dò về phía .

dậy từ mặt đất, một nữa nhặt lấy chiếc “ô che mưa ném ở bên cạnh”, đưa tay lau mặt một cái, đầu về phía hàng ghế giám khảo — tựa hồ như đồ Nghiêm T.ử An đang ở đó — nhướng mày : “Mất hồn gì?”

Ánh mắt cô sắc bén, mặt tuy rằng vẻ mệt mỏi, nhưng ánh mắt phi thường lanh lợi, giống như thanh kiếm bén sắp sửa khỏi vỏ.

“Tiếp theo, chúng còn một trận chiến ác liệt đ.á.n.h đấy.”

Mãi một lúc , những mặt ở đây mới hồn, nhận buổi diễn của Dương Du, , Khương Mịch Tuyết kết thúc.

Liễu Minh Lượng là phản ứng đầu tiên, ông lập tức vỗ đùi khen một tiếng "Hay!", nhưng may mắn là cô trợ lý cũng tỉnh táo , giữ chặt. Hai giây , Liễu Minh Lượng mới lấy vẻ lý trí. Ông ho khan một tiếng, : “Khụ, , buổi thử vai hôm nay đến đây là kết thúc.”

“Sau thông tin gì, nhân viên đoàn phim Tập Hung chúng sẽ thông báo.”

Mặc dù ông như , nhưng ngay màn trình diễn của Khương Mịch Tuyết, sáng suốt đều vai Dương Du sẽ thuộc về ai.

Quả nhiên, khi dậy, Liễu Minh Lượng kìm mở lời: “Khương tiểu thư, chiều nay cô rảnh chứ?”

Cô trợ lý kịp ngăn Liễu đạo giữ phép lịch sự: “...”

Khương Mịch Tuyết mỉm : “Tất nhiên .”

Rất nhanh, Liễu Minh Lượng và Khương Mịch Tuyết trao đổi thông tin liên lạc. Sau khi Khương Mịch Tuyết rời , những đến thử vai hoặc xem thử vai đó cũng gần hết, chỉ còn một đàn ông vẫn ở hàng đầu, vị trí sát bên, đội mũ đen, đeo khẩu trang đen, kéo vành mũ thấp, hề cử động.

Liễu Minh Lượng tiễn xong nhà đầu tư cuối cùng đến xem thử vai, , với đàn ông: “Thế nào, mắt chọn diễn viên của tồi chứ?”

 

 

 

 

 

Loading...