Người đàn ông giật , nhưng vẫn kiên nhẫn mở miệng : “Làm gì?”
Trải qua thời gian diễn xuất và tham gia show thực tế , kỹ năng diễn xuất của Khương Mịch Tuyết hiển nhiên tiến bộ vượt bậc.
Cô mặt đổi sắc : “Xin chào, chúng là nhóm khảo sát đường phố, chuyên nhắm các bậc cha mang theo con cái, xin hỏi là bố của đứa trẻ ?”
Bị cô chặn như , những xung quanh cũng dần chú ý đến đàn ông . Các gia đình mang theo con cái theo bản năng liền hướng ánh mắt dò xét về phía đàn ông và Khương Mịch Tuyết.
Nhận thấy ánh mắt chú ý của xung quanh, vẻ mặt đàn ông nhất thời trở nên khó coi hơn: “Cái thứ khảo sát đường phố quái quỷ gì, lão t.ử . Cô mau tránh ! đang vội đấy!!”
Khương Mịch Tuyết “ồ” một tiếng, nhưng hề ý tránh : “Xin hỏi điều gì khiến ngài tiếp nhận phỏng vấn của chúng ? Là vì ngài thật sự vội? Là vì ngài ruột thịt của đứa trẻ?”
“Hay là bởi vì đứa bé , là trộm tới?”
Mặc dù ở hiện trường đón giao thừa, tiếng ồn ào, những lời của Khương Mịch Tuyết đều như tự động tô đậm, ít xung quanh "xoạt" một tiếng đầu .
Dù gần đây ít đều là cha dẫn con cái ngoài chơi, từ ngữ “trộm trẻ con” quả thực là chọc thẳng điểm nhạy cảm của họ.
Người đàn ông cũng căng thẳng hơn thấy rõ, nhưng ngay đó phản ứng của là nổi giận: “Cô ý gì?!”
“Mấy cô gái trẻ cứ thích bắt khác bôi nhọ đúng !”
Ánh mắt dò xét của những xung quanh dừng Khương Mịch Tuyết.
Dù đứa trẻ trong lòng đàn ông cũng quấy, tuy bộ dạng trông khả nghi , nhưng bằng chứng gì, hỏi trộm trẻ con , hình như cũng kỳ lạ.
Khương Mịch Tuyết : “Phản công, thao tác tệ.”
“ thể mời , cho xem mặt chính diện của đứa bé ?”
Sắc mặt đàn ông nhất thời đổi.
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Yêu cầu của Khương Mịch Tuyết quá đáng, mấu chốt là xung quanh ít , cách đó xa còn một cảnh sát giao thông duy trì trật tự, mắt bao , cũng dám trực tiếp từ chối.
Vì thế đàn ông chỉ thể chậm rì rì, từ từ xoay đứa trẻ trong n.g.ự.c , trưng bày cho Khương Mịch Tuyết xem.
Và ngay khi mặt chính diện của đứa trẻ sắp lộ , đàn ông đột nhiên ném mạnh đứa trẻ ngoài!
Những xung quanh vốn dĩ thấy đàn ông bằng lòng trưng bày đứa trẻ cho Khương Mịch Tuyết xem, sự nghi ngờ trong lòng giảm ít, sự chú ý phân tán cũng thu hồi nhiều, nào ngờ đối phương ném mạnh đứa trẻ , lập tức sôi nổi kinh hô.
Ánh mắt Khương Mịch Tuyết lạnh lùng, vốn dĩ định trực tiếp đè đàn ông xuống, nhưng hành động của đối phương chỉ thể khiến cô bỏ ý định đó, hết tiến lên đỡ lấy đứa trẻ – chỉ trong vài giây đó, đàn ông xoay chạy về phía xa khu vực cảnh sát.
Trong đám đông bên cạnh phản ứng , liên tục kêu lên: “Bắt kẻ buôn !”
“Có trộm trẻ con!!”
“Đứa bé chứ?”
Khương Mịch Tuyết đỡ lấy đứa trẻ, cũng vội lập tức đuổi theo đàn ông , mà là lật mặt chính diện của đứa trẻ , hết kiểm tra tình trạng của bé .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nho-vao-pha-an-quet-sach-gioi-giai-tri/chuong-163.html.]
Tiếng pháo hoa nổ vang xung quanh, tiếng ồn ào náo nhiệt, cùng với động tĩnh đột nhiên ném mạnh , một chút cũng đứa trẻ tỉnh giấc, đôi mắt bé nhắm chặt, dường như đang ngủ an lành, chỉ là thần sắc còn sót mặt vẫn lộ sự bất an khi hôn mê.
Sắc mặt xanh tím rõ ràng, hẳn là do thiếu oxy mà ngất .
Khương Mịch Tuyết đưa tay kiểm tra, xác nhận đứa trẻ còn thở, mới thở phào nhẹ nhõm.
Mà lúc những dân nhiệt tình xung quanh, cùng với đội cảnh sát cách đó xa hơn, đều đuổi theo đàn ông đang chạy trốn .
Bất quá đàn ông hành động cực kỳ linh hoạt, sự truy đuổi của đám đông, né trái tránh , nhất thời vẫn ai tóm .
Thấy sắp chạy thoát đến khu đất trống thưa thớt hơn, định biến mất trong bóng đêm, một bóng bên cạnh đột nhiên lóe , với tốc độ còn nhanh hơn cả đàn ông trực tiếp quật ngã xuống đất.
Vì tốc độ quá nhanh, hai còn lăn hai vòng mặt đất, mới ngừng xu thế tiến lên.
Lúc những dân nhiệt tình khác và cảnh sát cũng lượt đuổi tới, nhắm thẳng đàn ông trung niên đang chạy trốn, tại chỗ chính là một trận đ.ấ.m đá: “Tao khinh, thế mà thật là kẻ buôn !”
“Đông ở bến Thượng Hải như mà còn dám trộm trẻ con!!”
Các cảnh sát thấy nghi phạm buôn khống chế, cũng còn gấp gáp như lúc ban đầu thấy tiếng kêu, chậm rãi chạy tới, vội vàng đẩy đám đông : “Phiền nhường một chút ạ –”
Thuận tiện họ còn phân đại bộ phận sang phía Khương Mịch Tuyết: “Đứa trẻ chứ?”
“Có thương ?”
Vì thế chờ đến khi họ khó khăn lắm mới chen đám đông, đàn ông là bộ dạng mặt mũi bầm dập, đang đất than vãn kêu la.
Người ban đầu bắt cũng ở bên cạnh, ghì chặt đối phương, cho cơ hội tiếp tục phản kháng và chạy trốn.
Bất quá mặc dù đ·ánh, đàn ông đất, vẫn ngoan cố la lối: “Ôi các kết bè kết phái ức h·iếp !”
“Các đây là cố ý gây thương tích!!”
Da mặt dày đến nỗi, ngay cả cảnh sát mới chạy tới cũng nhịn tức : “Thành thật chút !”
Có lấy còng tay, trực tiếp còng tay đàn ông: “Anh nghi ngờ liên quan đến buôn bán dân cư, theo chúng về đồn một chuyến!”
Còn về phía Khương Mịch Tuyết.
Mặc dù xác nhận đứa trẻ hẳn là , nhưng bộ dạng hôn mê của bé, e là cũng dùng thủ đoạn nào đó. Khương Mịch Tuyết xác định là chuyện gì, cũng dám tùy tiện sơ cứu.
Thích Tinh thì đuổi theo ngay lúc xác định đàn ông chính là kẻ buôn , nhưng cô nàng hôm nay ngoài mang giày cao gót, ở nơi bậc thang ít thật sự thể chạy , chỉ thể sốt ruột đến mức xoay vòng tại chỗ: “Đứa bé chứ?”