Khương Mịch Tuyết xổm bên trong học lời thoại, kịch bản của Địch Y Y bên ngoài bụi cây tiến triển đến “Rốt cuộc sai cái gì, tại cô hết đến khác phá hỏng con đường của ?”
Nếu cô thể phát huy bộ cái cảm xúc hiện tại việc phim, chắc chắn thể thách thức danh hiệu Thị Hậu.
Bạch Lộ Hàn cũng hùa theo: “ cũng ngờ, Khương Mịch Tuyết là như !”
Khương Mịch Tuyết học xong lời thoại của cảnh ngày mai, bắt đầu cân nhắc, nếu lúc , liệu dọa Địch Y Y phát bệnh gì .
Hơn nữa, ánh mắt của Bạch Lộ Hàn , hình như thật sự chẳng .
Cô còn nghĩ xong rốt cuộc nên ngoài ngay bây giờ , bên ngoài Địch Y Y như thể than đủ về “sự ủy khuất” của , cuối cùng cũng chuyển đề tài sang nội dung thực chất: “Tiểu Lộ, vai Tô Nghi , cô thật sự cách nào giúp ?”
Ngay cả cách bụi cây, thấy giọng cũng thể nhận sự khó xử của Bạch Lộ Hàn: “ đây đề cử cô với đạo diễn …”
“Vậy Khương Mịch Tuyết cướp vai của như , cứ nén giận tiếp ?!” Địch Y Y giành lời .
Giọng cô như nghẹn: “Thật sự , vai cũng cần, nhưng nuốt trôi cục tức !”
“ cho Khương Mịch Tuyết cũng mất mặt, nếm thử cái tư vị khó chịu !”
Cách bụi cây, tròng mắt Địch Y Y đảo một vòng, như thể nghĩ một ý kiến : “Tiểu Lộ, trang phục của đoàn phim các cô hình như đều để trong phòng tạp vật ở Vương phủ ?”
“Vương phủ” là một bối cảnh trong phim trường, chiếm diện tích nhỏ, trong đó mấy gian phòng tạp vật tiện lấy cảnh, thông thường đoàn phim thuê cảnh đều thói quen đặt trang phục, đạo cụ ở bên trong.
Vì ở trong khu vực đoàn phim, thông thường cũng sẽ lo lắng trộm cắp gì, việc trông coi cũng nghiêm ngặt.
Giọng Địch Y Y đầy sự mê hoặc: “Trang phục của nhân vật Khương Mịch Tuyết đóng, hẳn là tương đối dễ nhận thấy ? Trợ lý của cô thể dùng lý do giúp cô lấy quần áo để , đến lúc đó lén lút rạch một lỗ hổng quần áo của Khương Mịch Tuyết.”
“— Dù đều là ở trong đoàn phim, cô cho dù là mất mặt, cũng sẽ truyền bá ngoài phạm vi lớn.”
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
“Như cũng hả giận, chúng coi như huề !”
Khương Mịch Tuyết học xong lời thoại ngày mai, thò đầu từ bụi cây: “Di, là như ?”
Địch Y Y nghĩ tới cách cây rậm rạp tai, một tiếng thét chói tai cao vút bỗng nhiên bùng nổ từ cổ họng: “A!!!!”
Bạch Lộ Hàn cũng giật , kinh hồn định về phía Khương Mịch Tuyết: “Cô… Cô ở chỗ ?!”
Khương Mịch Tuyết phủi phủi lá cỏ dính , từ bụi cây dậy, tiện tay giơ kịch bản lên: “Tìm một nơi yên tĩnh học lời thoại thôi.”
Địch Y Y, Bạch Lộ Hàn: “?”
Khu vực đoàn phim thuê lớn như , ai chọn ở trong bụi cỏ học lời thoại chứ??
Không sợ muỗi c.ắ.n ?
Trên mặt Khương Mịch Tuyết thấy chút thần sắc ngượng ngùng nào — thói quen coi như cô mang từ đời sang.
Có lẽ là quen với việc xổm như tội phạm, ở những nơi hẻo lánh, bình thường căn bản tới, cho dù môi trường khắc nghiệt một chút, nhưng cô càng thể tĩnh tâm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nho-vao-pha-an-quet-sach-gioi-giai-tri/chuong-132-khong-phai-khuong-mich-tuyet-rot-cuoc-co-y-gi.html.]
Cô còn tiện thể thăm hỏi Địch Y Y một chút: “Lâu gặp Địch lão sư.”
“Không ngờ, trong nhận thức của cô, là như ,” Khương Mịch Tuyết dừng một chút, cố gắng tìm kiếm một từ ngữ thích hợp, “Ừm, năng lượng?”
“Không chỉ thể cưỡng ép sắp xếp nghệ sĩ vốn cùng công ty với đoàn tùy tiện, còn thể bức bách cả đạo diễn Liễu cúi đầu.”
Lúc ánh mắt Bạch Lộ Hàn Địch Y Y chút kỳ lạ.
Việc cô tin tưởng lời Địch Y Y , vì cô ngốc, mà là vì cô nguyện ý tin tưởng bạn bè.
Khương Mịch Tuyết như , lời của Địch Y Y quả thật tồn tại vấn đề logic nhất định.
Khương Mịch Tuyết lắc lắc điện thoại di động ở tay , mặt lộ nụ : “Vậy thì thời gian sắp tới , sự an của trang phục phim của , nhờ Địch lão sư.”
Nói xong ánh mắt cô dừng mặt Bạch Lộ Hàn vài giây, đó nhét điện thoại túi: “Vậy hai cô cứ từ từ trò chuyện, đây.”
Ngay đó thong thả ung dung rời .
Địch Y Y chút ngẩn ngơ: “Không , cô ý gì?”
Bạch Lộ Hàn: “… Chắc là, nếu quần áo cô xảy vấn đề gì, liền sẽ tìm chúng tính sổ.”
Cô mím môi, nghĩ đến ánh mắt Khương Mịch Tuyết nãy, bận tâm hỏi Địch Y Y, mà tiên triều hướng Khương Mịch Tuyết đuổi theo.
Khương Mịch Tuyết còn quá xa, ở chỗ rẽ phía , Bạch Lộ Hàn thấy bóng dáng cô.
“Khoan !” Bạch Lộ Hàn hô.
Bước chân Khương Mịch Tuyết dừng , .
Trên cô còn mặc đồ diễn, xách theo kịch bản như , thế mà quả thật vài phần ý vị công chúa xuống chúng sinh.
Bạch Lộ Hàn trong chốc lát cứng , đó một nữa định nhịp tim: “ cô bao nhiêu.”
Khương Mịch Tuyết thiện ý bổ sung: “Cơ bản đều .”
Bạch Lộ Hàn: “……”
Cô im lặng một chút: “ thừa nhận, vì quan hệ với Y Y, thích cô lắm.”
“ mà động tay chân với trang phục đạo cụ của khác, loại chuyện sẽ .”
Đặc biệt là đối với nữ nghệ sĩ. Vừa nãy Địch Y Y tuy cái gì “sẽ truyền bá ngoài”, nhưng Bạch Lộ Hàn trong lòng rõ ràng, cho dù ảnh chụp bằng chứng thật sự, chỉ là một chút tin đồn vô căn cứ cũng thể tổn hại đến sự nghiệp của một nữ nghệ sĩ.