Ta Nhờ Vào Phá Án Quét Sạch Giới Giải Trí - Chương 100

Cập nhật lúc: 2025-11-26 02:09:41
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AUmZSMkUoz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Anh im lặng một lát mới : “Thật , cũng thể gì với Khương tiểu thư.”

cũng rõ vì nghi ngờ bệnh trầm cảm của , những gì đây đều là lời thật— Lão Mạnh là bạn quen từ thời du học ở Mỹ, việc thành lập Công nghệ Ám Quang cũng thể thiếu sự hỗ trợ tài chính của . Có ở đây, thể nào dối.”

Vừa Đỗ Quang còn động tác tìm kiếm ngăn kéo: “Giấy chứng nhận chẩn đoán của cũng thể cho cô xem—”

Khương Mịch Tuyết ngăn động tác của Đỗ Quang : “Xin Đỗ tổng, lẽ cách diễn đạt của thích hợp lắm.”

“Trọng tâm chú ý thật ở việc ngài mắc bệnh trầm cảm — đó là lĩnh vực y học chuyên nghiệp, tư cách thế bác sĩ chuyên nghiệp để đưa chẩn đoán cho ngài.”

“Điều thực sự chú ý, là bản sự kiện.”

Biểu cảm của Đỗ Quang chút khó hiểu, rõ lời Khương Mịch Tuyết rốt cuộc ý nghĩa gì.

Khương Mịch Tuyết gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn : “Nếu ngài bắt đầu từ , bằng chúng về Công nghệ Ám Quang — Ngài thành lập nó như thế nào?”

“Có thể ở tuổi trẻ như sáng lập một sản nghiệp như thế, cuộc đời Đỗ tổng cũng nên coi là huyền thoại.”

Trên mặt Đỗ Quang lộ nụ khổ: “Khương tiểu thư lời với thật sự là quá khen.”

lời nhắc nhở của Khương Mịch Tuyết quả thật là một lời dẫn dắt đề tài, nhắc đến Công nghệ Ám Quang, vẻ mặt gò bó đó của Đỗ Quang tan biến ít: “Nói về việc thành lập Công nghệ Ám Quang cũng vẻ kỳ diệu như bên ngoài đồn đại, chỉ là lúc đó nghiệp tiến sĩ chuẩn về nước, bên cạnh trùng hợp mấy bạn cùng chí hướng, đều hứng thú với Công nghệ thông tin, Trí tuệ nhân tạo.”

“Vừa lúc quen bạn giàu như Lão Mạnh, sẵn lòng cung cấp tài chính và hỗ trợ về quản lý, cho nên một gánh hát rong như chúng , lúc đó cũng cứ như mà chắp vá thành lập.”

“Nói thật, lúc đó đều trẻ, cũng mới khỏi tháp ngà voi lâu, kinh nghiệm quản lý doanh nghiệp gì, chỉ một lòng nhiệt huyết và sự nhiệt tình đổi thế giới— Lúc đó kính VR mới tung , kỹ thuật liên quan đều trong tay Mỹ.”

“Chúng cảm thấy phục, nghĩ tại Mỹ mà Hoa Quốc chúng thể , vài tụ cùng vùi đầu việc gần một năm, thế mà thực sự tạo một thành quả đáng kể.”

“Ngày Light VR chính thức đầu tư, khoa trương mà , tất cả chúng đều , trừ cái tên Lão Mạnh , lúc nào cũng cảm xúc bình tĩnh, bộc lộ tình cảm ngoại trừ khi phim.”

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

“Và khi dự án kính VR thành công, chúng cũng thỏa mãn dừng ở đó— Lúc đó kỹ thuật học máy đạt tiến triển đột phá, trí tuệ nhân tạo trở thành từ khóa mới của giới khoa học máy tính trong và ngoài nước.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-nho-vao-pha-an-quet-sach-gioi-giai-tri/chuong-100.html.]

“Vẫn là cái khí thế cạnh tranh như khi Light VR, chúng quyết định tiếp tục chiến đấu theo hướng AI .”

trong lĩnh vực AI, lúc đó chúng thể coi là tân binh chính hiệu, cùng thức đêm sách và tài liệu ngoại văn liên quan, nhiều chạy nước ngoài tham gia các hội nghị học thuật tương quan, thử nghiệm và điều chỉnh mô hình của chúng hết đến khác.”

“Lão Mạnh hiểu về kỹ thuật , nhưng cũng dùng sức ảnh hưởng của Mạnh gia, giúp chúng dữ liệu của mấy cơ sở y tế lớn trong nước, giúp chúng huấn luyện mô hình nhanh hơn. Cũng chính nhờ , chúng mới thể đ.á.n.h trận đầu chuyển hướng một cách đẽ như thế.”

“Hai năm thời gian, hai dự án của Ám Quang đều đại thành công. Lúc đó chúng khí phách hăng hái đến mức nào, chắc cần nhiều, cũng là trong bối cảnh thành công liên tiếp, chúng mới hùng hồn hứa hẹn sẽ nghiên cứu và phát triển chiếc xe tự lái thực sự.”

lẽ lúc đó chúng quá niên thiếu khinh cuồng...”

Trên mặt Đỗ Quang hiện nụ khổ: “Tình hình hiện tại cô hẳn cũng xem qua tin tức.”

“Hệ thống mới chúng sẽ mắt ba năm đây chậm chạp thể triển khai, sự nghi ngờ từ bên ngoài ngừng, ngoại trừ bên Lão Mạnh, các nhà đầu tư khác đều ít nhiều bày tỏ ý định đang cân nhắc rút hoặc giảm bớt đầu tư.”

Khương Mịch Tuyết gật đầu: “Hiểu .”

Vẻ mặt cô vẫn bình tĩnh như lúc đầu hỏi Đỗ Quang, giống như các bác sĩ tâm lý thông thường lộ vẻ đồng cảm khi đến đó, cũng câu “Ồ, xin ” mà Đỗ Quang đến phát chán.

Phản ứng bộc lộ quá nhiều sự đồng cảm như , ngược khiến Đỗ Quang cảm thấy một chút thoải mái.

“Theo quy trình thông thường, lúc vài lời an ủi ngài, xoa dịu cảm xúc của ngài một chút.”

Khương Mịch Tuyết thu tay về phía một chút, cơ thể nghiêng về phía một ít: “ cảm thấy Đỗ tổng ngài hẳn cần điều đó.”

“Vậy sẽ thẳng vấn đề một chút ý tưởng của .”

 

 

 

 

 

Loading...