9.
Nương thở dài:
“Nương chỉ sợ chồng con bắt bẻ thôi.”
“Bà bới móc thì mặc bà, con chỉ theo lòng . Hơn nữa, con dùng tiền hồi môn thuê một cửa hàng trái cây trong trấn, chi tiêu hằng ngày đều từ đó, tốn của Trần gia một đồng.”
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
“Ở nhà chồng và ở nhà đẻ khác nhiều lắm, gì cũng chu . Và , luôn thương chồng, hiếu với cha nương chồng.”
“Con , .”
Đại tỷ mỗi về thăm đều vui vẻ hớn hở, mà khi đầy lưu luyến.
Là con cả, từ nhỏ chăm lo cho gia đình, nhưng trớ trêu , lo toan nhiều nhất gả xa nhất.
Tuy chỉ cách hơn hai chục dặm, nhưng khi Nữ nhi lấy chồng, cách giữa nhà chồng và nhà đẻ, trong lòng, tựa như cách bởi dải Ngân Hà .
Nhà Tết đến là vui vầy rộn rã, còn cha nương thì sợ Tết.
Bởi mỗi dịp cúng tổ tiên, họ nhớ đến những chuyện thương tâm ngày xưa.
Tổ tiên họ Vương từng quan tứ phẩm trong triều, đến đời ông nội thì gia đạo sa sút, rơi cảnh bán ruộng bán nhà.
Khi còn trẻ, ông nội thích học hành công danh, chỉ thích giao du kết bạn khắp nơi.
Người rừng to thì chim nào cũng , kết bạn nhiều thì thế nào chẳng gặp vài kẻ ăn bám lừa lọc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-mo-tiem-kiem-tien-cuoi-tri-huyen/9.html.]
Ông nội là phóng khoáng, khi rõ kẻ khác mưu tính , vẫn chỉ nhạt, vung tay rải bạc.
Chưa qua mấy năm, ông bán sạch nhà cửa và cửa tiệm trong thành, bán nốt cả ruộng đất ở quê.
bạc kiếm còn kịp ấm tay, những kẻ nhân danh bạn bè nghĩ đủ cách lừa hết.
Ai cũng là “mượn tạm”, nhưng bao nhiêu năm qua, mấy ai từng đến trả .
Lưu Liệp Hộ tuy là kẻ chẳng gì, nhưng một câu đúng lắm.
Đừng bốn mươi lượng, dù là một nghìn lượng bạc cũng từng ông nội ném trôi mất sạch.
Bà nội ruột khuyên ngăn nhiều mà , đến cuối cùng, một ngày cuối tháng Chạp, bà mang hận mà qua đời.
Sau đó, ông nội tái hôn với một a trong nhà bạn cũ.
Chỉ tiếc rằng, khi tuổi già một mụn Nữ nhi, mấy năm ông qua đời.
Trùng hợp là ông cũng mất tháng Chạp, khi nhà nghèo đến mức mua quan tài cũng nổi, nhờ bà nội hiện tại của đem bán trang sức mới tiền lo tang lễ.
, bà nội bây giờ chính là kế của cha , còn tiểu cô Vương Lan Hương là đứa con duy nhất bà sinh .
Mấy năm qua, Vương gia vốn tám miệng ăn, ông nội mất, hai tỷ tỷ đều xuất giá, trong nhà ngày một vơi .
Cha Nương buồn bã, mỗi dịp cuối năm đều thở dài sụt sùi, lặng lẽ một trận.