76.
Nửa tháng ngày cưới, Lục Phỉ rời Đường huyện lên kinh nhậm chức, Hồng di cùng mang theo đại nha, nhị nha cùng.
dịp tháng mười là mừng thọ cha, khi , ba tỷ chúng cùng chồng về Nương Nương Lĩnh dâng lễ mừng thọ.
Trong chính sảnh, ba cặp vợ chồng, Đại tỷ và Trần Chu, Nhị tỷ và Triệu Lý, và Lục Phỉ, đều quỳ lạy, dâng quà, chúc phúc.
Cha đầu đội mũ mới, mặc áo mới, chân mang giày mới, giữa đại đường, gương mặt hồng hào, nụ nở đến tận tai.
“Tốt, lắm! Mau dậy . Các con đều là đứa con ngoan của cha.
Từ nay vợ chồng hòa thuận, gì cùng bàn bạc, ngày các con sống yên ấm, cha nương tự khắc sống thọ thêm mấy chục năm.
Ta mơ cũng chẳng ngờ , nhà ngày phú quý như thế . Đây ắt là tổ tiên hiển linh phù hộ.”
Ông , thì ngoài cửa chợt vang lên tiếng gõ “cộp cộp”, theo đó là một giọng trầm hùng, sang sảng:
“A-di-đà Phật!
Nhà thế nào cũng phát!”
“Là Đại Hòa thượng!”
cha mắt sáng như đuốc, tiếng liền bỏ cả đám con rể, vùng dậy chạy cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-mo-tiem-kiem-tien-cuoi-tri-huyen/76.html.]
“Đại sư! Quả nhiên là ngài!
Ngài đến !”
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Ai ngờ vị hòa thượng áo vá rách vai thấy ông, mặt liền biến sắc như ăn trộm bắt, vội vàng xoay toan chạy:
“Ôi chao, nguy nguy , nhà … từng lừa, , từng ghé !”
cha tay nhanh hơn miệng, tươi tóm c.h.ặ.t lấy cánh tay ông , cho nhúc nhích nửa tấc:
“Đại sư, ngài đoán chuẩn thật!
Vương gia thật sự phát đạt !”
Cả nhà đằng , cảnh mà ngẩn như phỗng.
Từ hôm đó trở , ở trấn Vân La, núi Nương Nương Lĩnh, từ đầu làng đến cuối ngõ, từ nhà đến nhà , bỗng lan truyền một câu mới:
“Một nhà hưng vượng, mỗi sáng gà gáy dậy sớm, mở toang cửa lớn. Vì chỉ cần lúc hàng xóm còn mơ màng lẩm bẩm một câu ‘Nhà họ dậy ’, thì sớm muộn nhà đó cũng sẽ phát!”
Và nếu tin, cứ sang Vương gia đầu làng phía Đông mà xem.