TA MỞ TIỆM, KIẾM TIỀN, CƯỚI TRI HUYỆN - 58
Cập nhật lúc: 2026-03-04 07:48:40
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LEN94pIlH
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
58.
Hồng di xong, giật đến mức rơi cả đôi đũa trong tay.
“Không ! Tuyệt đối ! Con ngoan, Hồng di thể thiếu con!”
Bà nắm c.h.ặ.t lấy tay áo , ánh mắt rối rít, giọng đầy khẩn thiết.
“Chúng ở với vui thế, ? Là Đại Nha Nhị Nha chọc giận con ?
Hay là Lục Phỉ nó gì sai với con ?”
Ta thoáng sang Lục Phỉ đang bên cạnh, vẻ mặt cũng đầy ngạc nhiên,vội lắc đầu như trống bỏi.
“Hồng di, đừng nghĩ nhiều, chỉ là… sắp Trung Thu , con nhớ nhà, nhớ cha nương, nên về thôi.”
“Thế thì về vài hôm, đợi qua Tết Trung Thu, cho xe đến đón!”
“Con thương con, nhưng cũng ngày con mà.”
“Không ! Ta cho !
Ta còn nợ con lời hứa, giúp con tìm một tấm trượng phu , thì con !
, Lục Thập Nhị?”
Nói , bà ngoắt sang Lục Phỉ, giọng như lệnh:
“Đậu Nha ân cứu mạng với con, con là quan phụ mẫu, việc hôn sự của con bé, con để tâm đấy nhé!”
Lục Phỉ ngẩng đầu, đôi mắt đen trầm như mực, lặng lẽ , ánh chứa bao điều thành lời.
“Mẹ, chuyện hôn sự của nàng, con… trong lòng tính cả .”
Trong lòng tính cả !?!
Câu nhẹ như gió, mà rơi tai , như sấm giữa trời quang, nổ vang đến mức tim nhảy ngoài.
“Có tính toán trong lòng”?
Tính cái gì chứ? Là tính chuyện hôn nhân của ?
Việc hôn sự của , liên quan gì tới mà ‘ tính’?
Ngẩng đầu lên, bất chợt ánh mắt chạm thẳng ánh mắt Lục Phỉ.
Trái tim liền đập dồn mấy nhịp, thở cũng loạn cả lên.
Sau bữa tối, Hồng di vịn cớ vườn tản bộ, năn nỉ, dỗ dọa, khuyên ở thêm ít lâu.
Từ khi bà đến Đường huyện, quanh quẩn bên cạnh bà đều là , bà thật lòng nỡ để .
Lát , Lục Phỉ cũng gần.
Huynh cúi hái một đóa hoa ngọc trâm, đưa qua tay xoay xoay, mà những ngón tay run khẽ tố cáo nỗi bồn chồn trong lòng .
“Đường núi ở trấn Vân La quanh co hiểm trở, mùa mưa càng khó .
Nửa tháng cho lát đường, dân quanh vùng tin cũng hăng hái đến phụ, chắc đến cuối năm, đường từ Vân La thông các nơi trong huyện sẽ hơn.”
Ta tưởng sẽ khuyên đừng , nào ngờ bình thản kể chuyện đường!
“Xây đường là việc lợi dân, mặt dân làng cảm ơn ngài nhé.”
Ta ngắt mấy cánh hoa, nhạt đáp.
“Không chỉ đường, những cây cầu lũ cuốn hỏng cũng tu sửa .
Năm nay mưa to, phòng cả lũ hạ và lũ thu, thể để cảnh ở trấn Đào Nguyên tái diễn.
Nghe quan khí tượng , giữa tháng tám sẽ mấy đợt mưa lớn liên tiếp, mấy cầu cũ e rằng chịu nổi.”
“Trấn Vân La ở cao, nước chảy xuống thấp, chắc cũng .”
Ta hờ hững đáp.
Mỗi năm mưa to, dân vẫn sống đấy thôi, đến nỗi nhắc nhắc .
“Nương … thật đáng thương.
Nửa đời Đại phu nhân hành hạ, nay mới an yên, may mắn cô bầu bạn.
Hai hợp tính, .
Nếu cô rời , bà chắc chắn sẽ buồn, ăn ngủ.”
Tốt lắm. Đường , cầu hỏng, Nương sắp “gầy hao”…
Từng câu, từng chữ đều là “giữ ”, nhưng chẳng chịu thẳng một câu “đừng ”.
Hắn tưởng dễ dỗ lắm ?
Ta nhướng mày, nhạt:
“Lục công t.ử, lời ngài thật chẳng hợp lý. Ta chỉ mời tới giúp đỡ, ký giấy bán cho ngài.
Nếu ngài thật lòng thương Hồng di, bớt cãi với bà là .
Bà chẳng qua thích ăn, thích chơi, thích hát, thích ngủ nướng thôi.
Ngài chịu khó chiều chút, bà nào đến nỗi ăn ngủ, ngày một gầy hao.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-mo-tiem-kiem-tien-cuoi-tri-huyen/58.html.]
Định đem đạo hiếu trói ?
Xin , khi dạy đạo con, hãy tròn chữ hiếu .
Đóa ngọc trâm trắng trong tay Lục Phỉ nghiền nát, nhựa hoa rịn , hương tan theo gió, nồng đến xót lòng.
Huynh lặng, khẽ thở dài, tiếp đó bước gần.
Thân hình cao hơn hẳn một cái đầu, đêm gió mát mà lòng nóng, cái bóng áo đen cao gầy như cuốn lấy giữa trời trăng.
“Nếu cô thật sự , … sẽ cùng cô.”
Giọng nhẹ, rơi thẳng xuống đỉnh đầu .
Đóa ngọc trâm trong tay rơi xuống đất, vỡ tan, để một mảnh hương dìu dịu khiến lòng rối như tơ.
Ta kinh ngạc ngẩng đầu, giọng cũng run lên:
“Huynh… cùng ?”
“Phải.”
“Ta chỉ về nhà, ngài theo gì?”
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
“Có từng hỏi một câu, vẫn trả lời. Bây giờ… đáp án .”
Ánh gió lướt qua khuôn mặt Lục Phỉ là nụ ấm áp, kiên định như ánh xuân.
Ta: “……”
Chợt, trong đầu bỗng vang lên giọng A Hương trong đêm mưa bữa nọ “Ta hỏi đó.”
“Hỏi gì?”
“Ta ngươi gả cho ai ngoài . Rồi hỏi bao giờ tới nạp sính lễ.”
“……”
Hai má nóng bừng lên, chỉ đào hố chui xuống đất.
Thì , từ ngày hôm , nảy sinh suy nghĩ vu vơ chỉ .
Một thì nằng nặc giữ ở , một con đòi theo về nhà.
Thế thì còn trốn nữa!
Cuối cùng, đành miễn cưỡng đồng ý rằng sẽ về thăm nhà vài hôm trở .
Hồng di xong vui như mở hội, khi lên xe, bà nhét cho gần nửa xe hàng quà, nào bánh, nào vải, nào hương phấn, tất cả đều thơm ngát mùi yêu thương.
Sáu tấm lụa tơ thượng hạng, một giỏ táo Thanh Châu, một giỏ lựu đỏ, một giỏ tre đầy cua đồng béo, một chum lớn mật hoa quế, cùng hai hộp bánh trung thu hiệu Phù Tường Trai.
Còn Lục Phỉ thì càng quá hơn. Huynh trực tiếp bảo phu xe khiêng một chiếc hòm lớn đặt lên xe ngựa.
“Trong hòm là gì thế?” nghi hoặc hỏi.
Lục Phỉ mỉm , ánh mắt sáng như trăng:
“Là mấy quyển sách mượn của cô , nay trả nguyên vẹn.”
“Không , ngài mua chúng bằng bạc thật mà.”
Những ba mươi lượng bạc, dám nhận!
“Có gì ?
Bấy lâu cô ở nha môn cực khổ chăm lo cho mẫu , chút bạc sánh công sức của cô?”
Tối qua, Lục Phỉ còn nhất quyết đòi cùng về Vân La, khổ sở lắm mới thuyết phục ở .
Giờ cố chấp đòi trả sách, cũng chẳng dám thêm nửa lời, kẻo lỡ nhiều, đòi “ cùng ” nữa thì tiêu!
Đừng tưởng đắn thì dai dẳng, càng nghiêm trang, khi cố chấp càng đáng sợ.
Khi lên xe, Hồng di vẫn sợ đổi ý, nắm c.h.ặ.t t.a.y áo , quên dặn dặn :
“Vài hôm nữa sẽ cho xe đến Vân La đón con, nhớ đấy nhé, đừng quên!”
“Biết , Hồng di.”
Phu xe vung roi, ngựa hí dài, xe chầm chậm lăn bánh khỏi con hẻm huyện nha.
Từ xa, tiếng Hồng di vẫn còn vọng :
“Nhớ đó!”
Ta vén rèm xe, dựa cửa sổ, mỉm vẫy tay chào, thì thấy Lục Phỉ, trong bộ áo trắng như tuyết, thẳng nơi đầu ngõ, ánh mắt dõi theo , khóe môi khẽ cong.
Cơn gió hạ khẽ lướt qua, vạt áo lay nhẹ, mang theo một vẻ tao nhã xen chút cô đơn, khiến lòng bỗng chốc chộn rộn.