TA MỞ TIỆM, KIẾM TIỀN, CƯỚI TRI HUYỆN - 54

Cập nhật lúc: 2026-03-04 07:02:27
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chh1FdB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

54.

Đến cửa tiệm bánh kẹo phố Nam trấn Đào Nguyên, xuống xe, cơn gió nhẹ thổi qua, mới phát hiện cả ướt đẫm mồ hôi.

 

Tiệm bắt đầu bày kẹo mứt đặc biệt cho Thất Tịch, ngoài cửa, một tiểu ăn mày áo sạch hát rong rộn ràng.

 

Vừa bước , Chu chưởng quỹ nở nụ niềm nở đón:

“Tam cô nương tới , vị phu nhân là…?”

 

Chu chưởng quỹ vốn là lanh lợi, liếc qua cạnh phận chẳng tầm thường, nụ mặt càng thêm cung kính.

 

“Đây là Lục phu nhân, hôm nay đưa bà đến chọn mứt.”

 

“Tiểu nhân Chu Minh xin vấn an phu nhân, mời phu nhân theo tiểu nhân chọn…”

 

Hồng di theo ông , tấm tắc những khay kẹo đầy sắc màu.

Còn thì thẳng hậu viện.

 

Phía tiệm hai gian nhỏ: một là phòng bếp, nơi bánh và nấu mứt,một là kho hàng, nhị tỷ giờ đang ở tạm trong đó, dựng tạm chiếc giường gỗ nhỏ, tuy chật chội nhưng cũng xem như chỗ nghỉ ngơi.

 

Ta khẽ gọi:

“Nhị tỷ!”

 

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

Phía tiệm, nhị tỷ Vương Hạ Hoa đang xắn tay áo trong phòng bếp bánh ngọc bích, thấy tiếng gọi liền mừng rỡ ngẩng đầu:

 

“Đậu Nha! Muội tới đây thế?”

 

Mấy hôm gặp, tỷ tuy gầy đôi chút, nhưng thần sắc rạng rỡ hơn hẳn .

 

Bà mụ đây cùng trong tiệm bụng, khi nghỉ còn dạy cho tỷ bảy ngày nghề bánh.

Mà nhị tỷ vốn tay khéo, học cái gì cũng nhanh, chẳng bao lâu nắm hết bí quyết nhà nghề.

 

Người vẫn : “Có nghề trong tay, chẳng sợ đói ăn.”

Nghề khác , bằng tự , vì thế dạo tỷ vui mặt.

 

Tỷ đảo bột hỏi dồn:

“Ở nha môn thế nào ? Nghe Nương bảo đầu bếp, cực , ai bắt nạt ?

Muội từ nhỏ cha Nương chiều như trứng mỏng, quen nổi cảnh hầu hạ …”

Tỷ thở dài, thương mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-mo-tiem-kiem-tien-cuoi-tri-huyen/54.html.]

 

Ta vội :

“Tỷ đừng lo, lắm.

Mà dạo tỷ về nhà ?”

 

“Có, hôm về . Nhà ai nấy đều khỏe cả. Con bé Nguyệt Nhi , mỗi ngày uống sữa dê, cái tay cái chân trắng mũm mĩm như khúc ngó sen.”

 

Nhắc đến bảo bối của , mắt nhị tỷ sáng rỡ, giọng cũng đầy tự hào.

Nàng thể kể liền mấy canh giờ: từ chuyện con bé tè một bãi, đến chuyện nó vấp ngã một cái cũng kể như đại sự thiên hạ.

 

Ta mà chỉ thầm:

 

là tấm lòng Nương đời , bé tí như hạt đậu, cũng coi như châu báu.

 

Chu chưởng quỹ quả thật là bậc thầy buôn bán, chỉ trong một chén ngắn ngủi, khéo nịnh đến mức khiến Hồng di tiêu hơn hai chục lượng bạc.

 

Phu xe mồ hôi đầm đìa, hết thùng đến thùng khác bánh kẹo, mứt hoa quả khuân lên xe.

 

Ta với Hồng di ép sát , m.ô.n.g chạm m.ô.n.g, chẳng còn chỗ xoay .

 

“Hồng di, mua nhiều thế, ăn hết?”

Ta thắc mắc, bà chẳng ngày nào cũng lo giữ eo nhỏ ?

 

Hồng di mím môi bí hiểm:

“Ngốc , ăn hết thì thưởng . Ta đến Đường huyện lâu, cũng nên biếu ba ban sáu nha chút quà.

Con trai , quan mà chẳng hiểu nhân tình thế thái, rằng, miệng ăn của , tay nhận của , là lúc dễ sai khiến nhất.

Chỉ cần thỉnh thoảng cho họ chút lợi, bọn thuộc hạ mới chịu hết lòng việc cho .”

 

Ta trố mắt:

“Vậy giúp ngài … mua lòng ?”

 

“Ha ha, đúng là con lanh lợi nhất nhà.”

 

Ta bà mà thầm nghĩ, các phu nhân nhà giàu vốn dạy “ lộ răng”, còn bà thì khác: đến nỗi răng hàm cũng phơi hết!

Hoa cũng né, mà thì suýt lóa mắt!

 

Khó khăn lắm mới xong việc, Hồng di kéo hết hiệu vải, sang tiệm vàng, mua sắm mệt.

 

Đến khi mặt trời lặn, xe chất đầy ắp, bà mới chịu ngoan ngoãn về nha môn.

 

Loading...