TA MỞ TIỆM, KIẾM TIỀN, CƯỚI TRI HUYỆN - 53

Cập nhật lúc: 2026-03-04 05:08:42
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g64nEfD1e

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

53.

Hôm , mặt trời nhú lên khỏi ngọn tre, Hồng di dậy sớm một cách khác thường.

 

“Ngẩn gì thế? Hôm qua chẳng hôm nay trấn Đào Nguyên mua mứt đào ?”

 

, duỗi tay uốn cong ngón út, thong thả ăn bánh hoành thánh.

Ta tròn mắt:

“Hồng di, con chỉ đùa thôi mà!”

 

“Ta thì coi thật đấy! Ngày nào cũng ru rú trong hậu viện, buồn c.h.ế.t . Hôm nay nhất định ngoài dạo một vòng!”

Ta bà, môi son đỏ như hoa, tóc đen cài đăng tiêu, ánh mắt lấp lánh chẳng khác gì thiếu nữ mới đôi mươi.

Trong lòng bỗng thấy thương vui: phụ nhân, trải qua bao đau khổ, vẫn giữ một trái tim sống cho .

 

đến Đường huyện cũng một thời gian.

 

Lúc đường từ Nam Dương tới đây trúng nắng, nên vẫn luôn trong hậu viện lười biếng tẩm bổ dưỡng .

 

Giờ thì thể khoẻ hẳn, lòng cũng phơi phới theo.

 

Ta cũng lâu ghé tiệm bánh kẹo của đại tỷ, thấy Hồng di hứng chí như thế, tất nhiên vui lòng cùng, tiện thể còn thể thăm đại tỷ và nhị tỷ một chuyến.

 

Thế là ăn xong bữa sáng, chúng xe ngựa của nha môn mà cửa.

 

Ra khỏi cửa Tây thành, chẳng bao xa là tới trấn Đào Nguyên.

 

Dọc đường, Hồng di hào hứng chẳng khác nào cô dâu mới cửa đầu.

Bộ trang sức đầu bà, vàng, bạc, trân châu, mã não… leng keng leng keng, lấp loáng đến ch.ói cả mắt .

 

“Hồng di, thấy … khoe của ?” Ta bộ dạng “hào quang vạn trượng” của bà mà khỏi lo lắng.

 

Bà giật hỏi:

“Sao, Đường huyện ổ cướp ?”

 

Ta bật :

“Đâu . Đường huyện cách kinh thành tới mấy chục dặm, kẻ nào dám chiếm núi vương chân thiên t.ử .”

 

“Thế thì sợ gì!”

 

“Không cướp, vẫn trộm chứ. Cẩn thận vẫn hơn.”

 

Bà “hừ” một tiếng, chu đôi môi son đỏ ch.ót:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-mo-tiem-kiem-tien-cuoi-tri-huyen/53.html.]

“Nếu thật trộm, về mắng cho cái vị phụ mẫu chi dân của huyện một trận!”

 

Ta vội trừ, Lục Phỉ thanh minh:

“Từ khi Lục công t.ử về nhậm chức, dân ai cũng khen là vị quan . Chỉ thôi cũng thấy, bây giờ gầy hơn hồi đầu xuân nhiều lắm .”

 

Nói thật, hồi cũng chẳng béo, mà giờ thì má hóp hẳn , theo cách của dân quê bọn là: “cái mặt tóp cả .”

 

“Thật ?”  Hồng di nhướn mày “Nó suốt ngày con cứu mạng nó, còn bảo hai là bạn nữa cơ.

Các quen lâu lắm ?”

 

cái gì cũng , chỉ khổ cái thích truy đến tận gốc.

 

Ta ngượng ngùng gãi đầu:

“Cũng… khá .”

 

“Ồ!!!”

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

Ánh mắt Hồng di sáng lên, bà chằm chằm nửa buổi bỗng há miệng như chợt hiểu điều gì:

 

“Đậu Nha, con chăng… chăng để ý con trai ?”

 

Ta: “!!!”

 

“Hồng di! Câu đừng linh tinh!”

 

Một câu của bà như sấm nổ giữa trời quang, mặt đỏ rần, cổ cũng nóng, như ném lên núi lửa Hỏa Diệm Sơn!

 

Chẳng lẽ… tâm tư mặt thế ?!

 

Bà khoanh tay, khẩy:

“Hừ, còn định giấu ?

Nữ nhi mà bắt đầu xót cho một nam nhân, chính là động lòng .”

 

Ta luống cuống rút khăn tay lau mồ hôi liên tục:

“Con nào xót gì cho ai !”

 

“Có! Con bảo nó gầy còn gì!”

Bà cứng miệng, nhất quyết buông.

 

“Thì mắt cũng thấy mà!”

 

“Ta thấy nhé.

Trái , từ khi con đến, thấy nó… béo lên đấy chứ!”

 

Trời đất chứng giám, từ huyện thành đến trấn Đào Nguyên chỉ nửa canh giờ, mà cảm giác như qua mấy đời .

 

Loading...