52.
Trời về chiều, ráng cam đỏ rút dần tầng mây xám, mép mây còn đọng một viền vàng nhạt, đến ngẩn ngơ mà cũng khiến buồn bã.
Ngẩng đầu đàn chim chiều sải cánh bay qua đầu, trong lòng cũng dâng lên một nỗi bâng khuâng khó tả. Chắc nhớ Nương .
Cái Nương lắm lời, tiết kiệm, cằn nhằn của …
Hồng di nhắc đến những năm tháng giam trong phủ họ Lục, mắt bà đỏ hoe, giọng run run, như gì vỡ nát trong lòng.
Bà bảo về phòng ăn vài chiếc bánh cờ vây cho đỡ buồn.
Ta cũng trở phòng, thắp đèn lên, bàn nhỏ cạnh cửa sổ, trải tờ giấy trắng tinh.
Hồng di hôm nay hát mấy khúc dân ca, mê tít, nên dặn khi rảnh hãy hết lời ca , để hát cho bà từng đoạn một.
Ngọn nến đỏ mặt “bụp” một tiếng, nở bung một đóa lửa nhỏ. Ta khe khẽ ngân nga, cầm b.út :
“Ngọn đèn , kết nụ hoa giá bạc.
Người thắp nó từng tấm lòng nóng hổi, mà nay khiến trong sáng chẳng , tối tăm chẳng xong.
Sợ rằng nó khó nở, dễ tàn, sắc mà hương.
Mai đến, đèn ơi, mối giúp nhé ..để đêm nay mơ thấy , một thôi cũng .”
Khi đang hát, một bóng cao gầy, khoác áo xanh nhạt, lặng lẽ dừng ngoài khung cửa sổ mở rộng.
“Vương tiểu nương t.ử, chuyện ban ngày cố ý cô khó xử.
Ta đưa cô từ trấn Vân La đến đây, tự nhiên để ý đến an nguy của cô.”
Bên ngoài, trời dần tối. Trên cao, vài vì lấp lánh, ngân hà kéo dài, sáng như suối bạc, và vầng trăng tròn treo giữa trời, sáng hệt chiếc bánh vàng óng.
Lục Phỉ đó, giữa ánh trăng dịu mát, đôi mắt sáng, lông mày thư sinh, giọng trầm mà chân thành, là một lời xin .
Ta vốn bụng rộng rãi, chuyện buổi trưa quên từ lâu, nào ngờ để tâm đến thế.
“Lục công t.ử, hiểu mà.”
“Cô trách nhiều chuyện ư?”
“Ngài quan tâm đến , trách?”
Huynh khẽ , lắc đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-mo-tiem-kiem-tien-cuoi-tri-huyen/52.html.]
“Là nghĩ quá nhiều .”
Ta cũng :
“Không nghĩ nhiều, mà là nghĩ sâu, chẳng trách Hồng di bảo ngài là nhiều tâm sự.
Sống thế , ngài thấy mệt ?”
Lục Phỉ thoáng khựng :
“Nương … gì với cô ?”
Ta cố ý nhẹ nhàng để chọc :
“Bà bảo ngài là đứa con đáng thương.”
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Không ngờ, thở dài.Trong ánh trăng như nước, giọng chậm rãi, mang theo một nỗi cô độc thật khó diễn tả.
“Thật , Nương mới là đáng thương nhất.”
Trăng sáng như rót bạc xuống sân.Trong lặng , kể cho về quá khứ của Hồng di.
Thì , bà vốn là tiểu thư nhà giàu, nhưng khi mới sáu bảy tuổi, phụ mẫu lượt qua đời.Tên đường thúc tham lam bán bà, đưa nhạc phường học hát.
Bà ở đó suốt mười năm, mười bảy tuổi một quan viên để ý, mua về ca cơ,một năm đem tặng cho phủ họ Lục .
Thôi phu nhân, vợ cả của Lục tri huyện, ghen tị vì bà ca, liền áp chế bà cùng con trai suốt hai mươi năm trời.
“May mà mẫu tính tình cởi mở, nếu , e rằng chẳng còn sống nổi trong cái hậu viện đó.”
Huynh , giọng buồn rầu.
“Ta vốn định đón bà về Đường huyện hưởng thanh nhàn, nào ngờ bà tự vượt ngàn dặm đến đây.
đến nơi , vẫn cô độc. Ta vụng về, cách an ủi, mà quanh bà chẳng lấy một bạn để trò chuyện.”
Huynh khẽ , ánh mắt hiền hòa mà phần ngượng ngập:
“Vương tiểu nương t.ử, thật mời cô đến đây, cũng chút tư tâm. Cô chân thành, lanh lợi, chuyện.
Có cô ở bên, chắc mẫu sẽ vui hơn, ít bớt thấy cô đơn. Chỉ là… khiến cô xa nhà, thấy áy náy.”
Ta ngẩn . Cả hai con họ, rõ ràng là thương , mà ai cũng chỉ dám thổ lộ với một ngoài như .
Thật đúng là.. tin tưởng đến nỗi khiến sợ.