38.
Mưa ngoài trời vẫn xối xả dứt. Cha sợ đường núi sạt lở, nên nhất quyết giữ họ qua đêm.
Nương thu dọn căn nhà chính cho khách nghỉ, còn bà và cha thì chuyển sang phòng Đông.
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Phòng Đông vốn là phòng của hai tỷ tỷ , tuy nay để trống, nhưng Nương vẫn quét dọn mỗi ngày, nên sạch sẽ, thơm tho, hổ thẹn tiếp khách.
Mọi dần dần ai về phòng nấy. Trong phòng Tây, trằn trọc mãi chợp mắt.
Cuối cùng, đành bước xuống giường, rót chén xa tiền thảo mát lạnh uống cho dịu .
Vài ngụm trôi xuống cổ, hạ bớt nóng nảy, nhưng nguôi thắc mắc trong lòng.
“Lạ thật… Mặt Lục tri huyện đỏ như than thế ?”
“Cái gã Phạm Chủ bộ đó cứ mãi thế nhỉ? Chẳng lẽ hai họ thứ gì sạch sẽ ám ?”
Ta nghiêng, nghĩ tới nghĩ lui mà chẳng manh mối.
A Hương kế bên lẩm bẩm mãi ngủ nổi, bỗng “phịch” một cái bật dậy, tức khí :
“Đừng lải nhải nữa, tại hỏi ông đấy!”
“Hỏi gì cơ?”
Một tia chớp loé lên ngoài cửa sổ, ánh sáng xanh trắng lướt qua mặt nó, để lộ nụ gian như hồ ly trộm gà.
“Ta với ông rằng, ngươi lấy ai khác ngoài ông tri huyện , hỏi luôn xem bao giờ ông định đến nạp sính lễ.”
“Phụt!”
Trong tiếng sấm ầm ầm, phun luôn ngụm mát mới uống , suýt nghẹn đến đứt !
“Ngươi gì cơ?! Vương Lan Hương, ngươi… ngươi… ngươi..”
Thảo nào nãy chỉ trong lúc ngoài rửa dâu tằm, Lục Phỉ hóa thành lắp!
Hóa là con quỷ nhỏ dọa cho sợ cứng !
“Vương Lan Hương, ngươi hại c.h.ế.t thì !”
Ta túm chăn, nhào tới phủ đầu trùm kín nó, hận thể c.ắ.n luôn cho xong.
A Hương trong chăn đạp loạn, vùng vẫy hét om sòm:
“Buông ! Ta thế là vì ngươi, cũng vì Vương gia của đó!”
“Còn dám cãi!”
“Thật mà!” thừa lúc lơi tay, nó lăn một vòng thoát ngoài “Nếu ngươi gả cho Lục tri huyện, Vương gia chẳng ngẩng đầu trở ?
Khi đó ngươi là phu nhân tri huyện, chính là tiểu cô của tri huyện, còn ai trong làng dám bắt nạt nữa chứ!”
Càng càng tức nghiến răng kèn kẹt.
“Vậy ngươi chỉ bắt nạt thôi ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-mo-tiem-kiem-tien-cuoi-tri-huyen/38.html.]
A Hương ưỡn n.g.ự.c một cái, dõng dạc:
“Đâu ! Ta vì ngươi đấy chứ! Ta xem kỹ , Lục tri huyện học cao hiểu rộng, mặt mũi trắng trẻo, mắt tuy nhỏ nhưng thần, lấy là phúc tám đời!”
“Đây là chuyện lời lãi hả?!”
“Ngươi sợ phận xứng ? Ta cũng nghĩ tới .
Nhà tuy giờ nghèo, nhưng tổ tiên từng quan to; hơn nữa sang năm trượng phu Xuân Hoa thi đỗ cử nhân, ngươi chính là em vợ cử nhân, còn là tri huyện, hai họ kết thông gia, tuyệt phối trời định!
Nói cho ngươi , bỏ lỡ thì trăng mọc hai !”
“Dẫu thì ích gì? Hắn là quan tại nhiệm, luật pháp cấm quan đương chức cưới gái bản địa, ai phạm thì ăn tám mươi trượng đấy!”
“Hầy, luật là luật, là . Chẳng nay vẫn ngoại lệ ?”
Ta mớ tính toán của nó chọc đến cuồng, chỉ lắc đầu:
“Trời đất ơi, tiểu cô.. tiểu tổ tông ơi!!!”
A Hương ngáp dài, mắt lim dim như mèo say nắng:
“Ta là cô của ngươi mà, lo cho cháu là lẽ thường thôi.”
“Thế… Lục tri huyện ngươi thế thì ?” hỏi khẽ, thấy nó sắp ngủ tới nơi, liền khều nhẹ.
“Hắn cũng như ngươi, phun thẳng ngụm . Không là… hai trời sinh một cặp ?”
“…”
Lạy trời, kiếp rốt cuộc phạm cái tội gì đây…
Sáng hôm , trời rạng, cha dậy mở cổng, bổ củi, xách nước, quét sân, tranh thủ cho con lừa ăn.
Nhà nông vốn quen ngủ sớm dậy sớm, chỉ A Hương là ngủ khì đến khi mặt trời chui qua đầu giường mới chịu dậy.
Còn , một đêm chợp mắt, đến sáng soi gương thì thấy… khóe miệng nổi một cái mụn nước đỏ tươi.
Ai da, đáng lẽ chẳng gì đáng nghĩ, mà A Hương trêu chọc một trận, lòng dấy lên mấy ý niệm hoang đường.
Lục Phỉ… học cao, đức , trắng trẻo. Cái cổ , cái cổ tay , cái…
Ôi thôi c.h.ế.t, thể nghĩ nữa!
Nương ôm bó củi ngang, thấy đỏ mặt, cau mày, dậm chân, lắc đầu như ma nhập, liền khẩy trêu:
“Ôi chao, Vương Đậu Nha của vẻ khôn lớn đấy nhỉ? Có tâm sự ha?”
Ta đỏ mặt, đưa tay che miệng, nũng với nương:
“Nương ơi, đừng gió mát nữa mà, cho con ít tiền mua t.h.u.ố.c ?”
“Xì! Biết ngay là ngươi chẳng ý , suốt ngày nhòm túi tiền của ! Cái mụn nước ai mà chẳng từng ?
Ngươi thấy ai vì thế mà bốc t.h.u.ố.c bao giờ? Ra hái ít rau bồ công , mã đề, rau sam về nấu uống là khỏi!”
Nương sợ để ý đến túi tiền của bà, xong liền ôm bó củi chạy biến một mạch.
Ta: “…”