TA MỞ TIỆM, KIẾM TIỀN, CƯỚI TRI HUYỆN - 31

Cập nhật lúc: 2026-03-04 03:08:47
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQKXHaAbL

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

31.

Quả nhiên, xong, “Nhị lượng” liền lộ vẻ khâm phục, còn chỉnh khăn áo, cúi hành lễ:

“Thì cô nương xuất nhà hiền đức, đáng kính thật.”

 

Ta giật , suýt quên đáp lễ:

“Ha ha… Chỉ là sa sút , sa sút , hổ quá!”

 

Hôm nay mang bốn bộ sách, vị quý khách cảm động móc bạc mua cả bốn, thèm mặc cả.

“Quý khách, thế ! Ba mươi lượng thì nhiều quá !”

 

Hắn mỉm , nhẹ nhàng mà chắc chắn:

“Ta họ Lư, tên Phỉ. Sau cô cứ gọi là Lục Phỉ là . Cô gặp khó, cứ cầm lấy bạc mà dùng. Đừng bán rẻ gia sản tổ tiên nữa.

Tích thiện tất hữu dư phúc  chắc hẳn cô và nhà chẳng mấy chốc sẽ vượt qua gian khó, khôi phục gia phong.”

 

Hắn cầm lên một quyển nữa, mỉm tiếp:

“Nhất là quyển 《Bão Phác Tử》 , trong đó đầy những chú thích tinh diệu, thật quý hiếm. Ba mươi lượng vẫn còn là rẻ đấy. Nếu gặp am hiểu…”

 

“Duyên gặp trân quý sách như cô, dù ba trăm lượng cũng sẵn lòng mua. 

Cô cứ yên tâm, xong nhất định sẽ cất kỹ. Đợi đến ngày cô hiển quý, sẽ lấy chính bộ sách lễ chúc mừng mà trả cho cô.”

 

Lời chân thành, ánh mắt ôn hòa, sáng rực như mang theo ấm ý. Rồi từ trong túi, lấy đủ ba mươi lượng bạc, nhét tay , chẳng cho chối.

 

Ta ôm c.h.ặ.t cái bọc nặng trĩu trong lòng, cảm giác nóng rát trong tay, ấm áp trong tim.

“Lục công t.ử, dám hỏi phủ của ngài ở ?”

Ta vốn chẳng loại vô ơn. Biết rõ đang giúp , tất nhiên cũng đáp chút tình.

Có ba mươi lượng bạc , cửa hàng trái cây ở phố Nam chắc chắn mua .

 

Trong bụng thầm tính, đợi khi xong việc sẽ mang biếu ít kẹo quả sang tạ ơn .

 

Nào ngờ chỉ mỉm , xua tay:

“Tổ tiên vốn gốc Nam Dương, nay tạm ở Đường huyện. cần để tâm chuyện , lẽ…”

 

Hắn dừng , đột nhiên nở một nụ rực rỡ, khiến suýt lấy tay che mắt.

“Có lẽ sớm thôi, chúng gặp.”

 

Trên đời , còn việc nào vui hơn Thần Tài hẹn gặp chứ?!

 

Ôm c.h.ặ.t bọc bạc lòng, như bay khỏi chợ Hoè, lòng sôi trào nhẹ hẫng, chạy thẳng một mạch đến cửa hàng trái cây ở phố Nam.

 

Trong tiệm, Đại tỷ và A Hương đang ngóng sốt ruột.

“Sao ? Thật củ nhân sâm thượng hạng ?”

 

Một đêm trôi qua, Đại tỷ bắt đầu thấy lạ, bán tín bán nghi. A Hương nhai kẹo hề hề:

 

“Tin quỷ gì nó! Con bé Vương Đậu Nha từ nhỏ láu cá, ngươi còn tưởng thật , nó mà kiếm bạc thì mặt trời mọc ở hướng tây mất thôi!”

 

Ta giơ tay b.úng trúng trán A Hương một cái “bốp”, cố ý giọng khiêu khích:

“Nếu thật ba mươi lượng bạc, ngươi tính ?”

 

A Hương đảo mắt:

“Nếu ngươi , rửa tất cả vớ hôi của ngươi một tháng!”

 

“Nhất ngôn cửu đỉnh!”

 

“Thua là chịu!”

 

“Được!”

 

Ta phổng mũi đắc ý, một phát đặt mạnh cái bọc nặng nề lên quầy:

“Đây là năm mươi lượng bạc, Vương Lan Hương! Từ nay ngươi giặt vớ cho … thêm nửa tháng nữa!”

 

Đại tỷ và A Hương cùng thò đầu tới mở dây bọc  đồng loạt kêu lên:

“!!!”

 

“Đậu Nha, bạc … chẳng lẽ là trộm, là gạt…?”

 

Trời ơi, ánh mắt tỷ chuẩn thật đấy!

 

Vừa liếc đoán trúng ruột gan ,  bạc đúng là trộm lừa mà !

 

thể nhận chứ!

 

“Đại tỷ yên tâm, mới bán củ nhân sâm ở phía bắc thành, tỷ ngửi xem, bạc vẫn còn thoang thoảng mùi t.h.u.ố.c đó!”

 

A Hương cầm một thỏi bạc lên ngửi, bĩu môi:

“Ngươi vớ vẩn! Ta dám cá bạc do bán nhân sâm! Vương Đậu Nha, ngươi tưởng ngốc ? Còn mơ giặt vớ cho ngươi hả, !”

 

Ta lập tức giật thỏi bạc:

“Không tin thì tự lên tiệm t.h.u.ố.c phía bắc mà hỏi!”

 

Đại tỷ d.a.o động:

“Thật sự là bán nhân sâm mà ?”

 

Ta vờ nổi nóng, ôm bạc lưng định :

“Tỷ thật đa nghi! Nếu chẳng nghĩ cho tỷ phu sang năm thi, còn chẳng nỡ bán củ quý đó

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-mo-tiem-kiem-tien-cuoi-tri-huyen/31.html.]

Hừ! Hôm qua chính tỷ bảo lo bạc, giờ đem về , tỷ nghi ngờ ăn trộm. Thật khiến lạnh lòng!”

 

“Ê, đừng giận! Mau ! Ta tin, tin mà!”

 

Đại tỷ vốn tính mềm yếu, mẩy” một trận, tỷ quýnh quáng kéo , suýt nữa nhào tận cửa.

 

“... Muội xa , kéo gì mà dữ.”

 

Bạc gom đủ, Chu quản sự vui mừng khôn xiết, lập tức tìm chủ nhà. Ngày hôm , đôi bên cùng nha môn ký giấy bán.

 

Tổng cộng chúng góp một trăm lượng bạc  trừ giá mua và thuế hợp đồng, còn dư hơn mười lượng vốn.

 

Cầm tờ khế ước trong tay, mắt Đại tỷ long lanh ướt át, xúc động :

“Đậu Nha, cửa hàng tỷ mỗi góp năm mươi lượng, lời lãi chia đôi.”

 

Ta hờ hững gật đầu:

“Được thôi, tỷ ruột với , tính sòng phẳng chứ so đo. Có điều với ngoài, tỷ cứ cửa hàng là của riêng tỷ, nhất là mặt cha , tuyệt đối đừng nhắc gì đến chuyện góp bạc.”

 

Đại tỷ lập tức ngờ vực:

“Sao giấu?”

 

“Cha Nương lén giữ nhân sâm, vốn định để của hồi môn. Đợi kiếm ít lời, sẽ , cho họ vui một phen.”

 

“Sao tỷ cứ thấy là lạ thế nào .”

 

Ta giả vờ nổi cáu:

“Lạ gì mà lạ! Ta là Nữ nhi nhà quê thì thể giở trò gì chứ? Cùng lắm chỉ giấu chút tiền riêng để lấy chồng, thế thôi! Có kẻ trộm cũng chẳng dám !”

 

Cơm trưa xong, Đại tỷ thuê xe ngựa đưa với A Hương về trấn Vân La.

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

Trên xe, A Hương cứ nhướng mày, bĩu môi, khúc khích , đến mức da đầu ngứa ran.

“Vương Lan Hương, ngươi ma nhập ?!”

 

“Hừ, Vương Đậu Nha, đừng giở trò nữa. Ngươi lừa tỷ tỷ ngươi chứ chẳng lừa nổi . Nói   bạc đó từ ?”

 

“Bán nhân sâm chứ !”

 

“Không thật thì về đến nhà sẽ méc Đại tẩu, bảo tỷ lột da ngươi !”

 

Con bé đúng là cáo con, chẳng dễ qua mặt. Ta đành thở dài, vẻ đầu hàng, kéo tay áo nó, nhỏ như van xin:

 

“Thôi , thật. Ta lén đem mấy quyển sách trong tủ nhà bán, chuyện tuyệt đối đừng cho ai .”

 

“Cái gì?!”

 

A Hương giật nảy , mặt tái mét, cấu mạnh cánh tay :

 

“Ngươi chán sống ! Nương bảo dù c.h.ế.t đói cũng động mấy hòm sách đó, đó là báu vật của Vương gia đó!”

 

“Ta chứ! nếu quý, chịu mua đến năm mươi lượng? Đừng lo, đợi tiệm buôn lời, sẽ chuộc ngay.”

 

“Vương Đậu Nha, gan ngươi to thật đấy. Còn chuyện giặt vớ?”

 

“Ta giặt cho ngươi!”

 

“Ta mà nhai hai cục kẹo mạch nha mỗi ngày, cái miệng thế nào cũng lỡ bậy.”

 

Ta tức mà vẫn nhe răng , vỗ n.g.ự.c cam đoan:

“Nhai! Nhất định nhai! Cháu gái nhà cửa hàng riêng , nỡ để tiểu cô đói miệng? 

Mỗi ngày hai cục kẹo, đảm bảo ngọt đến rụng hết răng, hai tháng nữa chuyện là gió lọt qua kẽ!”

 

“Ờ… thế thì thôi, khỏi.”

 

Cái kẻ mặt dày đúng là chọc tức c.h.ế.t!

 

Ta đành nghiến răng mà lấy hai cục mạch nha mỗi ngày bịt miệng nó, xem như phí “bảo mật”.

 

Quả nhiên, khi về đến Nương Nương Lĩnh, A Hương giữ lời, hề chuyện bán sách.

 

Nương tin Đại tỷ mua nguyên một cửa hàng trái cây, vui mừng đến nỗi toe toét suốt cả ngày:

 

“Hừ, cái lão thợ săn họ Lưu đáng c.h.ế.t, lúc còn bảo Xuân Hoa sẽ nhà chồng đuổi . Giờ thì xem con bé Trần Mẫn phạt, còn Xuân Hoa cả cửa hàng chỗ dựa, đúng là chuyện vui!”

 

Cha ở bên cạnh châm chọc:

“Ngày xưa lão hòa thượng Vương gia sắp phát, bà còn cản, cho bỏ ba lượng bạc, bảo là bịp. Thấy , may mà cố đó.”

 

“Phải , lửa đến đầu heo mới chín, tiền đến tay mới nên việc.”

 

Ta hì hì phụ họa theo.

 

Nương than thở:

“Nhờ vụ A Hương gây ầm lên , ngày tháng của Xuân Hoa cũng dễ thở hơn chút. Chỉ tội con Hạ Hoa thì vất vả quá, còn chuyện hôn sự của Đậu Nha… hừ, Nữ nhi xinh như hoa như ngọc, dạo chẳng bà mối nào đến gõ cửa ?”

 

Tính Nương chẳng khác nào trời tháng sáu  nắng mưa thất thường. Mới mừng cho Đại tỷ đấy, chốc lo đến chuyện cưới chồng của .

 

Loading...