23.
Hai ngày , Nương thằng nhỏ cào mặt góa phụ Tống, cha thằng nhỏ thì đ.á.n.h gãy chân ông Vương Nhị Mã Tử.
Cả làng Nương Nương Lĩnh náo loạn gà bay ch.ó sủa, đen như khói bếp.
Sau vụ đó, cha mắng A Hương một trận thấu trời, nhưng con bé đến tan ruột nát gan, nước mắt nước mũi tèm lem, gào:
“Cha! Con cha!
Nếu cha còn sống, chắc chẳng ai dám bắt nạt con , ai chẳng từng Vương gia giúp đỡ, giờ dám mắng con là con hoang cha!”
A Hương lên ba thì ông nội mất, bà nội là nghiêm khắc, ít khi lời dịu dàng.
Thế nên con bé từ nhỏ cộc cằn, ương bướng, phần bất cần đời.
Từ vụ đó, cả làng đều tiểu cô Vương gia gì là nấy, ai gặp cũng tránh xa ba trượng.
Bởi lẽ, nhà ai chẳng chuyện trong bếp? Chỉ sợ con bé khui giữa chợ, mất hết mặt mũi.
Đại tỷ ở làng hai hôm, mà suốt hai hôm , tỷ chỉ kể chuyện về các hàng quà vặt ở trấn Đào Nguyên nào là tiệm bánh ngọt, mứt kẹo, hoành thánh, nước giải khát…
Nghe đến mức A Hương chảy nước miếng, đêm ngủ còn mơ thấy ăn “Lệ Chi Hảo Lang Quân”
Sáng dậy, tiểu cô nhất quyết đòi trấn Đào Nguyên chơi mấy hôm, tiện thể đến Trần gia giúp Đại tỷ trút giận.
Nương liền mắng:
“Nói chơi mà tin thật , con nít gì!”
A Hương phục, chống nạnh cãi:
“Đại tẩu lúc nào cũng thế, mà chẳng giữ lời. Nói mà tính, tính thôi thế là đức hạnh của nữ nhân!”
“Muội cái gì cơ?!”
Nương tức đến mặt méo mồm:
“Cái gì gọi là ‘đức hạnh của nữ nhân’ hả?”
“Đức hạnh là !”
“Hừ, nếu mà , chắc lên trời mất!”
“Ta lên trời một , dắt theo Đậu Nha cùng !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-mo-tiem-kiem-tien-cuoi-tri-huyen/23.html.]
Nương do dự, sang hỏi:
“Đậu Nha ?”
A Hương trắng mắt :
“Nữ nhi của tỷ mà , tỷ còn ?”
Nương chọc tức, định vung tay đ.á.n.h:
“Con ranh, trong nhà chiều quá hóa hư , năng chẳng kiêng nể ai!
Đi !
Xa một thời gian, còn bớt tức hơn!”
“Đại tẩu ơi~Trên đời chỉ tỷ thương nhất thôi~”
Được cho phép, A Hương vui như nhặt bạc, nhảy phốc lên ôm Nương , ba b.úi tóc nhỏ cứ cạ n.g.ự.c bà loạn xạ cả lên.
“Cút !”
Tối hôm đó, Nương bắt đầu thu xếp hành lý cho và A Hương trấn Đào Nguyên.
Đến giờ ngủ, bà vẫn yên tâm, đặc biệt gọi tới bên giường, căn dặn dăm bảy lượt:
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
“Đến Trần gia, con đừng nhiều lời. Nói câu con chắc thích , nhưng dù gì con cũng là Lưu gia sang tận cửa để hủy hôn, nếu con mặt dữ mà để Nữ nhi Trần gia túm cái cớ, chẳng càng khiến đại tỷ con khó mở miệng hơn ?”
Trong lòng vốn chẳng phục, mấy câu biện bạch chực trào lên đầu lưỡi, nhưng cố nuốt ngược xuống.
“Con .”
“Còn nữa, A Hương tuổi còn nhỏ, con trông nó cẩn thận. Thật cho hai đứa Trần gia, chỉ để chống lưng cho tỷ con .
Nghe ở trấn Đào Nguyên mấy năm mở một y viện, con nhớ tiện thể đưa A Hương tới xem.
Hầy, năm xưa nhà túng quẫn, tiền cho mấy chị em con học hành, giờ nhà khá lên đôi chút, của hồi môn của con cũng sắm hai rương , Nương nghĩ nếu A Hương chịu khó, thì nên gửi nó y viện học nghề, coi như chút bản lĩnh mà sống.”
“Nương..”
ngay giây , Nương thở dài:
“Với cái tính của nó tham ăn, lười biếng, nhếch nhác, mồm miệng thì chẳng cái cửa ngăn nếu nghề gì trong tay, ai mà thèm cưới nó?”
Ta: “…”
Đó mới chính là giọng điệu chua cay mặn mòi của Nương !
Còn cái dịu dàng sâu sắc lúc nãy chắc chắn !