TA MỞ TIỆM, KIẾM TIỀN, CƯỚI TRI HUYỆN - 18
Cập nhật lúc: 2026-03-04 02:09:09
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/900Chh1FdB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
18.
Lần gặp , mặt mũi bầm tím, môi rách mũi sưng, nay bầm tím tan hết, chỉ còn sắc trắng bệch như ma, trông chẳng khác nào Đường Tăng yêu tinh hút hết nguyên khí.
“Quan nhân, ngài chứ?” ân cần hỏi.
Hắn ôm bụng, thều thào:
“Không , chắc do hợp thủy thổ.”
“Núi ở Vân La trấn đá vôi, nước suối chảy từ lòng núi , lạ đến uống dễ tả lắm.
bà nội , chỉ cần đốt lò sưởi thật nóng, đau bụng sấp giường đất vài ngày là khỏi liền.”
“Đa tạ.”
“Nhà giường đất đấy, ngài thử cho ấm ?”
“Không cần.”
“Thế để đỡ ngài, chân ngài vững, cẩn thận nhé.”
Thấy bước chân loạng choạng, run rẩy, đưa tay định đỡ.
Ai ngờ tay còn chạm tới tay áo , như bọ cạp chích, vội vung tay áo , mặt thoáng chút lúng túng.
Thôi, chỉ là Nữ nhi nhà quê, là quý nhân giàu sang, so đo gì…
mà…
Ta nhịn nổi!
Cái đồ khốn nạn ! Vừa chui từ nhà xí , còn bốc mùi, kịp chê thì chê ?
Sớm thế, khấn “Thần Hố” cho trượt chân rơi tõm xuống !
Ta nghiến răng theo , trong lòng c.h.ử.i đến rách cổ họng, nhưng ngoài miệng vẫn tươi rói:
“Dốc trơn đấy ạ, ngài cẩn thận kẻo trượt nha~”
Cuối cùng, bọn họ ăn xong, uống xong, chuẩn lên ngựa .
Ta mắt long lanh chằm chằm túi tiền tay , miệng đến mức sắp rách tới mang tai.
Trường Phủ, cái nho nhã nhưng gian xảo , khẽ hỏi:
“Bữa nay ăn bao nhiêu?”
Ta xoa tay:
“Một trăm hai mươi ba văn. Ấm hoa và đĩa hồng khô , xem như tặng chư vị quan nhân ạ.”
Hắn gật đầu, rút trong n.g.ự.c một túi tiền, đếm đúng một trăm hai mươi ba văn, thừa, thiếu.
“Hương vị tệ, mai chúng sẽ tới.”
Trong lòng , chút thất vọng ban nãy tan biến sạch như khói, lập tức nở nụ tươi rói.
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
“Quan nhân thong thả nhé~ Quan nhân nhớ ghé nha~”
Sau đó liên tiếp ba ngày liền, mấy quả nhiên cứ đến giờ ngọ là cưỡi ngựa ngang quán ăn nhỏ của .
Ngày thứ nhất, cho họ bánh hấp củ cải, bánh bao cải cúc, mì gà xé sợi, giá xào hẹ, đậu hũ khô chiên thơm.
Ngày thứ hai, cháo hoa hoè, bánh tùng hoa, cá sông hầm đậu vàng, nấm xào thịt muối, canh trứng rong trơn.
Ngày thứ ba, cơm thanh tinh, vịt vàng chiên, thịt xào rau cần nước, trứng rán hẹ, gỏi rau đắng trộn dầu mè.
Trà thì là lá thông, rượu là rượu lục di t.ửu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-mo-tiem-kiem-tien-cuoi-tri-huyen/18.html.]
Gà vịt ngỗng là tự nhà nuôi, rau rừng là tự đào hái, hồng khô là tự tay phơi nắng.
Mà thấy nhóm khách chắc chắn phận chẳng tầm thường, nên còn thức đêm lật sách, tìm cho mỗi món ăn một cái tên tao nhã độc đáo.
Như cái rổ bánh hấp củ cải , đặt tên cho nó là “Tuyết Ti Tâu” (bọc tơ tuyết).
Tên bật , đến cả vị khách quý cao ngạo cũng chân thành gật đầu khen một tiếng “Hay”.
Những ngày buôn bán quán nhỏ, cũng nghiên cứu ít bí quyết.
Nếu khách là nông dân mặc áo vải, thì nấu cần tinh xảo, chỉ cần đầy đặn, cho họ ăn no bụng, rẻ mà chắc .
Nếu khách là phú hộ mặc lụa gấm, thì thêm mấy món thịt béo thơm nặng mùi, miệng khéo nịnh một chút, để họ ăn ngon, sướng tai.
Còn nếu khách là nho sinh đầu đội khăn vuông, liền chú trọng sắc – hương – vị, món ăn tinh tế, cắm thêm vài cành hoa tươi theo mùa trong bình đất, đặt cho tên thật thanh nhã, để họ thấy khí vị văn nhân, thỏa mãn cái lòng tự tôn nhè nhẹ của kẻ sách.
Dù , đám nho sinh lúc ăn cũng y như lúc thơ “ăn chẳng ngán tinh, cá chẳng ngán nhỏ”.
Qua mấy ngày như , thấy bệnh ngoài của vị quý khách hình như khỏi hẳn, tuy sắc mặt vẫn còn trắng bệch, nhưng bước mang theo phong thái.
Thì , thọt thật .
Trong lúc khách ăn, chẳng việc gì , bèn hát nho nhỏ, cạnh quán cho ngựa ăn.
Con ngựa tên là Bạch Đằng Vân, trắng muốt như tuyết, chỉ đuôi còn hằn vết cháy đen, trông cứ như mảnh lụa trắng cháy xém một viền thẫm xí.
Cái đứa trẻ nào đốt đuôi ngựa cho vui hôm , đúng là vô đức hết chỗ !
Hội chùa đông nghẹt , nếu con ngựa phát cuồng húc loạn lên, đạp trúng ai, húc ai, thì há chẳng thành đại họa !
“Bạch Đằng Vân, ngươi còn đau ? Hay hát cho ngươi một khúc t.h.u.ố.c hát chữa thương nhé?
Vừa hát, vuốt mấy sợi lông trắng mềm sống mũi nó, giọng ngân nga uyển chuyển.
Không ngờ, con Bạch Đằng Vân hừ một tiếng bằng lỗ mũi ngựa, ngẩng đầu, xoay chỗ khác, mắt còn long lanh vẻ kiêu căng.
Hừ, con súc sinh , quả thật giống chủ nó như đúc!
Cuối tháng Ba, nắng ấm rải khắp núi rừng,gió xuân nhẹ thổi, hoa dại thơm nức.
Mấy vị khách ăn no uống đủ, nhâm nhi rượu, chuyện trò rì rầm, vẻ như đang thưởng thức cảnh núi non điền dã mắt.
Cách đó xa, lời của họ lác đác lọt tai . Trường Phủ đang khuyên vị quý nhân cao ngạo :
“... Ngài bận rộn nhiều ngày , nên nghỉ ngơi một chút...”
chỉ khẽ lắc đầu:
“... Vài tháng nữa là tới mùa lũ hè... Phải sớm gia cố bờ đê... Lại còn việc khuyến nông... Mấy lò vôi ở Hạ Giáp Lĩnh...Còn tên em trai của Lý mù...
Sự vụ trong huyện tạp nhạp... mấy ngày là xong...nên vẫn trông cậy chư vị...”
Giọng lớn, rõ, nhưng chỉ vài câu cũng đủ để đoán: đích thị là một viên quan.
Chỉ là chẳng mặc quan phục, luôn diện áo lụa tằm trắng, thêm gương mặt cũng trắng bệch, cưỡi lưng Bạch Đằng Vân trắng như tuyết, từ xa , cứ như tiên nhân sắp cưỡi mây mà bay lên trời.
Ngày thứ ba, khi họ rời , vị quý khách thưởng thêm cho một miếng bạc góc.
Ta cầm trong tay nhấc lên thử, ôi chao nặng trĩu, ít nhất cũng Nhị Lượng!
Lần cũng Nhị Lượng, vẫn Nhị Lượng, xem với “Nhị Lượng” thật duyên!
Thế là âm thầm đặt biệt hiệu cho , gọi luôn là “Nhị Lượng”!