Mà lúc , Hàn Diệp kẻ khác đang âm mưu hãm hại . Trời còn sáng, dẫn theo Lưu Thành Vũ và Lý Thất, thử nghiệm với dã ngưu mới bắt về.
Thấy Hàn Diệp dắt trâu , La Vân Khỉ cũng sốt ruột.
Trong siêu thị của nàng vốn sẵn cày, nhưng món đồ chẳng thể tùy tiện lấy , bắt buộc tìm một lò rèn, sai thợ rèn vài cái giống y như , dùng đồ trong siêu thị để trộn .
Hơn nữa, siêu thị cũng sớm mở , nếu bao nhiêu rau củ tươi sẽ hỏng mất.
Dù chỉ kiếm chút bạc, cũng đỡ phần nào, thể giúp dân vượt qua lúc khốn khó.
Chờ giải quyết xong chuyện cái cày, nàng lập tức lo đến siêu thị.
Nghĩ đoạn, nàng rời công đường, nhớ hôm nọ cùng Quách Kim dạo quanh thành, từng thấy phía đông một lò rèn, chỉ là nơi trông như bỏ hoang từ lâu, rõ còn .
Tới nơi, nàng gõ cửa vài cái, ai đáp. Xem chủ nhân ở đây. Muốn tìm ai hỏi thăm, nhưng giờ trời còn sớm, đường vắng hoe.
Đã khỏi phủ , La Vân Khỉ cũng về ngay, bèn thẳng đến núi Đá, nơi đang nuôi đàn nghé, dê.
Vừa thả trâu , lưng bỗng vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.
Quay đầu — chính là nam nhân đội đôi lông vũ trắng hôm qua, nửa bên mặt đeo mặt nạ, ánh lên một luồng sáng màu lam u trầm.
La Vân Khỉ bất giác lùi một bước, giọng run rẩy hỏi:
“Ngươi... ngươi gì?”
Nam nhân cưỡi ngựa chậm rãi tiến gần, miệng nhàn nhạt:
“Xem , chúng thật là hữu duyên.”
La Vân Khỉ mồ hôi túa như tắm, trong lòng chỉ thầm kêu khổ — nàng mới mong cùng kẻ hữu duyên gì hết!
Thấy vẻ mặt nàng khẩn trương, nam nhân khẽ , tay nhấc lên một chú nghé con khác.
“Đây là ngươi đưa tặng hôm nay ?”
Nhìn nghé con kêu “moo moo” đạp chân loạn xạ, La Vân Khỉ thiếu chút nữa tức đến nội thương.
Đây là trâu đấy! Dù là cổ đại hiện đại, đều là đại gia súc quý giá.
Hắn mà thêm một con nữa?
Thế nhưng cánh tay rắn rỏi, cơ bắp nổi cuồn cuộn của nam nhân, nàng cũng dám trái lời.
Chọc giận , ai sẽ chuyện gì?
Đành gượng gạo :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-mang-sieu-thi-xuyen-khong-ve-co-dai-nuoi-te-tuong/chuong-175-lai-gap-nam-nhan-doi-long-vu-trang-22.html.]
“Ngươi thích thì... cứ mang .”
Nam nhân lớn:
“Tốt! Vậy xin đa tạ.”
Nói , kẹp con nghé nách, giục ngựa bước vài bước, đầu hỏi:
“Ngày mai, ngươi còn tới ?”
La Vân Khỉ mím môi, hậm hực :
“Không đến nữa! Ta nhiều nghé con để ngươi cứ lấy mãi.”
Nam nhân bật , đến cuối còn đầu đuôi một câu:
“Yên tâm, sẽ lấy của ngươi.”
La Vân Khỉ liếc xéo một cái, bụng thầm nghĩ: Ngươi còn báo đáp chắc? Bản cô nương gánh nổi !
Miệng thì lạnh nhạt đáp:
“Cũng tính là lấy , những thứ ... coi như là trả công cứu mạng . Đã nhận , còn mau !”
Nam nhân liếc về phía xa, ánh mắt sâu thẳm, khẽ:
“Cũng ... lát nữa gặp.”
Dứt lời, kẹp chặt bụng ngựa, phi nhanh xa.
La Vân Khỉ lúc mới nhẹ nhàng thở — gặp thì hơn.
Về , nàng quyết chẳng dại dột nơi nữa.
✨ Theo dõi Mèo Kam Mập tại fanpage: 'Mèo Kam Mập '
✨ Subscribe Mèo Kam Mập Audio tại kênh youtube để nghe audio truyện cổ đại nhé~
✨ Subscribe Một Rái Cá Audio tại kênh youtube để nghe audio truyện hiện đại nha~
✨ Đối với truyện dài, Mèo Kam Mập cũng đang sắp xếp thời gian để ra mắt kênh Audio riêng nhè, mấy bồ ráng chờ nhé~
Thấy thực sự xa, La Vân Khỉ vội vã lùa nghé dê sơn động, dặn dò mấy câu với mẫu của Quách Kim, đoạn xoay rời .
Vừa tới cửa động, bỗng thấy hai bóng lấm lét tiến .
Một tên chính là kẻ hôm nọ từng kéo lê hai đứa trẻ — tên thổ phỉ đó!
Thì hai kẻ từ sáng sớm theo dõi La Vân Khỉ, nhưng thấy nàng đang trò chuyện cùng Man tộc, dám tay.
Chỉ đợi đến lúc đối phương khỏi mới lặng lẽ bám theo.
La Vân Khỉ giật kinh hãi, toan đầu bỏ chạy, liền một tên nhào tới đè ngã xuống đất.
Tên hì hì, giọng lả lơi:
“Tiểu nương tử, chạy vội là a?”