Ta Mang Không Gian Y Quán Về Năm 1970 - Chương 96

Cập nhật lúc: 2025-08-28 15:10:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1B8nPQWmqZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Việt sa sầm mặt mày, trông như thể ai quỵt của cả một gia tài.

Vui vẻ một lúc, Thẩm Mạn Mạn chút lo lắng: “Cậu ơi, còn ba thì ạ? “

Thẩm Tử Siêu chớp đôi mắt to tròn, đen láy, lanh lảnh : “Chúng dắt cả ba cùng ? “

Tảng băng gương mặt Thẩm Việt dường như nứt một kẽ nhỏ, khóe miệng bất giác cong lên. Anh ngay mà, con do chính tay nuôi lớn thể bỏ rơi .

Nụ môi Lục Hằng Viễn cứng . “Vấn đề ... nghĩ tới. mà chuyện chúng cần quan tâm bây giờ là trưa nay ăn gì cho ngon. “

Mắt Thẩm Mạn Mạn cong thành vầng trăng khuyết: “ ạ, hôm nay chúng sẽ ăn cơm đùi gà! “

Thẩm Tử Siêu chống cằm mơ màng: “Con ăn thịt kho tàu. “

Lục Hằng Viễn ha hả: “Được thôi, chúng sẽ ăn cơm đùi gà thêm cả thịt kho tàu. “

Cơm đùi gà? Thịt kho tàu?

Thẩm Việt day trán. Từ bao giờ mà nhà trở nên xa xỉ như ? Cứ mở miệng là thịt với cá, thể , sẽ hư bọn trẻ mất. Từ kiệm ước sang xa hoa thì dễ, chứ quen hưởng thụ thì khó mà tiết kiệm .

Anh trầm giọng lệnh: “Trưa nay ăn màn thầu. “

Thẩm Mạn Mạn và Thẩm Tử Siêu lập tức xịu mặt, bĩu môi lời nào.

Lâm Hiểu Thuần nhếch mép: “Anh ăn thì tự mà ăn. “ Mấy ngày nay canh rau dưa loãng, dày cô teo tóp ít .

Thẩm Việt nhíu mày: “ ăn bánh bột ngô. “

Lục Hằng Viễn: “... “

Lâm Hiểu Thuần lập tức phản pháo: “Tốt thôi, cứ chúng ăn thịt nhé. “

Mặt Thẩm Việt đen như đ.í.t nồi.

Đến cổng trạm xá, Lâm Hiểu Thuần bảo Lục Hằng Viễn dừng xe. Cô dắt bọn trẻ bộ một con ngõ nhỏ phía trạm. Thẩm Việt lẳng lặng lẽo đẽo theo , trong đầu ngừng đoán già đoán non về hành tung của vợ suốt ba ngày qua. vắt óc suy nghĩ, cũng tài nào ngờ Lâm Hiểu Thuần mua hẳn một căn nhà.

Thẩm Mạn Mạn kéo tay Thẩm Việt, líu lo: “Ba ơi, mau đến xem nhà mới của chúng . “

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-mang-khong-gian-y-quan-ve-nam-1970/chuong-96.html.]

Thẩm Tử Siêu cũng níu lấy tay của , kéo về phía .

Lâm Hiểu Thuần mặc kệ ánh mắt ngỡ ngàng của Thẩm Việt, cô thản nhiên mở cánh cổng lớn, dẫn đầu bước sân nhỏ.

“Đây là nhà của ai? “ Thẩm Việt ngơ ngác, tin những gì Thẩm Mạn Mạn .

Thẩm Tử Siêu lặp bằng chất giọng non nớt: “Ba ơi, đây là nhà mới của chúng mà. “

Lúc , Lâm Hiểu Thuần trong nhà, lôi bộ chăn bông mới mua sân phơi. Thời tiết thế , phơi chăn quả là với ánh nắng ấm áp.

Thẩm Việt đảo mắt quanh một vòng, mỗi bước chân đều nặng trĩu hoài nghi.

Ngôi nhà hơn đứt mấy căn nhà tìm ở đầu thôn mấy bậc, so với căn nhà vách đất của nhà họ Thẩm cũ càng một trời một vực. Tuy trong sân giờ đang chất đầy đồ đạc linh tinh, nhưng chỉ cần dọn dẹp quy củ , xắn lên một mảnh vườn nhỏ trồng rau, nuôi thêm con lợn, vài con gà mái thì cuộc sống đúng là còn gì để chê. Phải , nếu nuôi thêm một con ch.ó nữa thì càng hảo.

Anh dắt hai đứa nhỏ trong, nhà cửa sạch sẽ, ngăn nắp. Lâm Hiểu Thuần đang bận rộn bày biện lọ hoa, chẳng thèm liếc lấy một cái.

Thẩm Việt tần ngần một lúc hỏi: “Đây là nhà em thuê ? “

Anh chỉ thể nghĩ đến khả năng , dù thời buổi bán nhà thì ít, mà kể cả bán thì nhà bọn họ cũng tiền mà mua.

Lâm Hiểu Thuần cũng định giấu, cô thẳng: “Vốn dĩ em định thuê, nhưng họ tự quyết mua giúp em . “

Lại là Lục Hằng Viễn!

Thẩm Việt lạnh mặt: “Có ngay từ đầu em định cho , nếu hôm nay cùng thì em định một dọn ở riêng đúng ? “

Lâm Hiểu Thuần trừng mắt: “Anh nghĩ thế, còn con mà. “

Thẩm Việt hai đứa trẻ đang nô đùa trong phòng, gặng hỏi: “Vậy còn thì ? “

Lâm Hiểu Thuần cắm hoa đáp bâng quơ: “Anh ? Đương nhiên là dọn qua đây cùng , nếu lúc ở trạm xá, ai sẽ trông con? “

Thẩm Việt: “... “

Không thấy tiếng trả lời, Lâm Hiểu Thuần hỏi: “Anh ? “

Thẩm Việt cau mày: “Sao em bàn bạc gì với cả? “

Lâm Hiểu Thuần hỏi vặn : “Thế thì bao giờ bàn với chuyện gì ! Hơn nữa, tự khả năng của , tại bàn với ? “

Loading...