Thẩm Xương mắt liền sáng rực, chỉ cánh tay đang Lâm Hiểu Thuần châm kim đến thể cử động, dùng khẩu hình miệng : “Tay động đậy .”
Lâm Hiểu Thuần giơ cây kim bạc lên, những khác còn kịp thấy cô gì thì chỉ với một châm, cánh tay của Thẩm Xương lập tức cử động bình thường.
Thẩm Xương ngẫm nghĩ một hồi há miệng: “Giọng của .”
Lâm Hiểu Thuần khẽ: “Hoàn thành nhiệm vụ tao sẽ giải cho mày.”
Thẩm Xương: “…”
Hết cách, bây giờ Lâm Hiểu Thuần bản lĩnh , chỉ thể theo.
Hắn nghiến răng gật đầu.
Sớm ngày hôm nay, cần gì lúc !
Lâm Hiểu Thuần nhận , thể dùng hành động thì cần nhiều lời đúng là hiệu quả thật. Cứ cái vẻ ngoan ngoãn của Thẩm Xương là , dùng chiêu nhiều hơn mới .
Dẹp yên chuyện trong nhà, cô theo lệ cũ để cho Vương Quế Hoa hai viên thuốc mềm mạch máu, dắt Thẩm Mạn Mạn và Thẩm Tử Siêu khỏi cửa.
Chân bước , thấy Thẩm Việt cũng theo .
Lâm Hiểu Thuần nghiêm mặt : “Anh về , yên tâm, chạy .”
Thẩm Việt hất cằm: “Cô chột ?”
“ chột cái gì?” Lâm Hiểu Thuần vênh mặt cãi , “Anh yên tâm thì cứ thẳng, dẫn theo cũng , điều với cái thể trạng của thì cũng chẳng giúp gì .”
Mặt Thẩm Việt đen kịt: “…”
Thẩm Mạn Mạn chu cái miệng nhỏ, chỉ tay về chiếc xe việt dã ở đầu thôn, : “Ba đừng cãi nữa, mau kìa, là đến đón chúng đó.”
Thẩm Tử Siêu thì thẳng thắn hơn, lon ton chạy về phía Lục Hằng Viễn.
Lục Hằng Viễn đeo kính râm, ở đuôi xe dang rộng vòng tay bế bổng Thẩm Tử Siêu lên xoay một vòng.
Thẩm Tử Siêu khanh khách khoái chí, Thẩm Mạn Mạn cũng giơ tay lên, giọng non nớt gọi: “Cậu ơi, Mạn Mạn cũng bay bay.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-mang-khong-gian-y-quan-ve-nam-1970/chuong-95.html.]
Mặt Thẩm Việt giờ chỉ đen, mà tái mét.
Dù đây mới là thứ hai gặp Lục Hằng Viễn, nhưng phát hiện còn ghét hơn cả .
Anh cất giọng âm dương quái khí: “Sao ở đây?”
Lục Hằng Viễn đặt hai đứa trẻ đang tít mắt xuống, nụ như như : “Đón em họ và hai cháu của chứ !”
Thẩm Việt đầu Lâm Hiểu Thuần, phát hiện thái độ của cô đối với Lục Hằng Viễn còn thiết hơn . Cô cong cong khoé mắt : “Em hẹn với họ , bảo đến đầu thôn đón tụi em.”
Giờ phút , Thẩm Việt cảm thấy như một gã hề. dù là gã hề, cũng tuyên bố chủ quyền của . Anh trầm giọng, lệnh: “Sau cũng báo cáo với . “
“Dựa chứ? “ Lâm Hiểu Thuần bực bội gắt. “Cho theo là nể mặt lắm , đừng đằng chân lân đằng đầu. “
Thẩm Việt mặt dày đáp , tỉnh bơ như : “Bằng việc chúng vẫn là vợ chồng. “
Lâm Hiểu Thuần nghẹn họng.
là đồ độc đoán, bá đạo, gia trưởng!
Cô nhất định tìm cơ hội ly hôn với gã đàn ông . , cứ đợi con lớn thêm chút nữa đường ai nấy . Chẳng lẽ ly hôn xong còn dám vác d.a.o c.h.é.m c.h.ế.t chắc! Cứ quyết định , mặc kệ .
Lâm Hiểu Thuần lườm nguýt Thẩm Việt một cái sải bước nhanh về phía Lục Hằng Viễn. “Anh họ, giờ phiền nghỉ . “
Miệng thì trả lời cô, nhưng mắt Lục Hằng Viễn dán chặt Thẩm Việt, ánh đầy dò xét. “Yên tâm, đón em và các cháu thì lúc nào cũng thời gian. Sao cùng thế ? Không em bảo cho chuyện nhà cửa ? “
Lâm Hiểu Thuần thoáng chút ngượng ngùng. “Thôi kệ . Hắn sợ em đem hai đứa con bán mất đấy! “
Lục Hằng Viễn á khẩu.
Dạo mặt Thẩm Việt càng lúc càng dày, thản nhiên chiếm luôn ghế phụ, lù lù như một pho tượng thần gác cổng khiến Lục Hằng Viễn, đang cầm lái, cảm thấy vô cùng chướng mắt.
Thẩm Mạn Mạn ngẩng cái đầu nhỏ xíu, giọng non nớt đáng yêu: “Cậu ơi, máy bay thật ạ? “
Lục Hằng Viễn rạng rỡ: “Đương nhiên , lừa con gì chứ? Sau dắt các con với máy bay thật to, chịu nào? “
“Yeah! “ Thẩm Mạn Mạn reo lên vui sướng.