Ta Mang Không Gian Y Quán Về Năm 1970 - Chương 88

Cập nhật lúc: 2025-08-28 15:09:23
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/Vt6cHAxjv

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Hả? “ Điều Lâm Hiểu Thuần quan tâm nhất chính là chuyện chuyển nhà. Sống chung với Vương Quế Hoa, cô cảm thấy tổn thọ mất mấy năm.

Thẩm Việt đánh trúng điểm yếu của cô. Cô cau mày hỏi: “Anh tính cho chúng dọn ? “

Thẩm Việt cũng định giấu giếm nữa, nghiêm túc : “Ở đầu thôn mấy gian nhà bỏ dùng để họp đội ngày xưa. Anh với bên đội sản xuất , chúng dọn dẹp một chút là thể chuyển qua đó bất cứ lúc nào. “

Lâm Hiểu Thuần chút kinh ngạc: “Anh tìm chỗ từ sớm còn cứ úp úp mở mở? “

Thẩm Việt xoa xoa tay: “Em định để đất cả đêm ? Anh mà cảm thì sẽ ho dữ hơn đấy. “

Lâm Hiểu Thuần ngượng ngùng. Chiếc giường đất vốn nhỏ, giờ cô và bốn đứa trẻ chiếm gần hết bốn phần năm diện tích. Cô xê dịch , chừa một trống đủ cho Thẩm Việt .

Thẩm Việt vặn nhỏ bấc đèn, đảm bảo ngọn đèn thể cháy đến hừng đông, đó mới cởi giày trèo lên giường.

Anh lên, chiếc giường vốn chật chội càng thêm chật. Đặc biệt là đôi chân dài của chẳng đặt , chỉ thể co , đắp hờ một góc chăn.

Lâm Hiểu Thuần cũng co chân . Bất chợt, chân cô vô tình chạm , một luồng tê dại như điện giật chạy dọc cơ thể khiến cô bất giác hít một lạnh.

Thẩm Việt nhíu mày: “Sao thế? Ghét bỏ đến ? “

Lâm Hiểu Thuần chẳng còn sức mà đấu võ mồm với , cô nhăn nhó ôm chân: “Chân chuột rút . “

Thẩm Việt: “... “

Lâm Hiểu Thuần đánh giá thấp mức độ tê dại của chuột rút . Cô vội vàng dậy để duỗi chân, nhưng chiếc giường đất chật hẹp, cô loạng choạng suýt ngã.

Thẩm Việt nhanh tay cúi xuống, nắm lấy ngón chân thứ hai ở bàn chân đang tê của cô. Lâm Hiểu Thuần theo phản xạ giật chân , mất thăng bằng ngã nhào lòng .

Mặt Lâm Hiểu Thuần đỏ bừng lên. Đây là đầu tiên cô tiếp xúc gần gũi với một đàn ông như . Trong cơn hoảng hốt, cô theo phản xạ vung tay lên.

“Chát! “

Một tiếng tát vang lên khô khốc. Thẩm Việt sững sờ, một bên má nóng rát, sắc mặt đen kịt. Anh nghiến răng, hạ giọng gằn lên: “Lâm Hiểu Thuần, cô điên ! “

Lâm Hiểu Thuần vội vàng dậy, quên cả cơn đau ở chân, cãi : “Ai bảo sờ chân ! “

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-mang-khong-gian-y-quan-ve-nam-1970/chuong-88.html.]

Thẩm Việt ôm bên má đau rát, lạnh lùng : “Không chuột rút ? chỉ giúp cô giảm đau thôi. Có cần phản ứng thái quá như ? Hay là cô... “

…đang vì ai đó mà thủ tiết?

Nửa câu , thể nào . Anh sợ nếu , chính sẽ tự cắn lưỡi. Nếu cô thật sự vì một đàn ông nào đó mà giữ gìn, nên bóp c.h.ế.t gã đó ?

Lâm Hiểu Thuần nhất thời căng thẳng nên quên mất mẹo bấm ngón chân thứ hai thể giảm chuột rút nhanh chóng, nhưng bảo cô lời “xin “, cô tài nào mở miệng .

Ai bảo cái gã chân giò chẳng chẳng rằng tự tiện tay cơ chứ!

Cô ngượng ngùng : “Không cần giả bộ bụng, cách giảm đau . “

Thẩm Việt: “... “

Lâm Hiểu Thuần xuống nữa, nào ngờ đạp trúng tay Thẩm Việt. Anh còn kịp phản ứng, cô giật nảy , chỉ tay hét lên: “Tay định gì? “""

""Thẩm Việt tức quá hóa , mỉa mai: “ là đồ ngang ngược vô lý. “

Lâm Hiểu Thuần hừ lạnh một tiếng, gằn giọng: “Tránh xa .” Dứt lời, cô lưng về phía Thẩm Việt, thu một góc tối.

Ngọn đèn dầu gió lùa qua khe cửa thổi cho chập chờn, bóng lưng của cô in vách tường, đường cong trông vẫn quyến rũ lạ thường.

Thẩm Việt chợt nhớ hiểu lầm cô trong chuyện bọn trẻ ngã xuống nước, mà từ đầu đến cuối vẫn một lời xin . Anh ngập ngừng mấy , cuối cùng đành lí nhí với cái bóng tường: “Thật xin .”

Anh chờ một lúc mà thấy Lâm Hiểu Thuần đáp , bèn ghé sát xem thì mới phát hiện ngủ .

Cũng thôi, cô mệt nhoài cả đêm, lòng lúc nào cũng như treo đống lửa. Giờ Thẩm Việt ở bên, cô mới thả lỏng đôi chút, và cơn buồn ngủ cứ thế ập đến.

Lần cô ngủ say như chết. Thẩm Việt khẽ nhích để cô tựa lưng mà cô cũng hề .

Nói cũng lạ, mấy hôm Thẩm Việt chẳng một giấc ngủ ngon. Ấy mà đêm nay, kề lưng với Lâm Hiểu Thuần, ngủ một giấc say sưa.

Sáng hôm , Lâm Hiểu Thuần mở mắt thấy bốn cái đầu nhỏ đang tròn xoe mắt chằm chằm. Cô giật định bật dậy, nhưng cựa cảm nhận một cái đầu khác đang nặng trĩu vai, còn đầu thì đang gối lên vai .

Chuyện

“Thẩm Việt, dậy ngay! “

Loading...