Ta Mang Không Gian Y Quán Về Năm 1970 - Chương 85

Cập nhật lúc: 2025-08-28 15:09:20
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/Vt6cHAxjv

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vương Quế Hoa vẫn hôn mê bất tỉnh, miệng méo xệch.

Thẩm Việt định ôm đến trạm xá thì Lâm Hiểu Thuần cản : “Đừng động bà, giờ đừng di chuyển bà. “

Thẩm Tam Cân cô định gì, lòng nóng như lửa đốt mà miệng thốt nên lời.

Trần Mẫn Hà lén chạy tìm Thẩm Dũng, sợ kịp mặt cuối.

Thẩm Việt cũng luống cuống, gì tiếp theo, lo lắng hỏi: “Giờ ? “

Còn nữa? Nếu Vương Quế Hoa luôn một mạch thì cũng đành, nhưng xem bộ dạng , tám phần là sẽ liệt nửa . Mà Vương Quế Hoa mà liệt thì hại nhiều hơn lợi cho cô, ý định ở riêng chắc chắn sẽ còn xa vời.

Sau một thoáng do dự, Lâm Hiểu Thuần đưa tay túi áo, thầm niệm “y quán” và lấy một bộ kim châm cứu chuyên dụng. Cô nhanh chóng dùng kim chích đầu ngón tay, dái tai và môi của Vương Quế Hoa để chích máu.

Thẩm Xương hiểu đầu đuôi, đẩy mạnh Lâm Hiểu Thuần : “Cút , cô hại c.h.ế.t ! “

“Người cút là mới đúng! “

Thẩm Việt đang ôm Vương Quế Hoa dám nhúc nhích, nhưng điều đó ngăn nổi giận. Anh lạnh lùng quát: “Nếu c.h.ế.t nhanh hơn thì cứ tiếp tục loạn ! “""

""Thẩm Xương sững sờ, dù trong lòng bất mãn đến mấy cũng dám hó hé nửa lời, chỉ đành nuốt cục tức trong bụng, ném về phía Lâm Hiểu Thuần cái đầy căm hận.

Lâm Hiểu Thuần, đẩy ngã, vẫn nguôi giận. Cây kim bạc trong tay cô nhanh như chớp lướt qua một huyệt đạo Thẩm Xương. Gã chỉ tưởng con gì đốt, ai ngờ một cơn đau nhói buốt óc ập đến, khiến gã đau đến nhe răng trợn mắt, mồ hôi lạnh túa như tắm.

Dạy cho Thẩm Xương một bài học kín đáo xong, cô mới sang chữa trị cho Vương Quế Hoa.

Máu bầm đen đặc từ từ đẩy ngoài, Vương Quế Hoa “hừ hừ” hai tiếng, cuối cùng cũng phản ứng.

lấy từ gian y dược của một viên thuốc thông khiếu gia truyền, nhẹ nhàng đặt miệng bà.

Viên thuốc chứa xạ hương, băng phiến và các dược liệu quý khác, miệng tan , tỏa một mùi hương nồng đặc trưng. hiệu quả vô cùng , chỉ một lát , ánh mắt của , Vương Quế Hoa từ từ mở mắt.

Chỉ điều, trông bà vẻ miệng méo mắt xếch, nửa bên cũng cử động , miệng chỉ ú ớ thành lời: “Đi… … “

Chẳng ai rõ bà đang gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-mang-khong-gian-y-quan-ve-nam-1970/chuong-85.html.]

Thẩm Lan lao tới ôm lấy chân Vương Quế Hoa, nức nở gọi: “Mẹ, tỉnh , quá ! “

Thẩm Xương cũng sà mặt bà gọi: “Mẹ ơi! “

Hốc mắt Thẩm Tam Cân cũng hoe đỏ. lúc , Trần Mẫn Hà gọi Thẩm Dũng đang ngoài đồng tưới ruộng trở về.

Thẩm Dũng thấy trong bộ dạng , cũng vội vàng chen lên.

Hồ Sông Biển thở phào nhẹ nhõm. May mà bà tỉnh, nếu mối quan hệ giữa và Thẩm Lan thật sự thể cứu vãn nữa.

Thế nhưng, một câu của Thẩm Việt khiến trái tim thả lỏng của chìm xuống đáy vực. Chỉ Thẩm Việt hỏi: “Lâm Hiểu Thuần, trông vẻ thế ? “

Lâm Hiểu Thuần liếc Thẩm Xương một cái: “Còn tại cản đường ? Nếu thì chẳng để di chứng gì . “

Cứu Vương Quế Hoa mà trong lòng vẫn bực bội, cô liền đổ hết chuyện lên đầu Thẩm Xương.

Thẩm Xương lảo đảo lùi hai bước: “Cô, cô bậy! thấy cô cho ăn cái gì, chắc chắn là cô hại ! “

Lâm Hiểu Thuần thẳng dậy, mặt cảm xúc đáp: “Đầu óc chứa phân ? Giờ tỉnh , các yên tâm thì cứ đưa đến trạm xá trong trấn, yên tâm nữa thì đưa lên bệnh viện huyện. Đương nhiên, nếu các tin , châm cứu cho bà vài ngày cũng thể hồi phục như thường. “

Thẩm Việt lập tức : “ tin. “

những khác trong nhà họ Thẩm thì , mà đầu tiên tin chính là Vương Quế Hoa.

Bà ú ớ rõ: “Đi… … trạm… xá… “

Lần thì cả nhà đều đoán ý của Vương Quế Hoa. Thẩm Tam Cân thở dài : “Anh cả, mượn xe lừa . Chú ba, con lấy cho bộ quần áo khác. “

Thẩm Việt cau mày: “Không cần thiết. “

“Muốn thì cứ . “ Lâm Hiểu Thuần ngắt lời Thẩm Việt. Phải cho họ một cơ hội để tin tưởng cô.

Đợi đến khi họ chạy vạy khắp trạm xá bệnh viện, họ sẽ hiểu , và lòng của cô sẽ xem như lòng lang sói.

“Anh . Giữa chúng … À , chúng . “

Loading...