Ta Mang Không Gian Y Quán Về Năm 1970 - Chương 82

Cập nhật lúc: 2025-08-28 15:09:17
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/Vt6cHAxjv

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Tử Siêu cũng siết chặt nắm tay, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, quật cường :

“Các chỉ cần mò nòng nọc thì sẽ trả khẩu s.ú.n.g gỗ bố cho cháu. Vì thế nên cháu và Mạn Mạn mới ngã xuống nước!”

Thì là thế!

Ánh mắt Lâm Hiểu Thuần chợt lạnh . Cô vốn định so đo với trẻ con, ngờ moi chân tướng vụ bọn trẻ rơi xuống nước. Đây là sự thật mà ngay cả tác giả của nguyên tác cũng từng đề cập đến.

Sắc mặt Trần Mẫn Hà tái mét:

“Trẻ con đừng bậy, là do chúng mày ham chơi thôi.”

Đầu óc Thẩm Việt ong lên một tiếng, như thể gì đó nổ tung. Hóa thật sự đổ oan cho Lâm Hiểu Thuần. Anh cứ ngỡ chăm sóc hai đứa con , mà chúng bắt nạt đến mức cũng hề .

Anh vung tay đ.ấ.m mạnh cánh cửa. “Rầm!” một tiếng, cánh cửa gỗ lỏng lẻo đổ sập xuống đất.

Trần Mẫn Hà từng Thẩm Việt lúc ở trong quân đội là một tay lợi hại, nhưng vẫn luôn bán tín bán nghi. Bây giờ, đến lúc bệnh tật mà vẫn thể đ.ấ.m sập cả cánh cửa, bà tin .

dám nghĩ đến chuyện ăn uống gì nữa, lắp bắp :

“Trời… trời cũng còn sớm, về dạy dỗ chúng nó đây.”

“Chậm ,” Lâm Hiểu Thuần cất giọng dứt khoát, “Chuyện giải quyết xong, ai hết! “

""Trần Mẫn Hà lén chùi vệt mồ hôi lạnh túa trán, chân dám dừng, vội vã kéo tay hai đứa nhỏ thẳng cửa. Miệng bà còn với theo: “Trẻ con ồn ào quá, phiền nữa.”

Thẩm Kim Sơn và Thẩm Ngân Sơn cũng chẳng dám ở đòi ăn chuối nữa, chỉ đôi mắt là vẫn tiếc nuối liếc nải chuối mấy .

Thẩm Việt mặt mày sa sầm, sừng sững chặn ngay cửa như một pho tượng sát thần.

Trần Mẫn Hà chột đến mức một tiếng “Tránh ” cũng dám thốt lên. Dù cũng tại bà mà Thẩm Mạn Mạn và Thẩm Tử Siêu mới ngã xuống nước.

Đừng Thẩm Việt ngày thường ít ít , dáng vẻ phần ốm yếu, nhưng lúc , khí thế toát từ khiến ai nấy đều lạnh sống lưng.

Nghe thấy động tĩnh, ông Thẩm và bà Vương Quế Hoa cũng tất tả chạy sang. Thẩm Xương thì ngoài tìm Thẩm Lan, cô em gái thấy Lâm Hiểu Thuần về biến mất, đến giờ vẫn thấy bóng dáng.

Vương Quế Hoa gặng hỏi xảy chuyện gì, nhưng chẳng một ai trả lời bà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-mang-khong-gian-y-quan-ve-nam-1970/chuong-82.html.]

Nhìn tấm ván cửa chỏng chơ mặt đất, bà khỏi tức ách: “Đồ phá của! Chỉ giỏi phá phách thôi!”

Lâm Hiểu Thuần lờ sự tồn tại của họ, vẫy tay với Thẩm Kim Sơn và Thẩm Ngân Sơn: “Hai đứa đây.”

Thẩm Kim Sơn tưởng cô định đánh , sợ hãi đến luống cuống: “Cháu cố ý ạ, cháu thật sự cố ý mà.”

Thẩm Ngân Sơn cũng “oa” một tiếng ré lên, trông tủi vô cùng.

Trần Mẫn Hà cuối cùng cũng nhịn nữa, cau mày : “Trẻ con nó sai . Dù Mạn Mạn với Tiểu Siêu cũng , bỏ qua .”

Thái độ nhận hề thành khẩn khiến Lâm Hiểu Thuần cực kỳ bất mãn.

Cô bẻ hai quả chuối, cái hau háu của Thẩm Kim Sơn và Thẩm Ngân Sơn, đưa cho Thẩm Mạn Mạn và Thẩm Tử Siêu.

Rồi cô sang hỏi Trần Mẫn Hà: “Chị chắc là bọn trẻ thật sự ?”

Trần Mẫn Hà năng lộn xộn, cố cãi chày cãi cối: “Bọn nó cố ý , là con chị tự ngã xuống nước, thể đổ hết cho con nhà .”

Ông Thẩm và Vương Quế Hoa liếc , dường như cũng hiểu đầu đuôi câu chuyện.

Lâm Hiểu Thuần nhếch môi đầy mỉa mai: “ , thể đổ hết cho bọn trẻ. cái ‘vô tình’ của chúng suýt nữa hại c.h.ế.t Tử Siêu và Mạn Mạn. Với cả, cứ thấy chuyện gì đó khuất tất, chị định giải thích cho rõ ràng ?”

Ngay lúc , Trần Mẫn Hà chẳng giải thích bất cứ điều gì, mặt bà lúc đỏ lúc trắng. Bà vẫn cố chấp giảo biện: “Phải đấy, trách Kim Sơn, Ngân Sơn nhà . Chị thì hơn bao nhiêu? Nếu chị trông con cẩn thận thì chúng nó ngã xuống nước ?”

Ánh mắt Lâm Hiểu Thuần lạnh dần: “ phủ nhận sự sơ suất của . trong chuyện bọn trẻ ngã xuống nước , ai thể trốn tránh trách nhiệm của bản .”

Trần Mẫn Hà bĩu môi: “Trách nhiệm thế nào? Chẳng lẽ cô định đẩy hai đứa nhà xuống nước ?”

“Ăn linh tinh gì đấy, tao xem đứa nào dám!” Vương Quế Hoa khăng khăng cho rằng dù Lâm Hiểu Thuần đẩy bọn trẻ xuống nước thì cũng là của cô. Muốn động đến hai đứa cháu vàng cháu ngọc của bà , còn lâu nhé.

“Mẹ nghĩ nhiều , g.i.ế.c là phạm pháp đấy.” Lâm Hiểu Thuần đáp trả Vương Quế Hoa một câu, kéo Thẩm Mạn Mạn và Thẩm Tử Siêu đến bên cạnh, dịu dàng hỏi: “Bây giờ trao quyền quyết định cho các con, các con tha thứ cho hai ?”

Thẩm Mạn Mạn lắc đầu, giọng non nớt: “Con . Anh Siêu thì ạ?”

Thẩm Tử Siêu Thẩm Kim Sơn và Thẩm Ngân Sơn, cúi đầu lí nhí: “Nếu các trả s.ú.n.g gỗ cho con, con sẽ tha thứ cho các .”

Thẩm Kim Sơn và Thẩm Ngân Sơn, hai gò má còn đẫm nước mắt, mắt vẫn dán chặt quả chuối tay Thẩm Mạn Mạn và Thẩm Tử Siêu.

Loading...