Ta Mang Không Gian Y Quán Về Năm 1970 - Chương 81

Cập nhật lúc: 2025-08-28 15:09:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40SymCNlPk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Không đưa.”

“Anh đúng là đồ vô .”

“Giờ cô mới !”

Đây là đầu tiên Thẩm Việt thắng Lâm Hiểu Thuần trong một cuộc đấu khẩu. Anh vội vàng nhét chiếc quần túi, phòng khi cô thật sự cầm đổi. Có nhỏ cũng , về kéo dãn một chút là mặc .

Lâm Hiểu Thuần thấy bộ dạng cẩn thận của thì mím môi trộm.

Cốc… cốc… cốc…

“Ai nhỉ?”

Giờ còn ngửi thấy mùi cơm nước, ai đến đây?

Khách còn kịp lên tiếng, Thẩm Việt mở cửa.

Vừa mở , ôi chao, là Trần Mẫn Hà dắt theo Thẩm Kim Sơn và Thẩm Ngân Sơn bước .

Trần Mẫn Hà đảo mắt một vòng khắp nhà, đon đả :

“Hiểu Thuần , em cứu thằng Kim Sơn nhà chị mà chị kịp cảm ơn, là chị . Nghe hôm nay em thị trấn mua quần áo , rủ chị với, chị còn xách đồ giúp em một tay.”

Lâm Hiểu Thuần nhếch mép đầy mỉa mai. Lấy cớ cảm ơn muộn để ghé thăm ? Ngày thường Trần Mẫn Hà sợ đàm tiếu, chỉ hận thể tránh xa cô tám mét. Chắc chắn là do Vương Quế Hoa mách lẻo, nếu thì bà chị dâu cửa dán mắt mấy quả chuối thế .

Mục đích của Trần Mẫn Hà quá rõ ràng, đến mức cái nháy mắt bà hiệu cho Thẩm Kim Sơn và Thẩm Ngân Sơn thể lộ liễu hơn nữa. Ngay cả Thẩm Việt, vốn ít để ý chuyện trong nhà, cũng nhận đến đây vì mấy quả chuối.

Thẩm Kim Sơn níu lấy chân Thẩm Việt, lay lay hỏi:

“Chú hai ơi, quả gì mà thơm thế ạ?”

Thẩm Ngân Sơn cũng chảy nước miếng thèm thuồng:

“Chú hai, bọn cháu ăn bao giờ, đến còn thấy.”

Thẩm Việt chuyện Thẩm Kim Sơn và Thẩm Ngân Sơn bắt nạt con , nhưng cũng chán ghét cái kiểu giả tạo của Trần Mẫn Hà. Hơn nữa, hoa quả là do Lâm Hiểu Thuần mua, ăn thì hỏi cô .

Anh đáp với vẻ mặt lạnh tanh:

“Chuyện hỏi thím hai của các cháu. Thím mua, nên thím mới quyền quyết định cho các cháu ăn .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-mang-khong-gian-y-quan-ve-nam-1970/chuong-81.html.]

Lâm Hiểu Thuần gì. Thẩm Kim Sơn và Thẩm Ngân Sơn chỉ dùng ánh mắt đáng thương cô, đứa nào dám nhúc nhích.

Nghèo đói là một cái tội.

Trong nguyên tác, mối quan hệ giữa Thẩm Kim Sơn, Thẩm Ngân Sơn và Thẩm Tử Siêu khá lạnh nhạt, nhưng về , chính hai họ lo hậu sự cho em Tử Siêu và Mạn Mạn.

Nếu cho Thẩm Ngân Sơn ăn là vì cô còn chút tư tâm, thì , cô quyết định nhân lúc hai đứa trẻ vẫn còn là “mầm non”, sẽ uốn nắn chúng một chút. Nghĩ , cô chỉ quả chuối, hỏi:

“Muốn ăn ?”

Thẩm Kim Sơn và Thẩm Ngân Sơn đồng thanh gật đầu.

Trần Mẫn Hà hiểu Lâm Hiểu Thuần định gì, nhưng vì để hai đứa con ăn chút hoa quả tươi, bà dám hó hé nửa lời. Thẩm Việt cũng tò mò cô, hiểu ý cô là gì.

Thẩm Mạn Mạn nấp lưng , còn Thẩm Tử Siêu thì nắm c.h.ặ.t t.a.y em gái, lòng bàn tay rịn đầy mồ hôi.

Lâm Hiểu Thuần ngừng một chút :

“Xin Mạn Mạn và Tiểu Siêu .”

Thẩm Kim Sơn và Thẩm Ngân Sơn sững .

Trần Mẫn Hà gượng:

“Làm gì cái quy củ , ăn một quả chuối mà cũng xin ?”

Thẩm Kim Sơn và Thẩm Ngân Sơn tỏ rõ ràng là chột , chúng bất an liếc . Trần Mẫn Hà chỉ đỡ trán, đúng là hận rèn sắt thành thép. Trong lòng bà ngừng oán trách Lâm Hiểu Thuần, ăn miếng đồ của cô mà cũng lắm chuyện thế !

Chỉ thấy giọng Lâm Hiểu Thuần lạnh dần:

“Kim Sơn, Ngân Sơn, hai đứa bắt nạt Mạn Mạn và Tiểu Siêu một hai . Hôm nay thẳng ở đây, đồ thì các cháu thể ăn, nhưng xin và hứa bắt nạt em nữa.”

Thẩm Kim Sơn biến sắc:

“Thím hai, cháu xin .”

Thẩm Ngân Sơn liếc quả chuối bên cạnh Lâm Hiểu Thuần, chột vặn vẹo ngón tay:

“Là Thẩm Tử Siêu tự đưa s.ú.n.g gỗ cho cháu, còn bảo sẽ bắt nòng nọc cho bọn cháu chơi.”

Thẩm Mạn Mạn mếu máo phản bác:

“Là các cướp! Chính các bắt em cháu mò nòng nọc!”

Loading...