Ta Mang Không Gian Y Quán Về Năm 1970 - Chương 77

Cập nhật lúc: 2025-08-28 15:08:58
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40SymCNlPk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nào ngờ, Lâm Hiểu Thuần vung tay “chát” một tiếng, tát thẳng miệng : “Mẹ đang ở ngay mắt đấy, chửi thì chửi .”

Thẩm Xương định đánh trả Thẩm Việt túm lấy cánh tay quăng sang một bên. Hắn cam lòng bệt đất, ấm ức mách: “Mẹ, hai đánh con, cả con đàn bà cũng đánh con.”

Vương Quế Hoa thấy con trai đánh, đau lòng đến thắt cả ruột gan. Bà chống nạnh, hùng hổ : “Lâm Hiểu Thuần, con trai tao đến lượt mày đánh. Thẩm Việt nó hồ đồ, nghĩa là tao cũng hồ đồ. Hai đứa nhỏ đó rốt cuộc con của Thẩm Việt nhà tao , mày cho rõ ràng thì đừng hòng yên ! “

“""Mẹ! “ Thẩm Việt tức giận gọi bà Vương Quế Hoa, “Sao cứ gió thành bão thế? “

Bà Vương Quế Hoa bĩu môi: “Tao sai ? Mày đúng là đồ ngu, đổ vỏ cho , chí tiến thủ như chứ! Suốt ngày ốm đau bệnh tật đành, còn gây thêm phiền phức cho gia đình. “

Lòng Thẩm Việt nguội lạnh , gằn giọng: “Nếu thì riêng , chúng con dọn . “

Lâm Hiểu Thuần kinh ngạc . Vẻ mặt nặng trĩu, chất chứa cả sự thất vọng, nỗi đau lòng, sự bất đắc dĩ và cả nét kiên quyết thể lay chuyển.

Trong nguyên tác, quả thật từng lời đồn đại về thế của mấy đứa trẻ. đó đều là do nguyên chủ tự tung tin đồn khi Triệu Đình Xuyên và Tô Nhược Tuyết kết hôn, chỉ vì trong lòng cô cam chịu.

chính nguyên chủ cũng hiểu rõ, đời chỉ duy nhất một đàn ông là Thẩm Việt. Ấy mà cô xem Thẩm Việt như một vết nhơ trong cuộc đời .

Mãi cho đến lúc tan cửa nát nhà, nhà họ Thẩm cũng từng riêng. Vốn dĩ cô còn đang đau đầu cách nào để khuyên Thẩm Việt, giờ thì , đỡ tốn bao công sức.

Bà Vương Quế Hoa sững sờ, ngờ Thẩm Việt dám đòi riêng, chuyện khiến bà nhất thời khó mà chấp nhận .

Trái , mắt Thẩm Xương sáng rực lên, vội hỏi: “Anh hai thật ? Khi nào hai dọn ? “

Nếu vợ chồng hai dọn , căn nhà sớm muộn gì cũng là của , đến lúc đó thể cưới một cô vợ xinh .

Mọi cảm xúc phức tạp trong lòng Thẩm Việt cuối cùng chỉ dồn thành một câu chắc nịch: “Ra riêng xong, dọn ngay lập tức. “

lúc , ông Thẩm Tam Cân vốn ít lời đồng về. Vừa cửa thấy hai chữ “ riêng “, ông liền dội một gáo nước lạnh: “Ra riêng cái gì mà riêng, em trai con còn lấy vợ, riêng cũng đợi thằng Xương nó cưới xong . “

Bà Vương Quế Hoa cũng bừng tỉnh: “ , ba mày đúng đấy. Có vấn đề thì giải quyết vấn đề, chứ đòi riêng là . “

Thẩm Xương quên cả cơn đau mặt, ngơ ngác hỏi: “Sao ạ? Con đồng ý riêng mà, cần đợi con cưới vợ . “

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-mang-khong-gian-y-quan-ve-nam-1970/chuong-77.html.]

Bà Vương Quế Hoa tức đến nỗi thụi cho một cái: “Thằng trời đánh , riêng hai mày ở ? “

“Thì... “ Thẩm Xương tiu nghỉu lẩm bẩm: “Thích ở thì ở, miễn đừng chen chúc với nhà . “

Ông Thẩm Tam Cân nhịn nổi nữa, liền cởi chiếc giày chân ném thẳng nó. Thẩm Xương lanh lẹ né , ai ngờ vô ý giẫm vỏ chuối, ngã chổng vó.

Hắn ôm m.ô.n.g rên la “Ui da, ui da “.

“Ông già c.h.ế.t tiệt , lên cơn điên gì thế! “ Bà Vương Quế Hoa xót con, vội vàng đỡ Thẩm Xương dậy, sang mắng nó, “Còn mày nữa, chạy loạn cái gì, chân . “

là con thì đánh , chứ khác thì đừng hòng.

Thẩm Xương lúc thì ôm mông, lúc thì ôm eo, mặt mày méo xệch: “Ui, eo của con sắp gãy đến nơi . “

Bà Vương Quế Hoa tức tối chỉ mặt Lâm Hiểu Thuần mà chửi: “Đồ chổi, giờ thì mày lòng chứ! Ngày nào kiếm chuyện thì mày ăn ngon ngủ yên ? Mày , đứa bé rốt cuộc của nó ? “

Lâm Hiểu Thuần lạnh mặt đáp: “Trước đúng là lúc hành xử phép, nhưng từ đầu đến cuối chỉ duy nhất Thẩm Việt là đàn ông của . Dù thế nào cũng cho phép các sỉ nhục và hai đứa con . Các con ngọt ngào gọi bà là ‘bà nội’, bà thấy xứng với hai tiếng ‘bà nội’ đó ! “

Vẻ mặt Thẩm Việt thoáng chút đổi, đầu cô. Vẫn là gương mặt xinh , nhưng khí chất bên trong khác nhiều, trong vẻ nghiêm túc toát lên sự bướng bỉnh lạ thường.

Hóa chỉ đầu tiên của cô là của , chứ hề rằng từ đến nay cô chỉ là đàn ông.

Chỉ .

Cô ngốc , thể tùy tiện những lời như mặt ngoài chứ.

Không ngượng ngùng là gì !

Bị trúng tim đen, bà Vương Quế Hoa chút chột . Dù Thẩm Mạn Mạn và Thẩm Tử Siêu cũng là một tay bà chăm bẵm từ nhỏ, chút tình cảm nào là dối. con trai út bảo hai đứa bé thể con của Thẩm Việt, bà liền giữ bình tĩnh.

Bà cứ cảm giác tình thương bao năm nay của đổ sông đổ biển, uổng công vô ích, nên khỏi tức giận vô cùng.

Giờ nghĩ , con trai út ấp a ấp úng nguyên do, chắc chắn vấn đề.

Nghĩ , bà một tay chống nạnh, một tay véo tai Thẩm Xương, quát: “Thẩm Xương, thằng nào với mày chuyện ? Mày , lão nương đây đánh gãy chân mày! “

Loading...